📖 CHƯƠNG 14
Ta có chút đắn đo, vừa chê cái cây dưa nát của hắn, vừa sợ đẩy người ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến tương lai của mẫu thân con ta. Dù sao Hoành ca nhi còn nhỏ, mẹ ruột ở chỗ người nam nhân càng có địa vị thì đứa trẻ mới có được tài nguyên và tiền đồ tốt hơn. Mà thứ duy nhất ta có thể đem ra khoe ngoài việc nghe lời hiểu chuyện, cũng chính là thân thể ngày ngày tập yoga cùng Hiểu Nguyệt này thôi.
Hiểu Nguyệt không hổ là bạn thân chí cốt kiêm quân sư quạt mo của ta, nhanh chóng nhận ra sự khó xử của ta, lại lén ghé tai nói nhỏ.
"Dưa bẩn đến mấy, rửa sạch thì vẫn dùng được. Cứ coi như vì tương lai của chúng ta mà hy sinh thân mình đi."
"Huống hồ, tiểu tử Hoành ca nhi này có thiên phú trong việc tranh sủng. Chỉ cần Hầu gia vừa về phủ là nó bám chặt lấy Hầu gia, muốn đi ngủ chỗ di nương cũng không có cơ hội đâu."
"Hoành ca nhi đã nỗ lực như vậy rồi, người cũng không thể kéo chân sau được."
Cũng phải. Không có bỏ ra, lấy đâu ra thu hoạch chứ?
Sau khi làm công tác tư tưởng xong, chuyện giường chiếu kia xem ra cũng không còn kháng cự như trước nữa. Đoàn Uyên được thỏa mãn về phương diện đó, báo đáp dành cho ta tự nhiên cũng rất phong hậu. Điền trang, cửa tiệm, sản nghiệp của Hầu phủ bắt đầu lần lượt giao cho ta.
"Nàng cứ tập làm quen trước, nếu có thể tự mình quản lý, những sau này thứ này sẽ là của mẹ con nàng."
"Nếu không có tâm sức đó, ta sẽ tìm cho nàng vài quản sự giỏi giang giúp nàng quán xuyến. Nhưng tiền đề là, nàng phải hàng phục được họ."
Xem kìa, bỏ ra nhiều thì báo đáp chẳng tới sao?
Nếu những sản nghiệp này tương lai đều là của ta, tất nhiên ta phải quản lý cho tốt, làm sao để người ta coi thường được?
Hiểu Nguyệt còn tích cực hơn cả ta, nàng ấy đã quyết định đời này sẽ đi theo ta. Ta tốt thì nàng ấy mới tốt, tự nhiên là đích thân xông pha, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Đoàn Uyên thấy ta còn coi là giỏi giang, tiếp tục giao việc cho ta: "Hai ngày nữa nhà Trần Các lão ngắm hoa, nàng dẫn các cô nương đi góp mặt một chút." Hoặc là: "Lễ cập kê của Dung tỷ nhi cũng nên bắt đầu lo liệu đi, nàng xem mà làm."
Kim chủ giao nhiệm vụ, tất nhiên ta tiếp nhận vững vàng — không cầu có công, chỉ cầu không lỗi.
Dẫn theo mấy cô nương ra vào yến tiệc, giúp bọn họ tổ chức hội thơ tiệc trà, dần dần làm cũng thuận tay.
Năm Dung tỷ nhi cập kê, nó đã trổ mã xinh đẹp rạng ngời.
Định Viễn Hầu phu nhân kéo tay ta hỏi dự định hôn sự, ta mỉm cười đẩy sang cho Đoàn Uyên: "Hầu gia tự có chủ trương. Nhưng Dung tỷ nhi là đích trưởng nữ, dù sao cũng phải môn đăng hộ đối mới tốt — sau này cũng có thể làm chỗ dựa lẫn nhau với Thần ca nhi."
Đối phương ngẩn người, nhìn sâu vào ta một cái.
Quay về ta đem nguyên văn lời này nói lại cho Đoàn Uyên nghe, hắn nhướng mày: "Nàng không sợ nó gả cao rồi quay về đè đầu cưỡi cổ nàng sao?"
"Những năm qua ta và Đại tiểu thư chung sống cũng được." Ta rót trà cho hắn, "Nó đè đầu ta làm gì? Ta cũng đâu có cản đường nó."
"Huống hồ, vì Hoành ca nhi, ta mong nó gả được chỗ tốt so với bất cứ ai."
Đoàn Uyên cười.
Không lâu sau, hôn sự của Dung tỷ nhi đã định — đích trưởng tôn của Khánh Quốc công, tông phụ tương lai.
Ta gọi Dung tỷ nhi đến, tỉ mỉ phân tích cho nó nghe về căn cơ của Khánh Quốc công phủ, phẩm tính của vị trưởng tôn kia, cuối cùng nói: "Con gả cao, Thần ca nhi ở trong triều có thêm phần trợ lực. Đây là con đường mà phụ thân con trải sẵn cho tỷ đệ con."
Hiểu Nguyệt nói đúng: Xử lý hôn sự của kế tử kế nữ, phải đứng ở tầm cao "chiến lược gia tộc". Biến hôn nhân cá nhân thành tài sản chính trị, các bên đều yên tâm.
Nó im lặng hồi lâu, bỗng hỏi: "Ngươi. . . thật sự chưa từng nghĩ đến việc để Hoành ca nhi tranh vị trí Thế tử sao?"
"Tranh?" Ta cười, "Thế tử của Hầu phủ, dễ tranh như vậy sao? Ta có bao nhiêu cân lượng, trong lòng tự rõ. Hai tỷ đệ con tốt rồi, Hoành ca nhi của chúng ta chẳng phải cũng được hưởng lây sao? Ta tuy không thông minh, nhưng cũng không ngốc, huynh đệ như thể chân tay, đá-nh hổ còn cần huynh đệ nhà mình. Tầm nhìn này ta vẫn có."
Nó rũ mắt, lần đầu tiên quy củ hành lễ với ta: "Mẫu thân đã nhọc lòng rồi."
Kể từ ngày đó, ta thường xuyên để Thần ca nhi đến viện của ta dùng bữa.
Ban đầu đứa trẻ này cảnh giác vô cùng, đũa cũng không buồn động — cũng khó trách, chuyện kế thất của Uy Quốc công phủ hạ độc kế tử kế nữ vừa mới xảy ra không lâu.
Ta ngay trước mặt nó, mỗi món đều gắp một miếng ăn trước, rồi lại đút cho Hoành ca nhi, mới cười nói: "Yên tâm ăn đi, không có độc đâu."
Nó ngẩn người, mới chậm rãi động đũa.
Sau này Đoàn Uyên hỏi ta tại sao luôn gọi Thần ca nhi qua, ta nói thật lòng: "Thần ca nhi là đích trưởng tử, Hầu gia đặt kỳ vọng cao. Ta muốn để Hoành ca nhi kết thiện duyên với nó, sau này cũng tiện dựa vào huynh trưởng."
Đoàn Uyên im lặng một lát, bỗng nói: "Thần ca nhi văn chẳng thông võ chẳng thạo, lập làm Thế tử. . . ta cũng thấy không cầm ra được."
"Hầu gia nói lời này có chút phiến diện." Ta nghiêm sắc mặt, "Thần ca nhi giữ vững cơ nghiệp là đủ rồi. Đoàn gia đã đủ hiển hách, nó có thể giữ vững phần cơ nghiệp này đã là đại công."
