📖 CHƯƠNG 10
Sau cái hôn này, không khí hình như có chút không đúng lắm. Hắn mở mắt ra, sắc tối trong đáy mắt trào dâng, một tay kéo ta lại gần. Tiếp theo đó liền như tàn lửa bùng cháy, không thể thu dọn nổi. . . .
Ba ngày sau. Tiêu Ly thực sự đã tìm đến tận cửa.
Hắn ta đứng trong hoa sảnh, phía sau là mấy quản sự đang ôm những chồng sổ sách và khế ước dày cộm, thần sắc trịnh trọng nói với Tống Hoành:
"Vương gia, Tiêu mỗ đã kiểm kê xong xuôi cả rồi."
"Đây là toàn bộ khế ước của một trăm bảy mươi hai gian cửa tiệm, trang điền, hãng buôn ở Hoài Châu, kinh thành và các nơi khác, cùng với phiếu ngân hiện bạc."
"Những thứ này là toàn bộ gia sản của Tiêu mỗ."
Hắn ta nhìn sang ta: "Xin Vương gia giữ lời hứa, để ta đưa Tiểu Sương đi."
Tống Hoành nghe xong, tức đến suýt chút nữa thì ngã ngửa.
"Tiêu công tử. . . ngươi có biết, chỉ có thứ đồ không đáng tiền mới nóng lòng vội vã bám lấy người ta thế này không!"
Tiêu Ly sắc mặt không đổi, mỉm cười nhẹ một cái.
"Có đáng tiền hay không, tùy vào cách nhìn của mỗi người."
"Ít nhất thì, mớ sản nghiệp này của Tiêu mỗ cái nào cái nấy đều hoàn hảo không tì vết. Dù sao cũng tốt hơn một số. . . phế phẩm có khiếm khuyết trên thân thể nào đó, thực tế hơn nhiều."
Tống Hoành nghiến răng cười lạnh: "Phu nhân, sao nàng không nói cho Tiêu công tử biết, nàng đã là vợ người ta rồi? Hắn ta ngang nhiên đến cướp người thế này, thật đáng chế-t!"
Ta bối rối: "Nhưng lúc đầu bái đường chẳng phải là Phó Nhai sao?"
Phó Nhai đang đứng xem kịch ở một bên ngẩn ra: "Hả? Ta hả?"
Tống Hoành không thèm quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm ta, ấm ức nói: "Lúc đó rõ ràng nàng đã nói chỉ yêu mình ta, nếu có lời gian dối thì trời đá-nh thánh đâm. . ."
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng sấm rền trời!
Ta sợ quá vội bịt miệng hắn: "Đừng nói nữa! Ta nhận!"
Tiêu Ly sắc mặt trắng bệch: "Tiểu Sương nàng. . ."
Ta cắn răng: "Ta quả thực có bái đường với Vương gia, nhưng lúc đó nhận nhầm người, dùng tên giả."
Tiêu Ly: "Chỉ có kẻ vô năng mới dựa vào danh phận để giữ người."
"Tiểu Sương, ta biết có lẽ nàng có nỗi khổ tâm. Ta không có những thủ đoạn như hắn, nhưng ta gặp nàng sớm hơn hắn. . . Đời này có thể tương phùng, ta đã mãn nguyện rồi."
Tống Hoành bỗng nhiên rên hừ hừ một tiếng, ôm lấy ngực.
Ta vội vàng đỡ lấy hắn: "Sao thế ạ?"
Hắn tựa vào người ta, nắm lấy tay ta đặt lên ngực: "Chỗ này. . . vết thương nàng cắn trước kia, đau quá."
"Xoa giúp ta đi."
Ta ngơ ngác. Dạo này ta có cắn đâu.
Tiêu Ly mặt như tro tàn, nhìn bọn ta, chua xót mỉm cười.
"Vương gia, thứ cưỡng cầu được, liệu có giữ được bao lâu?"
"Dưa hái xanh. . ."
Tống Hoành bỗng nhiên lại "ái chà" một tiếng, lông mày nhíu càng chặt hơn, một tay chống vào thắt lưng sau.
"Suỵt. . . cái eo này cũng đau ghê gớm. Phó Nhai, trưa nay dặn nhà bếp thêm một món cật lợn."
"Tiêu công tử có muốn ở lại cùng dùng bữa không?"
"Ồ, ta quên mất, công tử hình như không dùng tới món cật lợn này nhỉ. . ."
Hắn nói xong, quay đầu nhìn ta, ánh mắt u u uất uất, mang theo ba phần oán trách bảy phần mờ ám.
"Đều tại nàng cả, ban đêm cứ không biết tiết chế gì hết. . ."
Ta: "???! ! !"
Nỗi oan thấu trời xanh mà!
Rõ ràng là hắn cứ lôi kéo ta. . .
Ta há há miệng, không có cách nào bào chữa cho được. Tiêu Ly đứng bên cạnh loạng choạng một cái, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, lúc đi bước chân lảo đảo, đến cả tiếng ta gọi hắn cũng không nghe thấy, chớp mắt một cái đã biến mất ngoài cửa.
Ta nhìn theo hướng hắn rời đi, có chút ngẩn ngơ.
Phó Nhai gãi gãi đầu, tiến lên phía trước, vẻ mặt chất phác hỏi.
"Vương gia, món cật lợn đó. . . rốt cuộc là làm hay không làm ạ? Hầm thanh đạm hay là xào cay? Có dùng dấm lâu năm không ạ?"
Tống Hoành liếc nhìn hắn một cái: "Ngươi thấy bổn vương. . . cần phải ăn cật lợn sao?"
Phó Nhai càng thêm khốn quẫn: "Vậy. . . thuộc hạ bảo nhà bếp đừng làm nữa nhé?"
Tống Hoành: ". . ."
Hắn dứt khoát quay đầu đi, không thèm nhìn cái tên đầu óc thẳng đuột này nữa.
Không bao lâu sau, bên tiểu thư có người đến, vội vã hỏi ta.
"Tiểu Sương! Ngươi đã nói gì với biểu ca thế? Huynh ấy về nhà rồi ôm hũ rượu khóc rống lên, cứ nói cái gì mà hồi nhỏ lẽ ra phải định đoạt ngươi trước rồi, bước sai một bước là sai cả đời. . . khóc thảm lắm!"
Ta vẻ mặt vô tội: "Ta. . . ta đâu có nói gì đâu."
Từ đầu đến cuối, chẳng phải đều là Tống Hoành nói sao?
Đuổi người đến đưa tin đi, vừa quay đầu lại, đã thấy Tống Hoành đang tựa trên giường, lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy.
"Tiểu Sương."
"Có phải nàng . . chê ta là người què rồi không?"
Ta vội vàng lắc đầu, nói một cách chân thành.
"Không có! Tuyệt đối không có! Vương gia, cho dù ngài có què đi chăng nữa, thì cũng. . . cũng lợi hại lắm mà."
Lời này là thật lòng đấy, cho dù hắn đi đứng không thuận tiện, nhưng ở một phương diện nào đó thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào.
"Nàng lấy lệ với ta."
Hắn quay mặt đi chỗ khác, gương mặt nghiêng hiện lên chút cô đơn.
"Ta thật sự không lấy lệ mà!"
Ta cuống quýt cả lên.
"Vậy tại sao nàng. . ."
