Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.152 từ1/12 chương

Ta và Nhiếp chính vương ân ái ba năm, là cặp đôi kiểu mẫu khiến cả kinh thành đều ngưỡng mộ. Không ai biết rằng, ta là người xuyên không.

Hệ thống nói với ta, cách duy nhất để ta có thể về nhà là tiêu diệt đủ năm người xuyên không.

Ta liếc nhìn bảng điều khiển của hệ thống: [Tiến độ hiện tại: 4/5].

Chỉ còn thiếu một người cuối cùng.

Tối hôm đó, phu quân Giang Từ bưng đến một bát canh hạt sen tự tay hắn nấu, dịu dàng thổi nguội rồi đút cho ta. Thế nhưng, ta lại nghe thấy hệ thống trong đầu hắn đang gào thét:

[Kí chủ! Mau độc chế-t nàng ta đi! Giế-t nàng ta là ngươi có thể gom đủ năm chỉ tiêu để về hiện đại rồi!]

Thế này thì ngại quá đi mất.

Khi hệ thống đưa ra tối hậu thư cho ta, ta đang khâu áo cho Giang Từ. Đầu kim chệch đi một chút, đâm thủng ngón tay. Giọt má-u trào ra, đỏ đến gai mắt.

Giọng nói máy móc của hệ thống bùng nổ trong đầu ta:

"Kí chủ Thẩm Kiều, còn ba ngày nữa là hệ thống sẽ đóng cửa đường hầm."

"Tiến độ săn giế-t người xuyên không hiện tại: 4/5."

"Vui lòng nhanh chóng tìm và xóa sổ người xuyên không cuối cùng, nếu không sẽ bị sét đánh xóa sổ, vĩnh viễn không được đầu thai."

Ta ngậm ngón tay dính má-u vào miệng, nếm được một mùi rỉ sắt.

Xuyên không năm năm. Vì lời hứa "về nhà" hư vô mờ mịt kia, ta từ một nhân viên văn phòng thời hiện đại đến con gà cũng không dám giế-t, đã trở thành một đao phủ đôi tay vấy đầy má-u.

Bốn người xuyên không trước đó, có người thành phú thương, có người thành danh kĩ. Bọn họ đều đã chế-t. Chế-t trong những vụ tai nạn nhìn có vẻ như ngoài ý muốn như rơi xuống nước, hỏa hoạn, trúng độc.

"A Kiều."

Phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp dịu dàng, một chiếc áo choàng mang theo hơi ấm bao phủ lên vai ta.

Giang Từ ôm ta từ phía sau, cằm đặt trên hõm vai ta rồi cọ cọ: "Sao vẫn còn làm việc kim chỉ thế này? Việc nặng nhọc này cứ để đám hạ nhân làm là được rồi."

Cơ thể ta cứng đờ trong chốc lát, sau đó liền mềm nhũn trong lòng hắn.

"Ta muốn tự tay làm cho chàng một chiếc áo mùa đông."

Giang Từ là Nhiếp chính vương đương triều, quyền khuynh thiên hạ, thủ đoạn tàn độc. Duy chỉ đối với ta, hắn sủng ái đến mức vô pháp vô thiên.

Cả kinh thành đều nói, Nhiếp chính vương phi Thẩm Kiều là do tu phước từ kiếp trước. Ở nơi đất khách quê người như bèo trôi này, chính hắn đã cho ta một mái ấm.

"Đừng làm nữa, uống canh đi."

Giang Từ bưng một bát canh hạt sen nóng hổi tới, múc một thìa, tỉ mỉ thổi nguội rồi đưa tới bên môi ta.

"Ta có thêm loại mật ong nàng thích nhất, nếm thử xem."

Đúng lúc này, một âm thanh điện tử sắc nhọn đột ngột vang lên ——

[Kí chủ! Ngươi còn lề mề cái gì thế! Chẳng phải ta đã bảo ngươi bỏ Hạc Đỉnh Hồng vào rồi sao?]

