📖 CHƯƠNG 5
Tôi không ngờ một hộp sô-cô-la thủ công lại có thể nặng nề đến thế.
Nặng đến mức khi đứng ngoài hành lang phòng làm việc của Lục Tranh, hai tay run rẩy ôm chiếc hộp thiếc màu hồng do chính mình thiết kế, tôi cảm thấy trái tim mình dường như cũng đang trĩu nặng theo.
Một tuần đã trôi qua.
Không, nói đúng hơn thì là năm ngày. Nhưng đối với tôi, năm ngày không gặp anh đằng đẵng như năm tháng. Anh bận công tác đột xuất, điện thoại chỉ nhận được vỏn vẹn mấy tin nhắn "Anh đang bận" và "Ngủ sớm đi". Tôi nhớ anh đến phát điên, nhớ mùi xạ hương vương trên chiếc áo khoác vẫn đang treo trong tủ nhà mình, nhớ cả xúc cảm nơi bờ môi anh khi ngang tàng hôn tôi giữa sân trường ngày hôm ấy.
Hôm nay anh về. Tôi quyết định sẽ chủ động một lần.
Hộp sô-cô-la này tôi đã thức trắng ba đêm để làm, trên mỗi viên đều được nặn chữ "Lục" và "Nhiễm" bằng sô-cô-la trắng. Tôi biết anh không thích đồ ngọt, nhưng tôi muốn cho anh thấy tôi thực sự nghiêm túc với mối quan hệ này.
"Xin lỗi, cô không thể vào trong."
Cậu lính gác trẻ tuổi cất giọng lịch sự nhưng kiên quyết chặn tôi lại trước cửa phòng làm việc: "Đại tá đang họp. Cô có hẹn trước không?"
"À... không," tôi cười ngượng ngùng, "nhưng tôi là... bạn của anh ấy. Tôi đứng đợi ở đây có được không?"
"Bên kia có ghế sofa đấy ạ."
Tôi ngồi xuống ghế, đặt hộp sô-cô-la lên đùi, thấp thỏm chờ đợi. Phòng làm việc của khu chỉ huy nằm trong một dãy nhà thấp tầng kín đáo, hành lang tuy rộng rãi nhưng lại vô cùng vắng vẻ. Tiếng nói chuyện từ bên trong phòng họp loáng thoáng vọng ra, giọng Lục Tranh trầm thấp, dường như đang ra lệnh gì đó về việc triển khai công tác huấn luyện.
Tôi ngồi đợi chừng mười phút.
Chợt có hai người đàn ông mặc quân phục đi tới từ phía cuối hành lang. Trông họ có vẻ là sĩ quan cấp cao, trên vai mang quân hàm Thượng tá và Trung tá. Họ dừng bước cách chỗ tôi khoảng ba mét, hoàn toàn không nhìn thấy tôi vì tôi đang ngồi khuất sau một chậu cây cảnh lớn.
"Này, ông đã nghe chuyện của Lục Tranh chưa?" Giọng gã Thượng tá vang lên, mang đậm vẻ bỡn cợt.
"Chuyện gì cơ?" Gã Trung tá hỏi vặn lại.
"Cái vụ hắn đến tận trường đón một con ranh con ấy. Ông không biết à? Hôm qua cả quân khu đã đồn ầm lên rồi."
Cả người tôi cứng đờ.
"Thấy rồi. Nhìn cũng xinh xắn đấy, nhưng trông trẻ quá. Đã qua mười tám chưa không biết?" Gã Trung tá cười khẩy, "Đại tá Lục đúng là có bản lĩnh, ba mươi tư tuổi đầu rồi còn thích chơi trò trâu già gặm cỏ non, xơi cả trẻ vị thành niên."
"Nghe bảo là sinh viên Học viện Mỹ thuật, con gái của bạn hắn hay sao ấy." Gã Thượng tá hạ thấp giọng, nhưng vẫn đủ để tôi nghe rõ mồn một từng chữ, "Ông biết đấy, hắn sắp được thăng chức rồi. Đương nhiên sẽ có kẻ muốn mượn chuyện này để bôi đen hồ sơ của hắn."
"Qua lại với gái trẻ thì có tội tình gì đâu, nhưng mà... danh tiếng của hắn để đâu cho hết? Khắp cái quân khu này ai chả biết hắn là pho tượng cấm dục sống, lạnh như tảng băng trôi. Giờ tự dưng lòi ra cái chuyện hắn dụ dỗ nữ sinh, nghe cứ như..."
"Như loạn luân ấy nhỉ." Gã Thượng tá cười phá lên, "Hắn còn vác con nhỏ đó về nhà mình ở. Nghe đồn là cháu gái nuôi của bạn gì đó, nhưng ai mà biết được bên trong có ẩn tình gì. Chắc gì đã nghiêm túc, khéo chơi chán rồi vứt, hoặc định nuôi làm phòng nhì cũng nên?"
