Menu

📖 CHƯƠNG 13

~6 phút đọc1.106 từ13/17 chương

Ta vốn sợ phiền phức, không thích cái bộ dạng giả heo ăn thịt hổ. Cho nên khi Hồ thị bắt đầu vươn móng vuốt về phía ta, nhất định phải chặt đứt nó.

Ta đặt đũa xuống, nhìn Đoàn Uyên.

"Hầu gia sủng nàng ta, là chuyện của Hầu gia." Giọng ta bình tĩnh, "Ta cho Hồ thị mặt mũi, là vì Hầu gia thích. Nhưng chủ mẫu là ta dù có không ra gì đi nữa, cũng là chính thê danh chính ngôn thuận của ngài. Dung túng cho một món đồ chơi được đà lấn tới — có phải hơi quá rồi không?"

Ta đoán chắc Đoàn Uyên không phải hạng người sủng thiếp diệt thê. Nhìn cái phòng đầy di nương này, bất kể là được sủng hay thất sủng đều an phận thủ thường, là biết hắn trị gia cực nghiêm. Hồ thị không hiểu quy củ, không lẽ Đoàn Uyên không hiểu.

Quả nhiên, Đoàn Uyên nghe vậy, lạnh nhạt quét mắt nhìn Hồ di nương một cái: "Cấm túc một tháng."

Mặt Hồ di nương trắng bệch: "Hầu gia, thiếp chỉ là. . ."

"Lui xuống." Giọng hắn không cho phép thương lượng.

Đợi người đi rồi, hắn mới quay sang ta, cười như không cười: "Phu nhân có vừa lòng không?"

Ta hừ nhẹ: "Hầu gia đã phạt rồi, ta cũng không nói thêm nữa."

Dung túng cũng có giới hạn: Chuyện nhỏ có thể giả hồ đồ, nhưng liên quan đến thể diện chính thê thì nhất định phải giữ vững.

Ngay trước mặt Đoàn Uyên, ta dặn dò Hiểu Nguyệt: "Đi báo với Hồ di nương, nếu nàng ta là người thông minh, thì nên tận dụng thời gian cấm túc mà ngẫm nghĩ xem giữa sủng ái và quy củ, cái nào giữ mạng tốt hơn."

Hiểu Nguyệt nhận lệnh đi ngay.

Đoàn Uyên nhìn ta, đầy ẩn ý nói: "Phu nhân ngày càng có phong thái của chủ mẫu Hầu phủ rồi."

Ta không nắm bắt được ý tứ trong lời nói này của hắn, nhưng đạo sinh tồn rèn luyện từ nhỏ khiến ta lập tức mở miệng.

"Hầu gia quá khen rồi. Đã là vợ của Hầu gia, dù sao không thể làm mất mặt Hầu gia phải không?"

Ta mỉm cười nhìn hắn, giọng điệu mang theo ba phần sùng bái, năm phần tinh nghịch.

Đoàn Uyên "ừm" một tiếng, phụ họa: "Phu nhân nói rất phải."

Sau khi sinh con được năm tháng, dưới sự giám sát của Hiểu Nguyệt, vóc dáng ta rốt cuộc cũng khôi phục lại.

Từ khi Đoàn Uyên lại thường xuyên đến phòng ta, ngày tháng lại thêm một nỗi phiền não mới — lưng thường xuyên mỏi nhừ.

Hiểu Nguyệt vừa bóp lưng cho ta vừa nói: "Người cứ coi như là. . . dưỡng sinh đi. Chuyện phòng the hoàn mỹ cũng là một cách bồi bổ."

Nàng ấy bỗng hạ thấp giọng: "Nhưng cái 'cây dưa nát' kia của Hầu gia cũng thật không biết kén chọn, người đến người đi nhiều như vậy, người cũng phải cẩn thận thân thể mình."

Lời này đã thức tỉnh ta. Bên cạnh Đoàn Uyên nữ nhân chưa bao giờ dứt, lỡ như lây phải thứ gì không sạch sẽ. . .

