Menu

📖 CHƯƠNG 8

~8 phút đọc1.664 từ8/9 chương

Khi tin tức Bùi Hành qua đời truyền đến, bến sông ở Thượng Kinh đột nhiên xuất hiện thêm hàng trăm chiếc thuyền.

Mênh mông cuồn cuộn, khí thế bừng bừng.

Trên tấm biển gỗ đỏ mạ vàng, viết một chữ "Lục" thật lớn.

Mọi người đều biết, nhà họ Lục ở Giang Nam, đời đời nối nghiệp kinh thương, giàu có sánh ngang một nước.

Cơ ngơi đồ sộ ngang dọc, rải rác khắp thiên hạ.

Ngay cả bệ hạ khi gặp mặt gia chủ, cũng phải nhường nhịn nể nang vài phần.

Ta đang kéo tay trưởng tỷ định đi xem náo nhiệt.

Còn chưa ra khỏi phủ, đã nhìn thấy quản gia luống cuống bò lăn bò toài gọi phụ thân.

"Lão gia."

"Nhà họ Lục đến... có người đến rồi!"

Nhìn ra ngoài, trước cửa người đông như trẩy hội.

Những chiếc rương to lớn buộc hoa đỏ bày la liệt từ đầu đường đến cuối hẻm.

Kéo dài trọn vẹn mười dặm đường phố.

Lục Kính Bạch khoác trên người bộ trường bào thêu kỳ lân màu xanh lam sẫm, bên hông đeo ngọc bội bạch ngọc, mái tóc đen được búi lên bằng một chiếc ngọc quan.

Dáng vẻ thanh nhã, toàn thân toát lên sự cao quý.

Trưởng tỷ nhìn đến ngẩn ngơ cả người.

"Đúng đúng đúng, ta đã nói rồi mà, khí chất này của hắn, vốn dĩ phải như vậy."

"Trước kia tiểu muội cho hắn mặc cái thứ rách nát gì không biết."

Một Lục Kính Bạch như vậy, càng trở nên đẹp mắt, khiến ta không nhịn được mà tim lỡ mất một nhịp.

Còn chưa kịp che giấu gò má đang ửng đỏ.

Lục Kính Bạch đã bước đến ngay trước mặt.

Hắn hướng về phía phụ thân vái một cái thật sâu.

Cảm tạ ơn chăm sóc che chở của phụ thân.

Lúc này ta mới biết, Lục Kính Bạch căn bản không phải là con cháu chi thứ gì của nhà họ Lục, hắn là thiếu chủ nhà họ Lục từ nhỏ đã được nuông chiều nuôi dưỡng trong nhung lụa.

Phụ thân cũng không hề tỏ ra bất ngờ.

Ông liếc mắt nhìn ta một cái:

“Lão phu sao có thể tùy tiện gả con đi được, cũng may hắn biết lễ nghĩa, tự mình đến báo danh tính gia môn trước."

"Hắn đã lập tờ cam kết, bảo đảm đời này kiếp này chỉ có mình con."

"Đến nước này, lão phu cũng yên lòng rồi."

Thì ra, phụ thân đã sớm biết thân phận thật sự của hắn.

Lục Kính Bạch có chút ngại ngùng, cúi đầu bước đến bên cạnh ta.

Dáng vẻ như đang nhận lỗi.

"Xin lỗi nàng, chỉ riêng việc chuẩn bị hàng trăm chiếc thuyền sính lễ này, đã mất trọn hai tháng, lại còn phải đi đường thủy lên phía bắc, vì vậy mới chậm trễ thời gian."

"Ta muốn nói cho nàng biết sớm hơn, lại sợ làm hỏng kế hoạch của nàng."

"Lẫm Nguyệt, ta không muốn thành thân giả."

"Chúng ta thành thân thật sự, có được không?"

Đầu óc ta có chút choáng váng mông lung.

