📖 CHƯƠNG 7
Còn về phần Dung tỷ nhi, Đoàn Uyên không đá-nh không mắng, chỉ nói với nó vài câu: "Con căm ghét Chu thị, Lý thị cũng là lẽ thường tình. Nhưng từ khi Chu thị vào cửa đến giờ, nàng ấy đã bao giờ làm khó con chưa?"
Dung tỷ nhi bướng bỉnh: "Con cứ không coi trọng nàng ta đấy! Một thứ nữ của quan ngũ phẩm quèn, lấy tư cách gì mà trèo lên đầu lên cổ con!"
Đoàn Uyên cười: "Con không coi trọng thứ nữ của quan ngũ phẩm, nhưng lại chẳng đấu lại nổi thiên kim nhà quan tam phẩm, ngược lại còn bị người ta nắm thóp. Đường đường là thiên kim Hầu phủ mà chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao —— chỉ biết chọn quả hồng mềm mà nắn?"
Dung tỷ nhi cứng họng.
"Bắt nạt kẻ yếu thì thôi đi, lại còn ngu xuẩn." Giọng Đoàn Uyên trở nên lạnh lẽo, "Tâm tính thế này thì đừng hòng gả được vào nhà cao cửa rộng."
Hắn xoay người xử lý luôn những người bên cạnh nó —— nha hoàn thân cận bị đá-nh chế-t bằng gậy. Những người còn lại không chịu nổi hình phạt đã khai ra là do nhũ mẫu xúi giục, sợ phu nhân mới đắc sủng sẽ hà khắc với Dung tỷ nhi nên mới xui nó "ra tay trước để chiếm ưu thế".
Nhũ mẫu vậy mà còn vênh váo: "Nô tỳ là người của Định Viễn Hầu phủ, Hầu gia không động vào được đâu!"
Đoàn Uyên tức tới bật cười, trực tiếp đóng gói Dung tỷ nhi cùng nhũ mẫu gửi trả về Định Viễn Hầu phủ. Chưa đầy hai ngày, Định Viễn Hầu phủ lại rầm rộ mang người trả về, đá-nh chế-t nhũ mẫu ngay trước mặt mọi người, còn đích thân xin lỗi ta.
"Đều tại con tiện tỳ này lừa dối, bọn ta cứ ngỡ phu nhân cũng giống như hai đời trước, âm thầm hành hạ Dung tỷ nhi." Định Viễn Hầu phu nhân nắm tay ta, lời lẽ khẩn thiết, "Sau này xin gửi gắm Dung tỷ nhi cho phu nhân, nếu nó không nghe lời, cứ đá-nh cứ phạt tùy ý, tuyệt đối không lời oán thán."
Ta rút tay lại, mỉm cười: "Đại tiểu thư không phải do ta sinh ra. Việc con bé ở hay đi nên do Hầu gia quyết định."
Ta tới đây để hưởng phúc chứ không phải tới để làm kẻ đổ vỏ. Nuôi dạy trẻ con ư? Phải thêm tiền mới được.
Định Viễn Hầu phu nhân lại vội vàng nói lời hoa mỹ: "Kế mẫu cũng là mẫu, dù sao đứa trẻ cũng gọi người một tiếng mẫu thân, lẽ nào phu nhân lại chẳng quản sao?"
Ta chậm rãi bảo: "Ta gả vào Hầu phủ là ham vinh hoa phú quý, mưu cầu cẩm y ngọc thực. Lấy đâu ra tư cách mà dạy dỗ Đại tiểu thư? Ta không cầu Đại tiểu thư kính trọng ta, chỉ mong nước sông không phạm nước giếng."
Cả sảnh yên tĩnh.
Ai mà chẳng biết xuất thân của ta thấp kém?
Giới huân quý cười ta trèo cao, nhà thanh lưu mỉa ta tham phú quý. Ta giống như con chuột trong cái bễ thổi, chịu ấm ức cả hai đầu.
