📖 CHƯƠNG 11
"Dạo gần đây nàng chẳng hề chủ động gì cả?"
Ta ngẩn ra một lúc, theo bản năng giải thích: "Ta chẳng phải là. . . thấy vết thương của ngài vẫn chưa lành hẳn sao? Sợ ngài mệt."
Hắn quay đầu lại, ánh mắt rực cháy nhìn ta: "Vậy nàng thấy. . . ta với lúc bình thường có gì khác biệt không?"
Ta cẩn thận hồi tưởng lại chiến huống mấy ngày nay: ". . . Hình như là không có khác biệt gì cả."
Thậm chí còn. . . tinh thần hơn một chút thì phải?
Nếu không thì cũng chẳng hại ta cứ luôn ngủ không đủ giấc thế này.
Tống Hoành nghe xong, khóe miệng nhanh chóng cong lên một cái, ngay lập tức lại thu lại.
Hắn đưa tay về phía ta:
"Thế còn không mau lại đây?"
Xong việc, Tống Hoành nghịch nghịch bàn tay ta, bỗng nhiên nói.
"Trước kia ở Giang Nam, hôn sự đó. . . quá đỗi trẻ con."
"Không có tam môi lục sính, không có chiêu cáo trời đất, không tính là chính thức được."
Hắn nghiêm túc nói: "Ta muốn đi lại toàn bộ quy trình một lần nữa, đường đường chính chính rước nàng vào cửa."
Ta vừa định nói dù sao cũng chẳng ai biết, liền thấy hắn giơ một ngón tay lên, chỉ chỉ vào đỉnh đầu.
"Suỵt—— Lão thiên gia đang nghe đấy. Chuyên đi bổ sét mấy kẻ nói không giữ lời, bội tình bạc nghĩa. . . tra nữ."
Cổ ta thấy lạnh toát, nuốt lời định nói ngược vào trong.
"Vậy. . . khi nào?"
Hắn đã có dự tính từ sớm: "Mùng tám tháng sau, ngày lành."
"Nhanh thế?"
Ta buột miệng nói.
"Nhanh sao?"
Hắn nhướng mày, thuận theo lời ta mà đổi miệng: "Vậy thì. . . ngày hai mươi tám tháng này đi. Còn nhanh hơn chút nữa. Sính lễ đã chuẩn bị sẵn sàng, hỷ phục cũng đã thêu xong rồi, số đo của nàng ấy nhớ không sai một li."
Ta ngẩn người ra. Đây đâu phải là thương lượng, rõ ràng là thông báo mà.
Tống Hoành giống như sực nhớ ra điều gì, thong thả bổ sung.
"Đúng rồi, Tiêu công tử với nàng vốn là thanh mai trúc mã, tình nghĩa không tầm thường. Hỷ thiếp tất nhiên là phải gửi cho hắn ta một tấm. Mời hắn ta nhất định phải đến uống chén rượu mừng."
"Nghe nói dạo gần đây hắn ta. . . đang rất chăm mượn rượu giải sầu đấy."
Ta cứ thấy lời nói của hắn có ẩn ý, nhưng lại không bắt thóp được.
Ngày thành thân. Tiểu thư lén nhét cho ta một chiếc hộp gấm thuôn dài, nháy mắt ra hiệu.
"Cầm lấy đi, hạ lễ tân hôn."
Ta mở ra xem, là một chiếc roi mềm làm thủ công rất tinh xảo.
"Tiểu thư! Cái này, cái này sẽ xảy ra án mạng đấy!"
Tay ta run lên.
"Hàng đặt làm riêng đấy, đau da không đau xương, tình thú ngươi hiểu không hả?"
Nàng ấy xoa xoa cái bụng vẫn chưa lộ rõ của mình.
"Cho ngươi mượn dùng chút thôi, mười tháng sau nhớ trả lại cho ta nhé."
Ta: ". . ."
Đêm động phòng hoa chúc, ta ngồi ngay ngắn đợi Tống Hoành. Không ngờ tới còn chưa đợi được tân lang, mà lại đợi được một Tiêu Ly nồng nặc mùi rượu.
Hắn ta vành mắt đỏ hoe, nắm lấy ống tay áo ta, quỳ trước mặt ta.
"Tiểu Sương. . . ta thật sự. . . một chút cơ hội cũng không có sao?"
Ta nhìn hắn ta, nhớ đến cái ngón tay út đó, thực sự không nỡ lừa hắn ta.
"Hình như. . . quả thực là không được lắm đâu."
Nước mắt hắn ta rơi càng dữ dội hơn, ăn nói lộn xộn.
"Không sao cả. . . danh phận cứ cho hắn đi. Nàng cứ trút mọi uất ức sang cho ta, ta bằng lòng làm. . . không thấy được ánh sáng của nàng. . ."
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa có tiếng bước chân.
Ta sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vừa đẩy vừa kéo nhét hắn vào dưới gầm giường, vừa mới chỉnh đốn xong vạt váy thì Tống Hoành đã đẩy cửa đi vào. Bước chân hắn vững vàng, làm gì có nửa phần dáng vẻ của người đi đứng khó khăn?