Tối đó hắn lại đến, ta bèn lấy cớ thân thể không khỏe để từ chối. Hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn ta nghỉ ngơi cho tốt, rồi xoay người đi đến chỗ Hồ di nương.

Hồ thị nhanh chóng được sủng lại, lần này đã biết ngoan ngoãn, trước mặt ta luôn thấp mày thuận mắt.

Ta cũng không làm khó nàng ta, chỉ nhàn nhạt nói một câu lúc nàng ta thỉnh an: "Muội có thể được Hầu gia yêu thích là bản sự của muội. Nhưng hãy dùng cái não đó mà nghĩ cho kỹ — dù muội có đẩy ta xuống được, thì vị chủ mẫu mới mà Hầu gia rước về sau này, lúc đó chưa chắc đã có tính khí tốt như ta đâu."

Mặt nàng ta trắng bệch, quỳ xuống biểu lòng trung thành.

Người vừa đi, Dung tỷ nhi đã vén rèm bước vào, khó chịu nói: "Cái loại tiện tì không biết sống chế-t này, ngươi cũng dung túng được sao?"

Ta ra hiệu cho nó ngồi, chậm rãi nói: "Sau này con cũng là người làm chủ mẫu. Hãy nhớ: Chính thê đi tranh sủng với thiếp thất, đó là tự hạ thấp thân phận. Ở những gia đình coi trọng quy củ, con chỉ cần giữ mình đoan chính thì sẽ không chịu thiệt."

"Vậy ngộ nhỡ gặp phải nhà không thủ quy củ thì sao?"

Nha đầu này chuyên môn bắt bẻ.

"Nhà không thủ quy củ, chúng ta việc gì phải thủ quy củ của bọn họ?" Ta gạt bọt trà, "Trực tiếp lật bàn luôn. Nhà thanh liêm thì cần danh tiếng, nhà huân quý thì cần thể diện — cứ lấy thứ bọn họ coi trọng nhất ra mà làm bia đỡ, ai cũng phải đắn đo thôi."

Dung tỷ nhi ra vẻ suy nghĩ.

Lúc Hoành ca nhi ba tuổi, nó đã trở thành cái đuôi nhỏ bên cạnh Đoàn Uyên.

Sách lược "để con cái ở bên phụ thân nhiều hơn có thể tăng cường tình cảm phụ thân con" của Hiểu Nguyệt có hiệu quả cực nhanh — đứa trẻ này không sợ vẻ mặt lạnh lùng của Đoàn Uyên, dám bứt râu hắn, trèo lên gối hắn, có miếng ăn ngon gì cũng hăm hở giữ lại cho "cha". Gương mặt cứng nhắc của Đoàn Uyên vậy mà cũng bị mài ra vài nếp nhăn dịu dàng.

Hắn bắt đầu tận tay dạy Hoành ca nhi nhận mặt chữ, tập mã bộ, lúc ra ngoài dự tiệc đôi khi cũng dẫn theo. Lúc về phủ luôn mang theo vài món đồ chơi nhỏ: tò he, chong chóng tre, cung nhỏ khảm ngọc. Đồ vật không quý giá, nhưng là duy nhất. Kéo theo đó, đối với người mẹ ruột là ta đây, Đoàn Uyên cũng thêm mấy phần ôn tồn.

"Để đứa trẻ làm đại sứ ngoại giao, huyết thống tình thân chính là sợi dây liên kết tự nhiên nhất, cũng là kênh chuyển đổi tài nguyên tốt nhất."

Quả nhiên, nghe lời Hiểu Nguyệt, đắc vĩnh sinh.

Đoàn Uyên nể mặt Hoành ca nhi nên cũng ít đến chỗ di nương hẳn, phàm là về phủ, chắc chắn sẽ đến phòng ta. Đa số thời gian cũng nghỉ lại chỗ ta.

HomeTrước
Sau