📖 CHƯƠNG 6
Lúc Hiểu Nguyệt theo ta về Hầu phủ làm của hồi môn, ta đã trả lại khế ước bán thân cho nàng ấy và lên quan phủ làm thủ tục đăng ký, giờ Hiểu Nguyệt đã là lương dân đàng hoàng rồi. Nàng ấy hoàn toàn có thể tự do cưới gả.
Hiểu Nguyệt lại bảo: "Không gả đâu, gả chồng có gì tốt chứ? Giờ nô tỳ có tiền, một mình tiêu, cả nhà không đói. Thực sự mà gả đi thì tất cả đều thuộc về nhà chồng hết, nô tỳ không thèm làm lợi cho bọn họ đâu."
Nàng ấy nhất quyết theo ta.
Ta lại có chút xót xa cho nó, bỗng nảy ra một ý: "Hay là, ta nâng ngươi lên làm di nương nhé? Chúng ta sẽ vĩnh viễn không xa nhau."
Hiểu Nguyệt lập tức phun cả ngụm trà ra ngoài.
"Đừng, ý tốt xin nhận. Nô tỳ không có hứng thú làm di nương đâu."
Ta thở dài, chỉ đành bảo: "Vậy được rồi, nếu ngươi có vừa mắt ai thì cứ nói với ta. Đến lúc đó nhất định sẽ gả ngươi đi thật nở mày nở mặt."
Hiểu Nguyệt lườm ta một cái: "Cứ lo cho chính người trước đi đã."
Quả nhiên là người không lo xa ắt có họa gần. Dung tỷ nhi bị Hầu gia cấm túc, bị đá-nh vào lòng bàn tay mà vẫn không phục, lại còn dám sai người tới Định Viễn Hầu phủ tố cáo.
Người nhà Định Viễn Hầu tới nhanh hơn ta tưởng. Cả một gia đình đông đúc kéo đến, Định Viễn Hầu phu nhân chống gậy đầu rồng, Dung tỷ nhi nép vào lòng bà ta, giơ đôi bàn tay sưng đỏ mà nức nở. Cả phòng người nhìn ta chằm chằm, ánh mắt sắc lẹm như dao.
"Chẳng qua chỉ là hạng thứ xuất hèn mọn, cậy có chút nhan sắc mà dám hành hạ đích nữ của nguyên phối sao?"
Định Viễn Hầu phu nhân mở miệng đã phun chất độc.
Một tiểu tức phụ trẻ tuổi bên cạnh bà ta cũng hùa theo cười nhạo: "Bay lên cành cao rồi tưởng mình là phượng hoàng thật chắc? Dung tỷ nhi của bọn ta là miếng thịt rơi ra từ người Lăng muội muội đấy ——"
"Nói xong chưa?"
Ta ngắt lời nàng ta, giọng không lớn nhưng cả sảnh bỗng chốc im bặt.
Hiểu Nguyệt đứng sau lưng khẽ chạm vào mu bàn tay ta.
Ta đứng dậy, nhìn chằm chằm Định Viễn Hầu phu nhân: "Phu nhân thương xót tôn nữ là lẽ thường tình. Chỉ có điều có câu này phải nói cho rõ ——"
Ta quay sang Dung tỷ nhi: "Con bảo ta hành hạ con. Vậy con nói xem, ta đã mắng con hay đá-nh con chưa? Ta có cắt xén tiền tiêu hàng tháng của con không? Có để con thiếu ăn thiếu mặc không? Hay là ta ngăn cản không cho con về thăm nhà ngoại?"
Dung tỷ nhi cứng họng.
"Nửa năm qua, ta đã bao giờ bắt con phải theo quy củ chưa? Người làm kế nữ là con, đã bao giờ tới thỉnh an vị đích mẫu là ta đây chưa?"
