📖 CHƯƠNG 9— NGOẠI TRUYỆN (LỤC KÍNH BẠCH)
Ngoại Truyện (Lục Kính Bạch)
Thuở nhỏ bị kẻ gian trong gia tộc hãm hại, may mắn trốn thoát.
Lúc đi đến trước cửa chùa, đã là đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc.
Đúng vào ngày mùng một, khách hành hương tụ tập đông đúc.
Đói khát bủa vây, thương tích đầy mình, đã không còn sức lực để né tránh đám đông vây quanh.
Lúc sợi dây thừng của Nam Phong quán tròng vào cổ, một giọng nữ trong trẻo vui tươi vạch đám đông ra, truyền vào tai.
"Khoan đã!"
"Người này bản tiểu thư muốn!"
Nghe tiếng nhìn sang, nữ tử tươi tắn kiều diễm, trên viền váy áo màu vàng nhạt đính đầy minh châu.
Nghe mọi người bàn tán, ta mới biết đây là Nhị tiểu thư của phủ Quốc công.
Xưa nay vốn tính kiêu ngạo, nuông chiều sinh hư.
Ta đi theo xe ngựa vào thành, dừng lại trước một quán rượu được bài trí xa hoa.
Tắm rửa, thay y phục, mời đại phu.
Khi hoàn tất một loạt các việc này, Nhị tiểu thư đã ngủ gật ở gian ngoài.
Nàng nhìn thấy ta, kiêu hãnh hất cằm lên, nói với tỳ nữ bên cạnh:
“Ta nói rồi mà, là một mỹ nhân đó."
Ngay sau đó, đưa một túi bạc cho chưởng quỹ.
Cho ta ăn ngon uống say ở lại nơi này.
Nàng nói, ngày mai sẽ lại đến tìm ta chơi.
Đêm đó, mật thám trong nhà đã tìm đến, muốn đón ta về nhà.
Ta suy nghĩ một chút, rồi từ chối.
Ta nói, ta vẫn còn một lời hẹn, không thể nuốt lời.
Nào ngờ đâu, lần nán lại này, thoắt cái đã mấy tháng.
Thậm chí là cả một đời.
Nhị tiểu thư thích uống loại trà non hái vào đầu xuân.
Thích ăn điểm tâm ở phía nam thành.
Thích líu lo lải nhải một đống chuyện.
Thích Tam điện hạ Bùi Hành.
Chưởng quỹ khuyên ta đừng sinh lòng tham luyến, đó là tiểu thư phủ Quốc công, ngày sau nếu không gả vào nhà đế vương, thì cũng là phu nhân chốn cửa cao nhà rộng.
Lão sai rồi.
Nhị tiểu thư không cầu quyền thế phú quý, chỉ muốn gả cho Tam điện hạ.
Nàng muốn làm Hoàng hậu.
Ta liền để nàng làm Hoàng hậu.
Viết thư gửi về nhà, đồng ý với phụ thân sẽ về nhà kế thừa ngôi vị gia chủ, xin phụ thân lấy ra một nửa gia sản để giao dịch với hoàng gia.
Cuối cùng cũng xin được cái gật đầu của Hoàng hậu.
Đảm bảo cho nàng làm thê tử của Bùi Hành.
Ta nghĩ, nàng hẳn là rất vui.
Đạt được ước nguyện.
Cung cấm thâm nghiêm, lại lo lắng nàng tính tình thẳng thắn, sẽ bị bắt nạt.
Ta chỉ đành giục ngựa phi nhanh trở về kế vị, ngày đêm dốc sức, cẩn trọng tỉ mỉ, làm cho nhà họ Lục lớn mạnh.
Ngày sau còn có thể trở thành chỗ dựa cho nàng.
Rượu mừng của nàng và Bùi Hành.
Không uống cũng được.
Ta hiểu rõ, chuyện nhà của hoàng gia, không tiện can thiệp quá nhiều, e rằng sẽ rước họa vào thân.
Nhưng khi nghe tai mắt trong cung báo lại, nàng bị Thái hậu ức hiếp, ta vẫn trắng đêm trằn trọc.
Bôn ba ngàn dặm, lại dâng lên ngàn vạn lượng vàng bạc, cung cấp cho Thái hậu bồi dưỡng thế lực, chỉ cầu xin bà bớt đày đọa nàng.