"Vương gia? Chân của ngài. . ."
Ta kinh ngạc.
"Ừm, khỏi rồi."
"Phó Nhai đã tra ra được người hạ thuốc là đầu bếp, vốn là người cũ của Cao phủ, hạ thuốc để báo thù cho chủ nhân. Tìm được giải dược rồi nên không còn gì đáng ngại nữa."
Hắn bưng chén rượu hợp cẩn lên, định cùng ta uống cạn.
"Hức hức hức. . ."
Dưới gầm giường, lọt ra mấy tiếng nức nở nghẹn ngào. Động tác của Tống Hoành khựng lại, nghiêng tai lắng nghe.
"Tiếng gì thế?"
Tim ta đập cuồng loạn, cố giữ bình tĩnh.
"Chắc. . . chắc là tiếng gió thôi? Cửa sổ đóng không chặt."
Hắn liếc nhìn ta một cái, không truy vấn thêm, ngửa đầu uống cạn chén rượu giao bôi, sau đó bế bổng ta lên.
Trong màn đỏ, Tống Hoành còn hung dữ hơn trước kia. Giường nằm không chịu nổi gánh nặng, trong những lần lắc lư dữ dội đã sụp đổ tan tành. Ta nghe thấy một tiếng rắc rất khẽ. Hình như có thứ gì đó bị gãy rồi
Ba ngày sau ngày lại mặt, tiểu thư nhỏ giọng nói với ta: "Chẳng hiểu sao mấy ngày trước biểu ca lại bị ngã một cái, gãy chân rồi, đại phu bảo phải què rất lâu đấy."
Tống Hoành đứng bên cạnh nghe xong liền liếc mắt nhìn, đầy vẻ cười trên nỗi đau của người khác: "Thế sao? Vậy bây giờ hắn ta cũng thành một người què rồi."
Ta: ". . ."
Nam nhân này, lòng dạ chắc hẹp hơn cả lỗ kim nữa.
Ngoại truyện của Tống Hoành:
Ta ở thôn trang tại Giang Nam để dưỡng thương, mắt không thể nhìn thấy, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cho đến ngày hôm đó, một nữ nhân tự xưng là Phó Nhai xông vào.
Nàng ấy to gan lớn mật, hành sự. . . lại càng hỗn xược hơn. Nhưng oái oăm thay, lại khiến ta nếm được mùi vị ngọt ngào, không nỡ rời xa nàng ất nửa bước.
Sau này ta mới dần dần nhận ra điều bất thường. Nàng ấy gọi ta là Tam Lang?
Ta hiểu ra rồi. Cái đồ hồ đồ này, chắc là đã mò nhầm cửa, nhận nhầm người rồi. Nhưng thì đã sao chứ?
Ta cứ thế mà tương kế tựu kế, thậm chí còn cố ý để Phó Nhai thật tránh xa thôn trang.
Nàng ất đã coi ta là vị Cố Tam Lang yếu đuối dễ bị bắt nạt, đang đợi người khác nuôi dưỡng kia, vậy thì ta cứ tạm thời sắm vai đó vậy. Chỉ cần nàng ấy có thể ở lại bên cạnh ta.
Nhưng cái đồ không có lương tâm này, bỗng nhiên một ngày lại nói muốn đi, lý do là tiểu thư nhà nàng ấy muốn giế-t chồng, nàng ấy phải về gánh tội thay.
Ta không giữ được, cũng. . . không nỡ thực sự dùng biện pháp mạnh để giữ nàng ấy lại. Chỉ đành sau khi nàng ấy đi khỏi, lập tức hạ lệnh cho Phó Nhai tìm giải dược.
Ngày đôi mắt sáng lại, ta nhìn rõ căn phòng nàng ấy từng ở, những thứ nàng ấy từng dùng, lòng như được lấp đầy bởi thứ gì đó, lại như bị khoét đi một miếng. Lập tức lên đường về kinh.
Cái đồ ngốc này, tưởng rằng không nói tên thật cho ta biết thì ta sẽ không tìm thấy nàng ấy sao?
Phó Nhai nhanh chóng tra rõ: "Vương gia, thiên kim Tướng phủ và Thế tử Định Nam Hầu sắp hoàn hôn rồi ạ. Vị thị nữ tên gọi Tiểu Sương đó tình như tỷ muội với tiểu thư của nàng ấy, quá nửa là sẽ làm của hồi môn, cùng vào Hầu phủ luôn."
Của hồi môn?
Ta bóp nát chén trà trong tay.
Hừ. Một cái của hồi môn thật là hay ho. Một mình ta còn chưa đủ sao, thế mà còn dám đi làm thông phòng cho cái tên Thế tử vớ vẩn nào đó nữa à?
Ta cười lạnh. Được thôi. Vậy thì ta sẽ đi đá-nh chế-t tên tiểu bạch kiểm đó trước. Một người còn chưa đủ, lại còn muốn trêu hoa ghẹo nguyệt người thứ hai sao?
Không có cửa đâu.