"Hầu gia phạt con là vì con bất kính với đích mẫu, buông lời thô lỗ." Giọng ta bình thản, "Nếu thấy phạt nặng, chúng ta cứ việc mời mấy vị phu nhân quen biết tới phân xử. Xem xem thiên kim nhà ai lại đi mắng đệ đệ mình là tiện chủng, mắng đích mẫu là thế thân?"
Sắc mặt mọi người trong Định Viễn Hầu phủ thay đổi.
Ta tiếp tục: "Còn về chuyện thế thân..." Ta mỉm cười, "Nếu các vị đã nhắc đến, vậy hôm nay ta cũng nói thẳng luôn: Ta là chính ta, không phải cái bóng của bất kỳ ai. Hầu gia muốn cưới, ta muốn gả, chuyện của phu thê bọn ta không đến lượt người ngoài xen vào."
"Khéo mồm lắm!" Định Viễn Hầu phu nhân nện mạnh cây gậy xuống đất, "Ngươi ——"
Ta cầm lấy chén trà trong tay, bất thình lình ném xuống chân Định Viễn Hầu phu nhân. Hai bà cháu bọn họ giật mình một cái, co rúm lại trên ghế vòng tròn bằng gỗ sưa không dám cử động.
"Đại tiểu thư đã không coi trọng ta, hẳn là không muốn nhận vị đích mẫu này, vậy ta cũng không làm con phải chướng mắt nữa. Con cứ về ở với ngoại tổ mẫu của con đi."
Dung tỷ nhi cậy có nhà ngoại chống lưng, lớn tiếng nói: "Ta là đích trưởng nữ của Hầu phủ, có đi thì cũng là ngươi đi."
"Láo xược!" Giọng nói của Đoàn Uyên đột nhiên vang lên từ cửa.
Hắn đứng đó từ lúc nào chẳng rõ, trên người vẫn chưa thay triều phục, ánh mắt quét qua cả sảnh, khí thế của người nhà Định Viễn Hầu lập tức giảm đi một nửa.
Hắn đi tới ngồi xuống vị trí bên cạnh ta.
"Dung tỷ nhi bất kính với đích mẫu, buông lời ác độc, phạt quỳ từ đường."
Hắn lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng, "Nếu nhạc mẫu thấy ta giáo huấn không đúng thì cứ mang con bé về nhà ngoại, để quý phủ tự mình dạy dỗ đi."
Cả sảnh im phăng phắc. Mặt Dung tỷ nhi trắng bệch.
Định Viễn Hầu phu nhân run rẩy đứng dậy: "Đoàn Hầu, ngài đây là có ý gì..."
"Chính là ý đó." Giọng Đoàn Uyên nhạt như đang nói chuyện công vụ, "Phu nhân ta cưới về chưa đến lượt kẻ khác chỉ tay năm ngón mà mắng mỏ. Tiễn khách."
Đợi mọi người đi hết rồi, ta vẫn đứng đơ ra đó. Đoàn Uyên gỡ bàn tay đang siết chặt của ta ra, lòng bàn tay đầy vết lằn của móng tay.
Hắn tặc lưỡi: "Bình thường chẳng phải rất nhẫn nhịn sao? Hôm nay lại hung dữ thế."
Ta nín nhịn hồi lâu, nhỏ giọng bảo: "... Bọn họ mắng khó nghe quá."
Hắn đột nhiên cười, đưa tay búng vào trán ta: "Được rồi, còn biết phản kháng cơ đấy, không uổng công ta thương nàng."
Đêm đó Hiểu Nguyệt vừa bôi thuốc cho ta vừa lảm nhảm: "Lúc cần cứng rắn thì phải cứng, nếu không bọn họ lại tưởng người dễ bị bắt nạt."
Ta cực kỳ tán thành. Bình thường có thể "nằm yên", nhưng khi ranh giới cuối cùng bị dẫm đạp thì phải bật dậy —— nếu không ai cũng tưởng ta là quả hồng mềm.
