📖 CHƯƠNG 4
Tôi không ngờ Trình Minh vẫn còn vác mặt đến đây.
Gã bạn trai cũ đáng ghét kia – kẻ từng đá tôi với lý do "em quá bám người, anh cần không gian riêng" – giờ phút này lại đang quỳ gối trước cổng ký túc xá nữ. Trên tay gã cầm một bó hoa hồng sến súa, mặt mũi ủ rũ như đưa đám.
"Nhiễm Nhiễm, anh sai rồi!" Hắn hét toáng lên khiến bao nhiêu sinh viên qua lại đều phải dừng bước đứng xem. "Anh nhớ em! Anh không thể sống thiếu em được! Cho anh một cơ hội quay lại nhé!"
Tôi đứng trên bậc thềm, hai tay ôm khư khư xấp sách vở, mặt đen như đít nồi.
Giờ phút này, tôi chỉ muốn chết quách cho xong.
Không phải vì vương vấn tình cũ, mà là vì xấu hổ. Xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống ngay lập tức. Đặc biệt là khi đám bạn cùng phòng còn đang đứng ngay sau lưng, xì xầm to nhỏ.
"Ôi trời, Trình Minh đẹp trai thế kia mà cũng chịu quỳ gối cơ à?"
"Cố Nhiễm đúng là có bản lĩnh thật..."
Bản lĩnh cái con khỉ!
Tôi xoay người định chạy trối chết vào trong, nhưng Trình Minh đã kịp nhìn thấy. Hắn đứng phắt dậy, ôm bó hoa lao về phía này, miệng vẫn không ngừng la hét: "Nhiễm Nhiễm! Đừng đi! Anh yêu em!"
Và rồi, hắn đã làm ra một hành động khiến tôi chỉ muốn xông lên tát cho hắn một cái chết khiếp.
Hắn lại quỳ xuống.
Quỳ sụp ngay trước mặt tôi, giữa khoảng sân trường đông nghịt người qua lại, hai tay ôm chặt lấy chân tôi mà gào khóc: "Nếu em không tha thứ cho anh, anh sẽ quỳ ở đây mãi mãi!"
Đám đông bắt đầu hò reo ầm ĩ, có kẻ còn rút điện thoại ra quay phim.
"Buông ra!" Tôi giãy nảy lên. "Trình Minh, anh điên rồi à? Chúng ta đã chia tay rồi! Anh đứng dậy mau!"
"Không! Em không đồng ý quay lại, anh tuyệt đối không đứng dậy!"
Tôi cảm thấy buồn nôn. Buồn nôn trước sự hèn mạt của gã đàn ông từng khiến tôi phải khóc cạn nước mắt suốt ba ngày ba đêm. Buồn nôn trước cái cách đám đông đang nhìn tôi như thể một kẻ độc ác, ép uổng bạn trai mình phải quỳ gối hèn mọn.
"Anh đứng dậy ngay cho tôi!" Tôi ra sức kéo tay hắn, nhưng hắn lại càng ôm chặt hơn.
Đúng lúc này, một tiếng còi xe vang lên bíp bíp.
Không phải tiếng còi ô tô thông thường. Đó là còi xe quân dụng – trầm thấp, uy nghiêm, mang theo sức ép khiến đám đông tự động dạt ra làm hai hàng.
Một chiếc xe Jeep đen bóng chầm chậm lăn bánh vào sân trường. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt thân thuộc tới mức khiến cả người tôi run rẩy.
Lục Tranh.
Hôm nay anh không mặc quân phục. Chỉ vận một chiếc áo sơ mi đen, ống tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ chiếc đồng hồ quân đội và một vết sẹo nhỏ nơi cổ tay. Thế nhưng cái khí chất ấy – sắc bén, lạnh lùng, mang đậm uy áp của một kẻ đã quen với việc ra lệnh – thì không thể lẫn vào đâu cho được.
Chiếc xe đỗ xịch ngay trước mặt tôi.
Cửa xe mở ra. Lục Tranh bước xuống.
Anh cao hơn Trình Minh nguyên một cái đầu. Không nói không rằng, anh sải bước đi thẳng về phía tôi. Đám đông xung quanh đều im phăng phắc trước luồng khí thế bức người tỏa ra từ anh.
Trình Minh ngẩng đầu lên, nhìn anh đầy khó hiểu: "Anh là ai?"
Lục Tranh không buồn đáp lời. Anh chỉ liếc xuống hai bàn tay của Trình Minh đang gắt gao ôm chặt lấy chân tôi, ánh mắt thoắt cái tối sầm lại.
Rồi ngay sau đó, anh đã làm một hành động khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều phải sững sờ.
