📖 CHƯƠNG 10
Tuy rằng đã mắng Phương phu nhân trước mặt mọi người, nhưng với cái đức tính của Phương thái thái, ước chừng bà ta sẽ giận lây sang Đại tỷ. Mà với cái đức tính của Đại tỷ, ước chừng nàng ta sẽ chẳng biết ơn ta đâu, ngược lại còn hận ta làm loạn thêm.
Ta đem nỗi lo của mình nói với Đoàn Uyên. Đoàn Uyên nghe xong, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn hai cái.
"Nhà thanh lưu coi trọng nhất hai thứ: thể diện và tiền đồ."
Hắn suy tính một chút rồi bảo: "Ngày mai, nàng cầm thiếp mời của Hầu phủ sang mời thái y tới Phương gia —— cứ nói là Đại tỷ của nàng tại tiệc Tào gia trông sắc mặt không tốt, nàng lo lắng cho sức khỏe của nàng ta nên đặc biệt mời thái y tới bắt mạch bình an."
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên: "Thái y tới, Phương gia dám cản sao? Lúc bắt mạch, thái y tự khắc sẽ nhìn ra manh mối. Đến lúc đó dù có chẩn ra bệnh gì thì cái danh 'hành hạ tức phụ đến mức ốm yếu' của Phương gia coi như đã chắc chắn rồi."
Ta do dự: "Nhưng như vậy thì sau này Đại tỷ ở Phương gia..."
"Yên tâm." Đoàn Uyên nhận chén trà từ tay Hiểu Nguyệt, "Thái y chẩn xong, đích mẫu của nàng vừa vặn tới đón người. Nếu Phương gia thông minh thì sẽ thuận nước đẩy thuyền để Đại tỷ nàng về nhà mẹ đẻ tĩnh dưỡng. Còn nếu bọn họ ngu xuẩn đến mức cứng rắn ngăn cản ——"
Hắn cười cười: "Ta sẽ đích thân gửi một tờ sớ cho Lưu Ngự sử của Đô Sát Viện. Ông ta thích nhất là đàn hặc đám thanh lưu 'phẩm hạnh không đoan chính, gia đạo không yên' đấy."
Mắt ta sáng rực.
"Chờ Đại tỷ về đến nhà mẹ đẻ, nàng hãy năng tới thăm nom, mang theo nhiều dược liệu bồi bổ của Hầu phủ, phô trương một chút cũng không sao." Hắn chậm rãi bảo, "Người ngoài nhìn vào sẽ chỉ nói Phương gia khắc nghiệt, Chu gia nhân hậu, Hầu phủ quan tâm thân thích. Còn về Phương thái thái..."
"Chỉ cần bà ta còn cần mặt mũi thì khi Đại tỷ nàng quay về, ngoài mặt tuyệt đối sẽ không dám làm càn nữa. Còn về phần âm thầm bên trong ——" Đoàn Uyên nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, "Cái đó phải xem bản thân Đại tỷ nàng rồi. Đường là phải tự mình đi thôi."
Ta nghe mà gật đầu lia lịa, chợt nhận ra nam nhân hơi ngăm đen, cứng rắn lại lạnh lùng này hóa ra lại trông chất phác dễ nhìn đến thế.
Ta bưng lấy mặt hắn, hôn chụt một cái vào hai bên má.
"Chiêu này của Hầu gia vừa thanh nhã vừa thâm hiểm, học được rồi."
Hiểu Nguyệt đã nói rồi: Nam nhân thường có cái tính chủ nghĩa anh hùng "muốn được cần đến" tận trong xương tủy, lúc này cứ coi hắn như anh hùng mà cảm kích là xong.
Đoàn Uyên quả nhiên vui mừng, bóp lấy cằm ta, gặm nhấm đôi môi ta: "Sự cảm kích của nàng chỉ có thế này thôi sao?"
Đầu tiên ta ngẩn ra, sau đó nhắm tịt mắt lại, hiếm khi chủ động một lần.
Ngày hôm sau, ta tỉnh dậy với tấm thân đau nhức, Dung tỷ nhi và Ân tỷ nhi tới thỉnh an ta, sẵn tiện bảo ta thực hiện lời hứa.
Ta xua tay đại khái: "Tối qua ta đã nhắc với Hầu gia rồi, Hầu gia khá là ủng hộ, cũng đã dặn dò xuống dưới rồi, các con cứ việc gửi thiếp mời cho các tiểu tỷ muội đi. Những thứ khác các con cứ tự mình sắp xếp. Có gì không hiểu thì lại tới hỏi ta."
Ta mới không thèm đích thân làm đâu, làm tốt thì người ta coi là đương nhiên, làm không tốt thì lại bảo là tâm địa bất lương. Chẳng thà cứ để bọn nó tự thực hành, mỹ danh là: rèn luyện khả năng giao tiếp và tổ chức của bọn nó. Lỡ có làm hỏng thật thì ta ra tay cứu vãn, còn có được một tiếng khen.
Dung tỷ nhi và Ân tỷ nhi mỗi đứa tổ chức một buổi tụ tập, chẳng biết là do chúng thực sự có tài tổ chức hay là do quản sự Hầu phủ giỏi giang mà chúng thực sự đã làm được.
Ta cũng giữ lời hứa, chỉ lộ mặt một chút rồi giao toàn quyền cho chúng làm, trong thời gian đó có sai người gửi hai lần hoa quả điểm tâm đúng mùa sang. Thế là tiếng hiền của ta bỗng dưng truyền xa. Đám trẻ cũng được nở mày nở mặt trước bạn bè, không hề có chuyện "bị kế mẫu hành hạ" như lời đồn, ngược lại còn được kế mẫu chăm lo chu đáo, thể diện và quyền lợi đều có đủ, chúng đối với ta cũng thêm vài phần kính trọng.
Dung tỷ nhi hợp tác với ta rất vui vẻ, lúc thỉnh an ta rốt cuộc cũng không còn châm chọc mỉa mai nữa.
Còn về Đại tỷ, mưu kế của Đoàn Uyên quả nhiên có hiệu quả. Đầu tiên là thái y đích thân tới cửa, ngay sau đó Đại tỷ được đích mẫu đón về nhà mẹ đẻ, kế đến ta mang theo đủ loại dược liệu bồi bổ về thăm trưởng tỷ "bị nhà chồng hành hạ đến mức u uất thành bệnh", danh tiếng của Phương phu nhân coi như thối hoắc cả một vùng.
Cuối cùng, Đại tỷ ở nhà mẹ đẻ nửa tháng trời sống sung sướng, người Phương gia buộc phải đích thân tới cửa đón người về, lại còn nói hết lời tốt đẹp. Từ đó về sau, Đại tỷ đối với ta cũng trở nên khách sáo hẳn.
Những ngày tháng thảnh thơi trôi qua thật nhanh, chớp mắt một cái, ta đã mang thai.
Tin tức mang thai vừa truyền ra, thuốc bổ và mỹ nhân đồng thời đổ xô vào Hầu phủ.
Đoàn Uyên không có phản ứng gì lớn, chỉ dặn dò người dưới hầu hạ cho tốt, rồi xoay người đi đến phòng di nương. Chẳng quá hai ngày, ở ngoại thư phòng lại có thêm một nha hoàn xinh xắn nữa.