Chỉ nghe thấy tiếng trưởng tỷ đang hò hét phấn khích trước những món trân bảo hiếm có giá trị liên thành kia.

Hôn lễ diễn ra đúng như dự kiến, nghi thức vô cùng hoành tráng.

Ngay cả bệ hạ và Hoàng hậu cũng đích thân giá lâm.

Lục Kính Bạch đã mua một căn phủ đệ ở Thượng Kinh, hắn sẽ ở lại Thượng Kinh lâu dài cùng ta.

Phụ thân rất vui mừng, người đã tấu xin bệ hạ cho cáo lão từ quan, chuẩn bị ở lại bên cạnh ta và trưởng tỷ để an hưởng tuổi già.

Trong bữa tiệc rượu ngày hôm đó, người đã uống rất nhiều.

Đây là lần đầu tiên người mất đi vẻ nghiêm chỉnh trước mặt các quan lại cùng triều.

"Các người đều cười nhạo ta không có nhi tử, chỉ có nữ nhi."

"Nữ nhi thì sao chứ! Đều là do nương tử của ta dạo một vòng quỷ môn quan mới sinh ra được, đều là tâm can bảo bối của ta! Ta sẽ không nạp thiếp, cũng không để người khác sinh nhi tử cho ta!"

"Ta sẽ cưng chiều hai đứa nó lên tận trời xanh!"

"Ta không mong bọn chúng phải gả vào cửa cao nhà rộng, làm quý phụ, mang vinh quang về cho gia tộc, ta chỉ cần bọn chúng một đời bình an hạnh phúc, không bị ai ức hiếp ngược đãi!"

"Nếu không, ta không còn mặt mũi nào đi gặp nương tử mất! Bọn chúng giống hệt nương tử của ta, là báu vật mà nương tử để lại cho ta, ta phải bảo vệ bọn chúng!"

Người ôm chặt chén rượu, bật khóc nức nở.

Bao nhiêu nỗi xót xa được nói ra, những người ngồi đó không ai là không rơi lệ.

Ta vừa định tiến lên an ủi, đã thấy phụ thân bước nhanh về phía trước, ôm chặt lấy chân bệ hạ mà khóc lóc:

“Bệ hạ, bọn họ không hiểu thần, ngài hiểu thần mà!"

"Ngài nhất định phải hiểu thần đó!"

Khóe mắt bệ hạ rưng rưng, ngài xua tay bảo đám thị vệ đang định kéo phụ thân lùi xuống.

"Hôm nay không có đạo vua tôi, chỉ có những người làm phụ thân."

Nói xong, ngài cũng ôm lấy vai phụ thân ta mà khóc.

Thế nhân đều biết, bệ hạ là người cưng chiều nữ nhi vô cùng.

Công chúa do Hoàng hậu sinh ra đã lớn ngần ấy rồi, bệ hạ vẫn chưa đành lòng chọn phò mã.

Cứ chần chừ kéo dài hết lần này đến lần khác.

Lúc Lục Kính Bạch bước vào phòng, tiền viện vẫn ồn ào náo nhiệt không ngớt.

Bệ hạ đang dẫn theo một đám lão thần nhảy múa vui vẻ.

Khăn voan đỏ được vén lên.

Đập vào mắt ta là khuôn mặt đỏ bừng của Lục Kính Bạch dưới ánh nến chiếu rọi.

Hắn đã uống chút rượu, khóe mắt chân mày đều nhuốm màu đỏ ửng.

Hệt như hoa đào tháng ba.

"A Nguyệt, đa tạ nàng đã gả cho ta."

Ta mím môi mỉm cười, vươn người hôn lên khóe mắt hắn, rồi lại nhẹ nhàng di chuyển xuống dưới, phủ lên đôi môi mỏng đỏ tươi kia.

"Lục Kính Bạch, vừa rồi trong đầu ta chợt hiện ra một câu chuyện, chàng có muốn nghe không?"

Người trước mặt thở dốc, giọng nói mang theo tia run rẩy.

