📖 CHƯƠNG 9
Ta xua tay, nhìn thấu cái đức hạnh của nam nhân rồi, làm sao mà không thâm thúy cho được?
Hôm nay đi ăn tiệc Tào gia. Đoàn Uyên bảo ta dẫn theo những đứa trẻ trên sáu tuổi cùng đi.
Trong xe ngựa, sáu đứa trẻ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Ta hắng giọng: "Ra ngoài, chúng ta phối hợp với nhau."
"Trước mặt người ngoài các con cung kính với ta, ta cũng cho các con thể diện. Sau này muốn mời bạn bè tới chơi, ta sẽ chu toàn cho —— cần người có người, cần phô trương có phô trương."
Ánh mắt của Ân tỷ nhi tám tuổi sáng lên: "Thật sao? Con muốn mời các tiểu tỷ muội tới nhà chơi!"
"Thành giao. Chỉ cần hôm nay con ngoan ngoãn đi theo ta."
Sáu đứa trẻ, đứa lớn nhất là Dung tỷ nhi cũng mới mười một tuổi. Dẫn ra ngoài mà lỡ có sai sót gì thì chuỗi ngày tươi đẹp của ta coi như chấm hết. Trao đổi lợi ích là thực tế nhất: các con cho ta thể diện, ta cho các con quyền lợi thực tế.
Ngay cả Dung tỷ nhi cũng cắn môi: "Tháng sau ta cũng muốn mời tỷ muội tụ tập... Ngươi không được kéo chân sau của ta đâu đấy."
Ta nhìn con bé: "Chỉ cần hôm nay con giữ mồm giữ miệng."
Tại tiệc Tào gia, quả nhiên đám trẻ cho ta đủ thể diện.
Từng đứa một đứng sau lưng ta, quy củ chu toàn, khiến xung quanh một phen kinh ngạc: "Hầu phu nhân thật là có bản lĩnh, dạy bảo đám kế nữ kế tử cung kính đến nhường này."
Ta nhận chén trà Dung tỷ nhi dâng lên, mỉm cười nhẹ nhàng: "Là do gia giáo Hầu phủ tốt, ta chẳng qua chỉ là được hưởng lây."
Vận khí "không tệ", ta ngồi cùng bàn với Phương phu nhân —— bà bà của Đại tỷ.
Vị tứ phẩm cáo mệnh này tự phụ là thanh lưu, mắt chẳng buồn liếc ta lấy một cái, chỉ bóng gió với người khác: "Có những kẻ vì muốn trèo cao mà ngay cả danh tiếng thanh cao của gia tộc cũng chẳng màng. Chẳng bù cho Phương gia bọn ta, nghèo thì có nghèo thật nhưng xương cốt thì cứng lắm."
Đại tỷ bên cạnh bà ta bận rộn xoay như chong chóng —— gắp thức ăn, lau tay, bóc tôm, thậm chí còn cúi người xỏ giày cho bà ta. Những người xung quanh khen Phương thái thái "thật tốt phúc", Đại tỷ vậy mà còn thấy hãnh diện cùng bà ta.
Phương thái thái vẫn chưa thấy đủ, chốc chốc lại lạnh giọng quở trách.
Ta đặt đũa xuống: "Hai nhà Phương Chu kết tình thông gia, sao trông lại giống như nha hoàn hầu hạ chủ tử thế này?"
Sắc mặt Phương thái thái sa sầm: "Ngươi thì biết cái gì? Tức phụ hầu hạ bà bà là lẽ đương nhiên!"
"Vậy sao?" Ta quay sang Đại tỷ, "Năm đó Phương thái thái cũng hầu hạ bà bà bà ta như thế này à? Các cô nương Phương gia khi về nhà chồng cũng đều như thế này sao?"
Trên bàn lập tức im phăng phắc. Một vị cô nương Phương gia đã gả đi đang ngồi đối diện, nghe vậy thẹn quá mà cúi đầu xuống.
Ta cười: "Ồ —— hóa ra chỉ có mỗi Đại tỷ của ta là 'lẽ đương nhiên' thôi à. Phương thái thái, cái quy củ của nhà thanh lưu các người thật là... đặc biệt."
Mặt Phương thái thái đỏ bừng nhưng chẳng dám cãi lại.
Đại tỷ hốt hoảng, lớn tiếng quát tháo ta: "Tứ muội, sao muội có thể nói bà bà ta như thế?"
Ta trầm giọng bảo: "Đại tỷ, tỷ là tức phụ Phương gia, nhưng cũng đồng thời là nữ nhi Chu gia. Hai nhà Phương Chu kết tình Tần Tấn là để đôi bên cùng tốt đẹp, chứ không phải để tỷ làm một đứa nha hoàn hèn mọn ở nhà chồng."
Ta nhìn Phương thái thái, cao giọng hơn: "Phương gia thiếu nha hoàn sai bảo lắm sao? Mà lại đem tức phụ cưới hỏi đàng hoàng ra sai bảo như nha hoàn, trước mặt người ngoài mà cũng hở chút là quát mắng. Ở ngoài còn thế này, chẳng biết ở nhà còn hành hạ tỷ tỷ của ta đến mức nào nữa. Phương thái thái, chẳng phải Phương gia các người tự phụ là thanh lưu sao? Nhà thanh lưu mà lại đi hành hạ tức phụ như thế này à?"
Ta âm thầm nhéo cổ tay Dung tỷ nhi: Tổ tông ơi, giúp một tay đi!
Con bé này bình thường cao ngạo, nhưng vào lúc mấu chốt thì thực sự rất được việc, lập tức kinh ngạc lên tiếng: "Trời ạ, đây chính là quy củ của nhà thanh lưu sao? Đáng sợ quá."
Phương thái thái tức đến mức suýt ngất xỉu. Ngặt nỗi tại tiệc Tào gia cũng có những vị thái thái nhìn bà ta không thuận mắt, thế là chớp lấy cơ hội mỉa mai bà ta một trận.
Trên xe ngựa về phủ, Hiểu Nguyệt nhịn cười bóp chân cho ta: "Hôm nay người đã mắng mỏ mụ già đó một trận thật là đã đời."
Ta nhắm mắt dưỡng thần: "Cũng không thể giương mắt nhìn Đại tỷ bị người ta giày vò được."
"Nhưng người không sợ đắc tội với Phương gia sao?"
"Đắc tội?" Ta mở mắt, "Bà ta dám sỉ nhục nữ nhi Chu gia ngay trước mặt ta, ta còn nể mặt bà ta làm gì? Hơn nữa ——" Ta chỉ vào chiếc xe ngựa phía sau, "Hôm nay đám trẻ phối hợp rất tốt, về phía Hầu gia, ta đã có cái để báo cáo rồi."
Quả nhiên, tối đó sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Đoàn Uyên khẽ cười thành tiếng: "Nàng quả là biết mượn lực đá-nh lực đấy."
Ta cúi đầu ra vẻ ngoan ngoãn xoa vai bóp chân cho hắn, nhân tiện kể cho hắn nghe về bản thỏa thuận đã định với đám trẻ.
Hắn nhướng mày: "Chẳng trách hôm nay chúng lại nghe lời như vậy, quả nhiên vẫn là phu nhân có cách."
Đại khái là tâm trạng đang tốt, hắn ném cho ta một hộp đông châu: "Thưởng cho nàng đấy. Lần sau... cứ thế mà làm."
Ta hớn hở nhận lấy, nhưng nỗi lo mới lại ập đến.
