Menu

📖 CHƯƠNG 12

~6 phút đọc1.101 từ12/17 chương

Ta cười khẽ: "Tính cách phụ thân con thế nào, con rõ hơn ta. Ta việc gì phải tự tìm phiền não, đi cầu xin chút tình ái nực cười đó?"

Dung tỷ nhi nửa hiểu nửa không, im lặng rời đi.

Hiểu Nguyệt tổng kết: "Màn giáo dục hôm nay của phu nhân có thể đưa vào giáo trình 'Tu dưỡng tự thân của chủ mẫu Hầu phủ' rồi đấy."

Ta đắc ý vô cùng. Con người có thể không thông minh, nhưng tuyệt đối không được ngu ngốc, làm những việc tự chuốc khổ vào thân.

Biết tin ta mang thai, đích mẫu cũng dẫn theo Đại tỷ đến thăm ta. Biết được những chuyện vặt vãnh trong nội trạch, việc vặt đều được Đoàn Uyên sắp xếp ngăn nắp, mặt bà lộ rõ vẻ xúc động.

"Hầu gia quả là có lòng rồi."

Đại tỷ nhìn quanh quất, sau đó hỏi ta: "Muội đang mang bụng lớn, chắc là không tiện hầu hạ Hầu gia nữa phải không?"

Ta nói thật, Đoàn Uyên lại mới nạp thêm một vị di nương, ngoại thư phòng còn có hai nha hoàn xinh đẹp kiều diễm hầu hạ. Đại tỷ há miệng, trong mắt thêm phần hiểu rõ và thương hại, nhưng miệng vẫn an ủi ta.

"Nam nhân ai chẳng vậy, muội cũng đừng quá để tâm, chăm sóc tốt cho bản thân mình mới là chính."

Ta gật đầu, vốn dĩ ta chẳng để tâm chút nào.

Ta lại hỏi Đại tỷ, nhà chồng đối xử với tỷ ấy có tốt không.

Đại tỷ nở nụ cười: "Cũng nhờ muội cả, giờ đây, bà bà tuy vẫn mặt nặng mày nhẹ, nhưng không dám tùy tiện sai bảo ta nữa."

Nàng ta nhìn ta, chân thành cảm ơn: "Vẫn là muội nói đúng, ta là người mà Phương gia danh chính ngôn thuận, kiệu tám người khiêng rước về, không phải nha hoàn cho Phương gia đá-nh chửi tùy ý. Trước đây bọn họ dám giày vò ta, chẳng qua là dựa vào việc ta quá quan tâm danh tiếng, lại thích dùng lễ pháp giáo điều đè ép ta. Nay ta đều xem nhẹ cả rồi, bọn họ ngược lại chẳng làm gì được ta nữa."

Ta và Hiểu Nguyệt đưa mắt nhìn nhau: Quả nhiên, không có ham muốn thì sẽ trở nên mạnh mẽ, ở chốn nội trạch mới có thể làm vương làm tướng.

Khi mang thai được tám tháng, nhũ mẫu, bà đỡ, nữ y đã lần lượt dọn vào Hầu phủ, nhân sâm già và các loại thuốc bổ cũng chuẩn bị đầy đủ. Đoàn Uyên tuy ít tình cảm, nhưng sự chu đáo này quả thật không chê vào đâu được.

Mười chín tuổi sinh con đầu lòng, dù sao vẫn sợ. May mà mỗi ngày Hiểu Nguyệt đều canh chừng việc ăn uống, kéo ta đi dạo bộ, từ lúc đau đẻ đến khi sinh chỉ mất hai canh giờ, bà đỡ đều nói "Phu nhân phúc khí tốt, đứa bé không hành hạ mẹ”.

Đoàn Uyên hiếm khi lộ vẻ tươi cười, ban thưởng một đống đồ tốt.