Ta ngồi lại bên mép giường, tự mình cất lời.

"Có một tên ngốc, biết cô nương không hiểu chuyện kia muốn làm Hoàng hậu, liền dốc toàn bộ thế lực nhà họ Lục, đi cầu xin Hoàng hậu ban hôn, lại bắt Hoàng hậu phải đảm bảo, ngôi vị Hoàng hậu nhất định phải thuộc về cô nương ngốc nghếch đó."

"Biết được cô nương ngốc nghếch kia ở trong cung bị Thái hậu trách mắng hà khắc, lại đi tìm Thái hậu thương lượng, dâng lên vô số vàng bạc, chỉ để đổi lấy sự bình an cho nàng."

"Thế nhưng sau này nàng vẫn c.h.ế.c."

"Hắn hận bản thân vô năng, lại hận sự giả tạo của tên cẩu Hoàng đế kia, liền ngay trong đêm đi trộm thi thể của cô nương ngốc nghếch đó mang về, chôn cất ở miền nam, bởi vì hắn nhớ nàng rất sợ lạnh."

Lục Kính Bạch suýt chút nữa đứng không vững, nói năng có phần lộn xộn.

"Nàng... nàng đều biết hết rồi sao?"

Ta vốn không biết, ta chỉ là vừa mới lóe lên một tia sáng, trong đầu tự nhiên xuất hiện thêm đoạn ký ức này.

Trước đây, ta chỉ biết Lục Kính Bạch cũng là người sống lại.

"Kiếp này, lúc ta đi tìm chàng, cố ý đến sớm hơn giờ hẹn, liền thấy chàng ngoan ngoãn ngồi đó, mang dáng vẻ thanh lãnh kiêu ngạo, nữ quyến đi ngang qua hỏi han, chàng đều không thèm để ý."

"Nhìn đông ngó tây, ánh mắt mỏi mòn, vừa nhìn là biết đang trông ngóng người đến."

"Khiến ta tự dưng nhớ đến chú chó nhỏ mà trưởng tỷ nuôi lúc bé, ngày nào cũng mỏi mắt đứng trước cửa phủ trông chờ chủ nhân."

"Ta to gan bước lên trước, chàng vậy mà lại thật sự đi theo ta."

"Lúc đó ta đã biết, chàng không hề đơn giản. Hoặc là, chàng cũng đã sống lại rồi."

Ánh mắt Lục Kính Bạch lấp lánh:

“Vậy A Nguyệt tại sao vẫn tin tưởng ta, đem trọng trách lớn như vậy giao cho ta?"

"Nếu lúc đó ta ngay lập tức từ chối hoặc để lộ sơ hở, thì..."

Ta lắc đầu.

"Bởi vì ta biết, dù là kiếp trước hay kiếp này, chàng đều là người tốt nhất."

"Kiếp trước sau khi chàng rời đi, ta mới biết, cây trâm cài tóc kia, vốn dĩ chàng muốn tự tay cài lên tóc cho ta."

Chưởng quỹ từng nói, trừ phi ta đến, Lục Kính Bạch sẽ không bao giờ ra khỏi cửa phòng. Ngày nào hắn cũng chải chuốt ăn mặc gọn gàng, pha sẵn trà từ sớm, rồi ngồi đợi ta đến.

Cho đến khi trà nguội.

Cho đến khi ta được ban hôn.

Ta khóc như mưa, ôm chặt lấy Lục Kính Bạch.

"Xin lỗi nhé, ta đến muộn rồi."

"Hại chàng phải đợi hết kiếp này đến kiếp khác."

Lục Kính Bạch rưng rưng nước mắt, mỉm cười vô cùng dịu dàng lưu luyến.

"Bùi Hành nói hắn được ông trời thương xót, cho làm lại một đời."

"Thực ra, người thật sự luôn cầu xin sự thương xót đó, là ta."

"Người cảm tạ ơn trên, cũng là ta."

HomeTrước
Sau