Anh cúi người, một tay kéo tuột tôi lên, tay kia vững chãi ôm trọn lấy eo tôi, kéo sát tôi vào lồng ngực mình.
"Cô ấy," giọng anh trầm thấp cất lên, lạnh lẽo đến mức khiến Trình Minh cũng phải rùng mình, "đã có bạn trai mới rồi."
"Anh... anh đang nói đùa cái quái gì vậy?" Trình Minh tái mét mặt mày.
Lục Tranh chẳng buồn giải thích thêm nửa lời. Anh cúi đầu xuống.
Và hôn tôi.
Không phải một nụ hôn phớt nhẹ nhàng hay lãng mạn. Đó là một nụ hôn ngập tràn tính chiếm hữu – anh hôn tôi như thể một mãnh thú đang đánh dấu lãnh thổ. Bàn tay to lớn siết chặt lấy eo tôi đến phát đau, đôi môi anh áp sáp lên môi tôi đầy cuồng nhiệt và mạnh mẽ, tước đoạt hoàn toàn khả năng phản ứng của tôi.
Đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc.
Tôi trừng lớn hai mắt, nhìn trân trân vào khuôn mặt anh đang kề sát ngay trước mắt mình – hàng mi rậm, sống mũi cao thẳng tắp, vẻ mặt không mảy may gợn sóng cho dù đang hôn tôi giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của hàng trăm con người.
Trình Minh bừng bừng tức giận đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai: "Anh buông cô ấy ra mau! Cô ấy là bạn gái tôi!"
Lục Tranh dứt khỏi nụ hôn, nhưng vẫn không hề buông vòng tay đang ôm tôi ra. Anh liếc nhìn Trình Minh, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ:
"Một thằng đàn ông phải quỳ gối hèn mọn để cầu xin tình yêu," anh nhả từng chữ chậm rãi, sắc lẹm như dao cứa, "thì không xứng đáng để gọi tên cô ấy."
Bỏ lại câu nói đó, anh kéo tôi đi thẳng về phía xe.
"Khoan đã!" Trình Minh định lao theo, nhưng lính gác đi cùng Lục Tranh – chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào – lập tức tiến lên chặn đường.
Tôi bị kéo lên xe, nhét vào ghế phụ. Lục Tranh vòng sang ghế lái, khóa trái cửa, nổ máy.
Chiếc xe lao vun vút ra khỏi trường, bỏ lại phía sau đám đông vẫn đang xôn xao bàn tán và cả Trình Minh đang đứng khóc tu tu như một đứa trẻ.
Không gian trong xe chìm vào tĩnh lặng.
Tôi ngồi cứng đờ như tượng, tim đập thình thịch như trống trận. Trên môi vẫn còn vương vấn xúc cảm ấm nóng, hơi thở của anh dường như vẫn đang luẩn quẩn quấn quýt bên cánh môi.
"Anh..." Tôi run giọng cất lời, "Anh vừa làm cái gì vậy?"
Mắt vẫn nhìn thẳng lái xe, anh thản nhiên đáp lời hệt như đang bàn chuyện thời tiết: "Anh vừa hôn em, ngay trước mặt bạn trai cũ của em. Và cả toàn trường."
"Nhưng anh không thể... chúng ta..." Tôi ấp úng mãi không thành câu, "Anh là chú của Diệc, em là bạn thân của nó, xét về mặt luân thường đạo lý thì..."
"Đạo lý?" Lục Tranh bật cười thành tiếng, một nụ cười trầm khàn. "Cố Nhiễm, em 21 tuổi, tôi 34 tuổi. Chênh lệch nhau 13 tuổi. Em gọi tôi là chú chẳng qua là ăn theo cách gọi của Diệc, nhưng về mặt giấy tờ pháp lý, tôi và em không hề có nửa điểm quan hệ huyết thống."
Anh đánh tay lái, rẽ xe vào một con đường vắng vẻ rồi cho xe dừng hẳn lại.
Anh xoay người, trực tiếp đối diện với tôi. Ánh nắng chiều tà hắt qua cửa kính ô tô, tôn lên những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh – sắc sảo, nam tính và tràn ngập vẻ nguy hiểm.
"Em hỏi tôi vừa làm gì ư?" Giọng anh trầm xuống vài phần. "Tôi chỉ đang làm cái việc mà tôi đã muốn làm từ cái đêm hôm đó."
"Đêm nào cơ?"
"Cái đêm em gọi điện thoại." Anh xích lại gần, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn cách nhau độ một gang tay. "Cái đêm em vừa khóc tu tu vừa nói nhớ anh, cái đêm em nằng nặc đòi hôn anh qua điện thoại ấy. Bắt đầu từ đêm hôm đó, anh đã muốn làm việc này rồi."