[Chỉ cần độc chế-t nàng ta, tiến độ nhiệm vụ của ngươi sẽ đầy! Chúng ta có thể mang theo tài sản trăm tỷ về hiện đại rồi!]

Đó là. . . tiếng của hệ thống?

Nhưng, không phải hệ thống của ta. Là của Giang Từ!

Ta đột ngột ngẩng đầu, đâm sầm vào đôi mắt chan chứa tình thâm của Giang Từ.

Hắn đang cười tủm tỉm nhìn ta, đáy mắt đầy sự nuông chiều.

"Ngon không?" Hắn hỏi.

Giọng nói đó, dịu dàng như muốn khiến người ta đắm chìm.

Mà giọng nói trong đầu hắn thì cuồng nộ gào thét: [Nhìn nàng ta uống rồi! Mau! Chuẩn bị thu xác!]

Ta ngây người nhìn nam nhân đầu ấp tay gối với mình suốt ba năm qua. Trong lòng dâng lên một trận ghê tởm. Hóa ra, bọn ta đều là thợ săn. Và cũng đều là con mồi cuối cùng của nhau.

Ta nén cơn buồn nôn chực trào, cố chấp nuốt xuống.

"Ngon lắm." Ta cong mắt cười, nụ cười còn ngọt hơn cả mật, "Tay nghề của phu quân lúc nào cũng là tuyệt nhất."

Đáy mắt Giang Từ thoáng qua một tia thất vọng khó nhận ra.

Cũng chính vào khoảnh khắc đó, hệ thống trong đầu ta cũng bùng nổ:

[Cảnh báo! Phát hiện nguồn tín hiệu người xuyên không nguy hiểm cao!]

[Mục tiêu khóa định: Giang Từ.]

[Xác nhận thân phận: Người xuyên không cấp cao, số lần giế-t: 4.]

[Kí chủ, đừng uống nữa! Mau giế-t hắn!]

Hai hệ thống trong đầu bọn ta đấu khẩu như các bà thím ngoài chợ. Mà ngoài đời thực. Ta và Giang Từ đang thâm tình nhìn nhau, cứ như thể nếu chưa từng gặp gỡ, bọn ta sẽ là những linh hồn cô độc nhất trên thế gian này.

"A Kiều thích thì sau này ngày nào ta cũng nấu cho nàng uống."

Giang Từ đưa tay ra, đầu ngón tay mơn trớn khóe môi ta, lau đi một chút nước canh dính lại. Động tác nhẹ nhàng như đang vuốt ve một món bảo vật hiếm có trên đời.

Ta cũng đưa tay lên, đặt lên mu bàn tay của hắn.

"Phu quân thật tốt."

Ba năm nay, ta tưởng hắn là người bản địa, hắn cũng tưởng ta là người bản địa. Bọn ta đã diễn kịch với nhau suốt ba năm.

Ta diễn vai tiểu bạch hoa dịu dàng hiền thục, hắn diễn vai Nhiếp chính vương bá đạo thâm tình. Kết quả đều là những bậc thầy diễn xuất.

"Đúng rồi phu quân." Ta vờ như vô ý mở lời, "Hôm nay ở trên phố, ta nghe thấy có người nghêu ngao một khúc nhạc lạ, điệu nhạc nghe cũng khá hay."

Giang Từ thản nhiên hỏi: "Khúc nhạc gì?"

Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, khẽ hát:

"Yêu ngươi đi dặm ngõ tối một mình. . ."

Ngón tay Giang Từ đang chỉnh tóc mai cho ta khựng lại trong chớp mắt. Không khí đông cứng mất ba giây.

Ngay lúc ta tưởng bọn ta sẽ xé xác nhau tại chỗ, Giang Từ mặt không đổi sắc, thậm chí còn mang theo vài phần thắc mắc: "Điệu nhạc này quả thực kì quái, không giống nhạc luật của triều ta, nếu A Kiều thích, ta sẽ bảo người của Nhạc phủ biên soạn lại."

Ta: ". . ."

Home
Sau