Trong thời gian ở cữ hắn chỉ đến hai lần, có một lần còn dẫn theo Hồ di nương mới nạp — đó là một ngựa gầy Dương Châu do Uy Quốc công tặng, sắc nghệ song toàn, hiện đang rất được sủng ái.

Khi Hồ di nương bước vào, đuôi mắt chân mày đều tràn đầy ý xuân, ta tựa vào đầu giường mỉm cười chào hỏi: "Hầu gia tới rồi." Lại quay sang nàng ta, "Hồ muội muội ngồi đi. Những ngày qua vất vả muội hầu hạ Hầu gia, đợi ta ra khỏi tháng ở cữ, nhất định sẽ cảm ơn muội thật tốt."

Nàng ta che miệng cười khẽ, lời nói lộ ra ba phần kiêu ngạo: "Phu nhân khách sáo rồi, hầu hạ Hầu gia là bổn phận của thiếp."

Chiếc vòng tay mới trên cổ tay nàng ta sáng lấp lánh đến chói mắt.

Ta giả vờ như không thấy, chỉ ôn tồn nói với Đoàn Uyên: "Gần đây Hầu gia công vụ bận rộn, càng phải dùng bữa đúng giờ."

Lại nhìn Hồ di nương, "Nữ nhân chúng ta, quan trọng nhất là để Hầu gia bớt lo lòng. Hầu gia xưa nay luôn hậu đãi người tri kỷ, muội nhìn mấy vị di nương cũ trong phủ thì biết ngay."

Đoàn Uyên nhướng mày nhìn ta một cái, ý tứ sâu xa: "Vẫn là phu nhân hiểu ta."

Hồ di nương miệng thì vâng dạ, nhưng trong mắt lại có vẻ lơ đễnh.

Sau khi bọn họ đi rồi, Hiểu Nguyệt vừa tém góc chăn cho ta vừa lẩm bẩm: "Lại thêm một người coi sự sủng ái là lá bài hộ mệnh rồi."

Ta đón lấy chén canh sâm: "Trẻ tuổi, chưa trải sự đời, có thể hiểu được."

Hiểu Nguyệt phù một tiếng cười: "Người mới mười chín, mà nói chuyện cứ như chín mươi chín ấy."

Ta cũng cười. Nhưng trong lòng hiểu rõ: Nếu không có những năm qua Hiểu Nguyệt luôn miệng nhắc nhở, chắc ta cũng sẽ lún sâu vào ảo tưởng "hắn hào phóng với mình tức là yêu mình", rồi lại đau đớn muốn chế-t khi bị lạnh nhạt mà thôi.

Hiểu Nguyệt lại nói thêm nhỏ xíu: "Nhưng câu 'Hầu gia xưa nay luôn hậu đãi người tri kỷ' của phu nhân lúc nãy, nếu Hồ di nương mà nghe hiểu được, thì ít nhất cũng bớt đi được ba năm đường vòng."

Hồ di nương rốt cuộc vẫn còn trẻ, tính khí nóng nảy, bị sự hào phóng của Đoàn Uyên làm mờ mắt, dần dần có chút kiêu ngạo. Lúc đầu chỉ là so kè với các di nương khác, khoe khoang sự sủng ái của Đoàn Uyên dành cho nàng ta trước mặt ta, thấy ta luôn mỉm cười không tiếp lời, gan liền lớn hơn, thậm chí bắt đầu đưa tay đòi đồ.

Ngày hôm đó, hiếm khi Đoàn Uyên đến phòng ta dùng bữa, nàng ta đi theo bên cạnh hầu hạ.

Trong bữa ăn, nàng ta cứ ba câu lại không rời chuyện Hầu gia sủng nàng ta thế nào, cuối cùng lại chỉ vào chiếc vòng phỉ thúy băng chủng trên cổ tay ta, nũng nịu nói: "Cặp vòng này của phu nhân thật hợp với màu da, thiếp nhìn mà hâm mộ vô cùng. Giá mà thiếp cũng có cặp vòng như vậy thì tốt biết mấy."

HomeTrước
Sau