Anh vươn tay lên, ngón tay cái miết nhẹ lên môi tôi – đúng ngay vị trí vừa bị anh cuồng nhiệt hôn lấy – động tác vô cùng chậm rãi và chan chứa dục vọng chiếm hữu.
"Tôi không có thời gian để chơi trò yêu đương vòng vo mập mờ." Anh thẳng thắn lên tiếng. "Tôi cũng chẳng rảnh rỗi mà đi bận tâm xem thiên hạ nghĩ gì. Tôi muốn em. Đã nghe rõ chưa?"
Tôi nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc: "Nhưng mà... chúng ta..."
"Sợ à?" Anh rũ mắt hỏi, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào tôi. "Sợ chênh lệch tuổi tác? Sợ rào cản danh nghĩa? Hay là... sợ tôi?"
Tôi không thể thốt nên lời.
Bởi vì tôi đang sợ tất cả những điều đó. Thế nhưng đồng thời, trái tim tôi cũng đang đập loạn cào cào vì một luồng cảm xúc khác biệt mãnh liệt – cái cảm giác khi được anh hôn, khi được anh đứng ra che chở bảo vệ trước mặt Trình Minh, và cả khi anh thản nhiên thừa nhận sự ham muốn dành cho tôi một cách trắng trợn như vậy.
Lục Tranh im lặng nhìn tôi một hồi lâu. Sau đó, anh khẽ thở dài, lùi người lại, hai tay đặt lên vô lăng.
"Suy nghĩ cho kỹ đi." Anh cất lời, giọng điệu đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhưng dường như lại pha lẫn một chút... mệt mỏi? "Một tuần. Em có đúng một tuần để suy nghĩ."
"Suy nghĩ chuyện gì cơ?"
"Suy nghĩ xem em có bằng lòng chấp nhận một gã đàn ông già hơn em tận 13 tuổi, xuất thân là lính, tính tình lại tồi tệ, đã thế còn khoác trên mình cái danh 'chú' của bạn thân em hay không." Anh đánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, "Một tuần sau, nếu em không chạy trốn, cũng không trốn tránh, tôi sẽ đến tìm em."
Anh quay ngoắt lại nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm: "Và tới lúc đó, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho em nữa đâu."
Tôi run rẩy nhìn anh.
Rồi tôi đột nhiên làm ra một hành động điên rồ nhất trên đời.
Tôi chồm người qua, hai tay áp chặt lấy khuôn mặt anh, kéo bệt anh lại gần... và chủ động hôn anh.
Lần này không phải là anh hôn tôi nữa. Là tôi chủ động quyến rũ anh.
Cánh môi tôi chạm vào môi anh, dán sát lên bờ môi mỏng cứng cáp, ấm nóng, khẽ run lên vì kích động. Tôi hoàn toàn chẳng có chút kỹ năng hôn hít nào, chỉ biết vụng về áp sát vào rồi giữ rịt lấy.
Cả người Lục Tranh cứng đờ.
Chỉ mất đúng một giây sững sờ.
Sau đó, anh mạnh mẽ đẩy tôi ra.
Không đẩy quá mạnh, nhưng cũng đủ để giúp tôi tìm lại được tia tỉnh táo. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đã tối sầm lại, lồng ngực phập phồng thở dốc tựa như vừa chạy hết một chặng marathon.
"Em..." Giọng anh khàn đặc.
"Em không cần suy nghĩ một tuần đâu." Tôi cất lời, chất giọng tuy còn vương nét run rẩy nhưng lại vô cùng kiên định. "Câu trả lời của em là, em đồng ý."
Lục Tranh nhìn tôi chằm chặp, ánh mắt rực lửa tựa hồ muốn nhìn thấu tâm can tôi.
Rồi anh khẽ bật cười.
Đây là nụ cười đúng nghĩa đầu tiên mà tôi nhìn thấy ở anh – không phải nụ cười nhạt nhẽo hay nụ cười khinh bỉ, mà là một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng. Đuôi mắt anh hằn lên những nếp nhăn mờ mờ, khiến khuôn mặt vốn dĩ luôn băng lãnh kia bỗng chốc trở nên... ấm áp đến lạ kỳ.
"Ngoan lắm." Anh thì thầm, đưa tay lên mơn trớn mái tóc tôi, "Nhưng mà... anh vẫn sẽ cho em thời gian một tuần."
"Anh!"
"Để em có thể hoàn toàn chắc chắn với quyết định của mình." Anh thong thả nổ máy xe, giọng điệu lại khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày, "Và cũng là để anh... chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để phạm tội."
