📖 CHƯƠNG 5
Nó ngẩn ra, chắc chưa từng nghĩ kẻ "thế thân" như ta lại dám phản kháng.
Đoàn Uyên nãy giờ không nói gì, lúc này mới thản nhiên lên tiếng: "Dung tỷ nhi, xin lỗi mẫu thân con đi."
Dung tỷ nhi trợn tròn mắt, đầy vẻ không thể tin nổi.
Ta cụp mắt chỉnh lại ống tay áo —— Hiểu Nguyệt nói đúng, không có ham cầu thì sẽ trở nên mạnh mẽ. Ta chẳng mưu cầu gì ở nó, ngược lại chẳng cần phải nén giận làm gì.
Đêm đó về phòng, Hiểu Nguyệt vừa tháo trâm cài vừa lẩm bẩm: "Người sớm nên như thế rồi. Thế thân? Chậc, bọn họ đâu có biết, cái chúng ta mưu cầu vốn là lợi ích thực tế, chứ chẳng phải mấy thứ tình cảm hư ảo đó."
Trong gương, ta chạm vào mặt mình
—— Đúng vậy, ta là chính ta. Ngày tháng làm Hầu phu nhân này, ta sống rất dễ chịu. Đừng ai hòng làm ta thấy ngứa mắt.
Đoàn Uyên mang theo hơi rượu trở về. Ta đích thân bưng canh giải rượu cho hắn trước, rồi lại cởi áo tháo thắt lưng cho hắn.
Sau khi đã hầu hạ hắn ổn thỏa mới mở lời: "Ta đã phạt Dung tỷ nhi rồi, còn bắt cấm túc một tháng. Chờ con bé hết thời hạn cấm túc, ta sẽ bảo nó tới dập đầu nhận lỗi với nàng."
Ta có chút ngạc nhiên, vội nói: "Hầu gia không cần phải làm thế, tuy Dung tỷ nhi kiêu căng nhưng dù sao từ nhỏ đã mất mẫu thân, cũng đáng thương lắm. Con bé là trưởng nữ của Hầu gia, lại là trưởng tỷ, bên dưới còn có Thần ca nhi cùng mẫu thân sinh ra. Có ta là kế mẫu, lại còn một đống thứ mẫu, nếu không lợi hại một chút, nói không chừng đã bị người ta bắt nạt từ lâu rồi. Ta lại thấy, chỉ cần phạt nhẹ để răn đe Dung tỷ nhi là được rồi. Dù sao cũng là đích trưởng nữ của Hầu gia, lại do nguyên phối sinh ra, thể diện nên có thì vẫn phải có."
Đoàn Uyên nhìn chằm chằm ta, bóp lấy cằm ta, ép ta phải đối mắt với hắn.
"Đây là lời thật lòng của nàng?"
Ta thản nhiên nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn.
"Tất nhiên rồi. Thiếp thân có thể gả cho Hầu gia đã là phúc đức tích từ mấy đời, ta chỉ mong Hầu gia đối tốt với ta, cho ta thể diện xứng đáng. Còn về những thứ khác, hà tất phải cưỡng cầu? Đạo lý tham quá thì thâm, thiếp thân vẫn hiểu mà."
Hắn nhìn ta, giọng điệu khó đoán: "Dung tỷ nhi vẫn luôn bất kính với nàng, nàng thật sự không để tâm sao?"
Người này đúng là đa nghi quá mức.
Ta cố ý tỏ vẻ bực bội: "Ta đâu phải cục vàng cục bạc gì, Dung tỷ nhi không thích ta là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa thôi. Ta có sinh có dưỡng con bé đâu. Ta là người lớn, chẳng lẽ lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ?"
"Hơn nữa, con bé là đích trưởng nữ của Hầu gia, tính tình lợi hại một chút thì sau này gả về nhà chồng cũng không chịu thiệt, Hầu gia có gì phải lo lắng?"
"Nếu Hầu gia thấy có lỗi với thiếp thân, vậy thì phải đối tốt với thiếp thân hơn mới được." Ta ngả người vào lòng hắn.
Đoàn Uyên tặng ta không ít vàng bạc, lạc vàng, đậu bạc, cả một giỏ lớn. Hiểu Nguyệt ôm mấy hạt đậu vàng, còn hưng phấn hơn cả ta.
"Số tiền này, sau này chúng ta đi du ngoạn khắp cả nước cũng thừa thãi rồi."
Ta lại hỏi nàng ấy: "Còn ngươi, sau này có dự định gì không?"
Nàng ấy nói như thể đó là điều hiển nhiên: "Tất nhiên là theo người rồi, lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực mà."
Ta bảo: "Ngươi không sợ lỡ đâu một ngày nào đó ta thất sủng thì sẽ chẳng bảo vệ nổi ngươi nữa sao."
Nhan sắc phai nhạt thì tình yêu cũng nhạt nhẽo, cái đạo lý đơn giản này ta hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Hiểu Nguyệt đề nghị ta sinh lấy một đứa con, có đứa con bên mình thì dù trai hay gái, nhìn mặt mũi đứa trẻ, sau này dù có thất sủng thì cũng còn chút hy vọng.
Ta xoa bụng, không nói gì.
Hiểu Nguyệt khựng lại một chút, lại đề nghị ta nên lấy lòng đám con kế, sau này lỡ có thất sủng thật thì có đám trẻ làm cầu nối cũng không đến mức quá thảm hại.
Nói thật, Đoàn Uyên có nhiều con thế kia mà cũng chẳng thấy đứa nào được hắn sủng ái cả. Ngay cả đích xuất của nguyên phối cũng chỉ được đối đãi lạnh nhạt. Dùng con cái để trói buộc nam nhân chiêu này e là không xong. Dù sao Đoàn Uyên cũng chẳng thiếu nữ nhân sẵn sàng sinh con cho hắn.
Còn việc lôi kéo đám con kế, ta lại thấy chẳng cần thiết. Trong những gia đình quyền quý, mẫu thân con ruột thịt còn có thể vì lợi ích mà trở mặt thành thù, huống chi là kế mẫu con chồng, ta tốt nhất là đừng có rước lấy cái sự khó chịu đó.
Hiểu Nguyệt nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng còn cách nào nữa.
Lúc này, đến lượt ta an ủi nàng ấy: "Đi, kiểm kê cho ta xem giờ ta có bao nhiêu tài sản rồi."
Mắt nàng ấy sáng lên, đột nhiên không còn lo âu nữa.
"Nếu thật sự có ngày đó, chúng ta cũng chẳng chế-t đói được."
Nàng ấy khoe khoang lấy ra địa khế và văn tự nhà đất.
"Đã nhờ người làm xong rồi, ở khu vực Thông Châu ngoại ô kinh thành, đã mua được hai trăm mẫu ruộng nước thượng hạng và ba trăm mẫu đất rừng. Còn có một cái tiểu trang tử hai gian nữa."
"Ngoài ra, ở trong huyện thành Thông Châu cũng mua một cái tiểu viện hai gian, lại còn thuê hai người trông cổng rồi."
Ta hớn hở nhìn cái tên trên tờ khế nhà đất, rồi lại bảo Hiểu Nguyệt cất đi.
Ta cũng hỏi về chuyện chung thân của nàng ấy.