Hiểu Nguyệt sau đó lại cười: "Bọn họ nói đúng mà, chúng ta cứ hào phóng thừa nhận là xong."
Nàng ấy chải đầu cho ta, giọng nhẹ nhàng, "Đã đi con đường làm bình hoa thì cứ dán chữ 'ta chính là tham tiền' lên mặt luôn. Như thế bọn họ trái lại chẳng làm gì được mình."
Quả nhiên, đám người Định Viễn Hầu phủ bị nghẹn đến mức mặt mũi xanh mét, hậm hực ra về.
Tối đó Đoàn Uyên trở về bảo: "Nàng quả là thẳng thắn."
Hắn nhéo tai ta, "Cũng tốt, ta thích sự thẳng thắn này của nàng."
Quả nhiên nghe lời Hiểu Nguyệt chuẩn bị là không sai.
Lời ra tiếng vào ư? Cứ để bọn họ nói. Lợi ích cầm chắc trong tay mới là thực. Đối với một kim chủ tinh ranh lại thích kiểm soát tất cả mà nói, một người bên gối tâm tư đơn giản ngược lại rất hợp khẩu vị của hắn.
Rốt cuộc Dung tỷ nhi không bị gửi đi, nhưng cái giá phải trả rất thảm: cấm túc, chép sách, bị cắt tiền tiêu vặt, hơn ba mươi hạ nhân bên cạnh bị cắt giảm chỉ còn lại hai bà tử làm việc nặng.
Hiểu Nguyệt bình luận: "Vốn dĩ chẳng có bao nhiêu tình phụ tử, lần này coi như tiêu tan sạch sành sanh rồi."
Giờ đây ngày ngày con bé quy củ tới thỉnh an, mặc áo vải thô ăn cơm nhạt, ta chưa bao giờ làm khó nó, nhưng cũng tuyệt đối không đồng tình —— thỉnh an xong là ta bảo nó về luôn, không thừa một lời.
Nó cũng từng thử tự cứu vãn, thêu túi thơm làm tất cho Đoàn Uyên, bị hắn trực tiếp vứt đi; giả bệnh mang người mẹ quá cố ra, hắn cũng chẳng buồn chớp mắt. Cho đến khi nó thực sự tự làm mình nhiễm lạnh đến phát sốt, hạ nhân hớt ha hớt hải tới báo.
Ta đang ở cùng Đoàn Uyên, nghe vậy chỉ bảo người đi mời thầy thuốc trong phủ trước. Đoàn Uyên sai người đi mời thái y, còn bản thân thì không nhúc nhích.
Dung tỷ nhi không chịu uống thuốc, hạ nhân lại tới cầu xin.
Đoàn Uyên đá văng cái đôn thêu tại chỗ:
"Muốn chế-t? Cho nó ba thước lụa trắng, tự mình kết liễu cho sạch sẽ!"
Cả phòng lặng ngắt như tờ.
Lòng ta lạnh toát —— nữ nhi ruột mà hắn lại bạc bẽo đến mức này.
Ngoài mặt ta vẫn phải dịu dàng khuyên nhủ: "Hầu gia bớt giận, đứa trẻ còn nhỏ, mất mẹ lại thiếu sự quan tâm, nhất thời hồ đồ thôi mà. Ngài đi thăm con bé đi, dù sao cũng là đích nữ của nguyên phối..."
Đoàn Uyên cười lạnh: "Cái đức hạnh y hệt mẫu thân nó, cứ cho chút mặt mũi là vênh mặt lên tận trời. Nếu ta mà đi, còn chẳng biết nó sẽ quậy phá đến mức nào nữa."
Ta: "..."
Thôi bỏ đi, Dung tỷ nhi mà chế-t bệnh thật thì ta gánh không nổi cái nồi này đâu. Đành phải mặt dày đi thăm nó.
