📖 CHƯƠNG 2
Hắn không mắc mưu, ta cũng không thể làm hỏng thiết lập nhân vật.
Thế là ta thẹn thùng rúc vào lòng hắn: "Không cần đâu, ta chỉ thuận miệng hát thôi. Phu quân, ta buồn ngủ rồi."
"Được, ngủ thôi."
Giang Từ thổi tắt nến. Trong bóng tối, bọn ta nằm cạnh nhau trên chiếc giường chạm trổ. Hơi thở giao nhau, cơ thể dán vào nhau. Nhưng ta biết, dưới gối của hắn giấu một con dao găm tẩm độc. Mà trong ống tay áo của ta, cũng đang kẹp một cây kim độc kiến huyết phong hầu.
Sáng sớm hôm sau, ta bị đánh thức bởi mùi thơm của thức ăn.
Mở mắt ra, Giang Từ đang ngồi bên giường, tay bưng một chiếc khay. Trên đó đặt. . .
Gà rán?
Còn có. . . trà sữa?
Đồng tử của ta chấn động. Nếu thế này mà vẫn còn diễn được, thì ngày tháng này đúng là không cách nào sống nổi nữa.
"Tỉnh rồi à?"
Giang Từ đặt khay lên đầu giường, cười như không cười nhìn ta. Ánh mắt đó không còn sự ngụy trang của ngày thường, chỉ còn một sự mệt mỏi và thản nhiên sau khi gỡ bỏ mặt nạ.
"Đừng diễn nữa, Thẩm Kiều."
Hắn chỉ vào đĩa đùi gà rán vàng ươm giòn rụm kia:
"Công thức này ta nghĩ cả một đêm mới phục dựng lại được, tuy không có bột chiên xù nhưng ta đã dùng vụn bánh bao thay thế, cảm giác chắc cũng tương đương."
"Còn trà sữa này nữa, cũng là mới nấu đấy."
Ta im lặng. Từ từ ngồi dậy trên giường, cầm lấy cái đùi gà đó cắn một miếng.
Bên ngoài giòn tan, bên trong mềm mọng, nước thịt tràn trề. Hương vị quê hương đã lâu không gặp khiến hốc mắt ta nóng lên, suýt chút nữa rơi nước mắt.
"Sao không diễn tiếp đi?"
Ta vừa nhai đùi gà, vừa ú ớ hỏi.
"Mệt."
Giang Từ tựa vào cột giường, tư thế lười nhác, hoàn toàn không còn vẻ đoan trang của Nhiếp chính vương.
Hắn lấy từ trong lòng ra một bao thuốc——đó là thuốc lá do hắn dùng thảo dược cuộn thành.
Châm lửa, rít một hơi sâu, nhả ra một vòng khói. Giang Từ nhìn ta, ánh mắt rất phức tạp.
"Thực ra sớm đã nên nghĩ tới rồi, tiểu thư khuê các khắp kinh thành này, làm gì có ai giống như nàng, nhìn thì yếu đuối mong manh nhưng thực chất có thể tháo dỡ cả Tướng vị trong nháy mắt."
Ta nuốt miếng thịt gà, cười lạnh một tiếng: "Chàng cũng chẳng kém bao nhiêu, Nhiếp chính vương không lo mưu cầu quyền lực, suốt ngày nghiên cứu cách cải tạo thủy lợi và thuốc súng, ta nên đoán ra chàng là dân kỹ thuật từ lâu rồi mới phải."
Bọn ta nhìn nhau một cái, sau đó đồng thời dời mắt đi. Bầu không khí có chút gượng gạo, lại có chút hài hòa đến kì lạ.
"Đã ngửa bài rồi. . ."
Giang Từ gẩy tàn thuốc, giọng nói trầm xuống, "Vậy thì nói chuyện chút đi."
"Nói chuyện gì?"
"Nói về mấy người mà chúng ta đã giế-t ấy."
Tim ta thắt lại, đây là cái gai đâm sâu nhất trong lòng bọn ta.
"Người đầu tiên ta giế-t là một sinh viên đại học."
Giang Từ rũ mắt, giọng điệu rất nhạt, "Hắn ta phát hiện ra ta trước, muốn làm cách mạng công nghiệp để đá ta xuống, kết quả bước đi quá lớn nên bị Hoàng đế để mắt tới. Ta đã tiễn hắn ta đi trong đại lao, cho hắn ta một sự giải thoát nhanh chóng."
"Người đầu tiên ta giế-t là một bác sĩ xuyên không tới."
Ta tiếp lời, "Đơn thuốc trị thương hàn nàng ta kê cho ta là hai mươi cân thạch tín, ta đã chặn nàng ta lại trên đường lưu đày, ngụy tạo một vụ tai nạn."
Bọn ta thay phiên nhau kể. Cứ như đang so xem ai thảm hơn, lại như đang sám hối.
Cái hệ thống chế-t tiệt này, nhốt bọn ta vào cái lồng này như đấu thú, ép bọn ta tàn sát lẫn nhau.
Nói đến cuối cùng, Giang Từ nhìn ta, đột nhiên hỏi: "Thẩm Kiều, nàng muốn về nhà không?"
Ngón tay cầm cốc trà sữa của ta siết chặt: "Nằm mơ cũng muốn."
Giang Từ cười, nụ cười có chút thê lương.
"Ta cũng muốn."
Hắn vứt mẩu thuốc lá, dùng đế ủng nghiền nát.
"Nhưng A Kiều này, chỉ có một suất thôi."
Hắn ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẹp đẽ kia, sát ý và tình ý đan xen.
"Hoặc là nàng chế-t, hoặc là ta chế-t."
Đã nói trắng ra rồi thì cũng không cần giấu giếm nữa. Thời hạn ba ngày hệ thống đưa ra, chỉ còn lại hai ngày.
Giang Từ đề nghị: "Đi hẹn hò một lần đi, coi như là. . . lời từ biệt cuối cùng."
Ta đồng ý.
Bọn ta giống như tất cả các cặp tình nhân đang yêu nồng cháy khác, thay thường phục, nắm tay nhau đi trên đường phố kinh thành.
Khi đi dạo hiệu trang sức, Giang Từ cầm một chiếc trâm vàng cài lên đầu ta, khen ngợi: "Đẹp lắm."
Giây tiếp theo, cổ tay hắn lật lại, mũi trâm đâm thẳng vào thái dương của ta.
Ta đã sớm đề phòng, đầu nghiêng đi, xoay tay tung một nắm bột vôi vào mắt hắn.
"Chế-t tiệt! Thẩm Kiều nàng chơi bẩn!"
Giang Từ ôm mắt lùi lại hai bước, nước mắt chảy ròng ròng.
"Binh bất yếm trá, dân kỹ thuật à."
Ta thản nhiên phủi bụi trên tay, "Cái này cũng là học từ chàng thôi."
Ông chủ cửa hàng trên tay còn đang cầm mẫu trang sức mới nhất, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Đôi phu thê trẻ vừa rồi còn ân ân ái ái, sao chớp mắt đã đánh nhau rồi?
Giang Từ vừa chảy nước mắt vừa cười: "Được, có tiến bộ."
Bọn ta ăn cơm ở Túy Tiên lâu. Ta rót rượu cho hắn, trong rượu có bỏ Nhuyễn Cân Tán. Hắn gắp thức ăn cho ta, trong thức ăn giấu kim độc.
Bọn ta nhìn chằm chằm vào kiệt tác của đối phương, chẳng ai động đũa.
"A Kiều, Nhuyễn Cân Tán này là tỷ muội xuyên không làm thần y của nàng dạy cho đúng không?"