Thái hậu giữ đúng lời hứa, không còn đối xử khắc nghiệt nữa.
Nhưng cũng vì vậy, cuối cùng lại chuốc lấy sự răn đe cảnh cáo từ phía thiên tử.
Chẳng bao lâu, chuyện làm ăn trong gia tộc liên tiếp bị tổn thất, người trong tộc bị kéo vào mấy vụ án oan.
Đó là đòn dằn mặt của Thái hậu.
Ta tuy dốc hết sức cứu vãn, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể.
Nhà họ Lục tổn thương nguyên khí nặng nề.
Ta quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm, tự thẹn với cơ nghiệp trăm năm, tự thẹn với liệt tổ liệt tông.
Sau đó dốc lòng tu bổ cơ nghiệp, không còn màng đến chuyện của nàng nữa.
Gánh vác vận mệnh của cả gia tộc, quả thực không dám vì chút tình riêng của bản thân mà sinh thêm rắc rối.
Thoắt cái đã mấy chục năm, Hoàng hậu thoái vị, làm kinh động thế nhân.
Chỉ còn lại lòng dạ kẻ tiểu nhân như ta, âm thầm mừng trộm.
Mừng vì nàng cuối cùng cũng thoát khỏi lồng giam, giành lại được cuộc sống mới.
Ngay lập tức giục ngựa lao nhanh, khởi hành lên phương bắc, muốn đi gặp nàng một lần.
Đi đến nửa đường, bàng hoàng nghe tin nàng đã c.h.ế.c.
Đêm đó, lửa giận uất ức đ.á.n.h thẳng vào tim, ta thổ huyết mấy ngụm, ốm không dậy nổi.
Đại phu quả quyết, ta đã không còn ý chí cầu sinh, sống không qua khỏi ba ngày.
Lúc này, trong cung truyền đến tin tức, Bùi Hành muốn cùng nàng hợp táng ở lăng mộ Đế Hậu.
Trước khi việc dời lăng của Quý phi hoàn tất, quan tài của nàng chỉ có thể nằm trơ trọi ở chùa Tướng Quốc.
Chùa Tướng Quốc, chính là nơi năm xưa hai ta tương kiến..
Bùi Hành cái tên cẩu tặc đó, muốn nàng c.h.ế.c cũng không được yên ổn.
Ta gọi dưỡng tử là Lục Dịch đến, nói ra di nguyện.
Lục Dịch từ nhỏ đã thông minh, tài trí hơn người, đối với ta cực kỳ tôn kính.
Ta muốn hắn dốc toàn lực nhà họ Lục, đem thi hài của Hoàng hậu trộm ra ngoài.
May mắn thay, chuyện đã thành công.
Lục Dịch vội vội vàng vàng đi xây phần mộ phu thê.
Bị ta ngăn lại.
Hắn hỏi, phụ thân không muốn được chôn cất cùng Hoàng hậu nương nương sao? Để vẹn toàn tâm nguyện cả đời của người?
Ta xua tay, chỉ dặn dò hắn tìm một nơi thanh tịnh, an táng nàng.
Còn về phần ta, ngay tại lối vào lăng viên, lập một tấm bia nhỏ là được.
Nàng tựa như vầng trăng sáng, ta sao dám mạo phạm.
Ta cả đời này, không thê không tử.
Có lỗi với nhà họ Lục.
Có lỗi với nàng.
Cuối cùng lại linh ứng với quẻ bói ở Thượng Thanh quan thuở nhỏ:
Động tình lỡ cả một đời.
Một kiếp chẳng được bình yên.
May nhờ ông trời chở che, cho ta được sống lại.
Ngày hôm đó sắc xuân tươi đẹp, ta lại trở về ngồi trên bậc đá dưới chân chùa Tướng Quốc.
Lần này, trong lòng ngập tràn hoan hỉ, chờ nàng đến.
May thay, nàng đã đến.
May thay, nàng không gả cho Bùi Hành nữa.
Nàng đã không gả, ta nhất định sẽ không buông tay nữa.
Ta lại làm ra một chuyện hoang đường giống y hệt kiếp trước, suýt chút nữa vét sạch nhà họ Lục, lấp đầy cả trăm chiếc thuyền sính lễ.
Chỉ nguyện kiếp này, êm ấm tốt đẹp, bình an hạnh phúc.
<Hoàn>