"Khà khà, Lục Tranh rốt cuộc cũng đến thời kỳ rạo rực rồi. Ba mươi tư tuổi vẫn chăn đơn gối chiếc, quyền cao chức trọng như thế, không thèm đàn bà mới là chuyện lạ..."
Bọn họ còn nói thêm gì đó nữa, nhưng tôi chẳng thể nào lọt tai được.
Hai tai tôi ù đi. Máu trong người như đông cứng lại.
Trẻ vị thành niên.
Loạn luân.
Phòng nhì.
Từng chữ thốt ra như những nhát dao cứa nát tim tôi. Tôi cúi xuống nhìn hộp sô-cô-la trên tay – những viên sô-cô-la xinh xắn mà tôi đã dồn bao tâm tư để làm, giờ phút này trông mới ngu ngốc, trẻ con và... đáng thương làm sao.
Tôi chợt bừng tỉnh.
Tôi đang làm cái quái gì thế này? Tôi 21 tuổi, còn anh 34 tuổi, là một Đại tá, một sĩ quan chỉ huy cấp cao. Tôi chỉ là một cô sinh viên nghèo, mồ côi cha mẹ, sống lay lắt dựa dẫm vào lòng tốt của người khác. Tôi chạy tới tận đây, mang theo mấy viên sô-cô-la rẻ tiền, rốt cuộc thì tôi đang tự ảo tưởng mình là ai cơ chứ?
Tôi chính là gánh nặng của anh.
Là vết nhơ trong sự nghiệp lẫy lừng của anh.
Là trò cười để đồng nghiệp của anh mang ra đàm tiếu.
Tôi đứng phắt dậy, hai tay run rẩy ôm chặt hộp sô-cô-la, cắm mặt bước nhanh về phía cửa ra vào. Tôi phải đi khỏi đây. Tôi không thể nán lại nơi này thêm một giây một phút nào nữa. Tôi tuyệt đối không thể để anh vì tôi mà mang tiếng xấu, càng không thể làm ảnh hưởng đến tiền đồ thăng tiến của anh.
"Cô Nhiễm?" Cậu lính gác gọi với theo, "Đại tá sắp họp xong rồi đấy ạ..."
"Không cần đâu," tôi đáp bằng chất giọng khàn đặc, không dám ngoái đầu nhìn lại, "xin đừng nói với anh ấy là tôi đã tới đây."
Tôi cắm cổ chạy.
Chạy như điên dại ra khỏi doanh trại, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm hai má, nhòe đi cả tầm nhìn. Tôi loạng choạng không nhìn rõ đường, suýt thì đâm sầm vào mấy chiếc xe đang đỗ, mấy lần suýt vấp ngã sấp mặt trên vỉa hè. Tôi chỉ muốn chạy trốn, chạy đi thật xa, triệt để bốc hơi khỏi cuộc đời anh để anh không bao giờ phải chịu nhục nhã vì tôi nữa.
Về đến căn hộ, tôi khóa trái cửa, tắt ngúm điện thoại, kéo sập rèm cửa lại rồi trùm chăn nằm co ro trên giường.
Tôi thẫn thờ nhớ lại năm ngày qua. Anh rất ít khi liên lạc, có phải là vì anh cũng đang chịu áp lực từ những lời đồn thổi kia không? Liệu anh có hối hận vì đã bốc đồng hôn tôi giữa sân trường ngày hôm đó? Anh... có cảm thấy tôi là một gánh nặng không?
Hộp sô-cô-la vẫn nằm chỏng chơ trên bàn. Tôi nhìn nó, nước mắt lại chực trào ra.
Cứ thế, tôi thiếp đi giữa muôn vàn giọt nước mắt mặn chát.
Tôi không biết mình đã ngủ vùi bao lâu.
Chỉ biết khi choàng tỉnh giấc, trời bên ngoài đã tối mịt, và kèm theo đó là tiếng đập cửa dồn dập vang lên như sấm rền.
"Nhiễm Nhiễm! Mở cửa ra!"
Là giọng của Lục Tranh. Không phải chất giọng điềm tĩnh thường ngày, mà là một giọng nói gấp gáp, khàn đặc, đè nén sự tức giận và cả... nỗi lo lắng tột độ.
Tôi sợ hãi co rúm người lại, không dám lên tiếng.
"Anh biết em đang ở trong đó! Mở cửa cho anh ngay!"
Tôi vẫn cứng đầu im lặng.
Ngay sau đó, một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên – là tiếng đạp cửa. Rồi tiếng thứ hai, tiếng thứ ba nối tiếp nhau. Cánh cửa gỗ mỏng manh rung lên bần bật như chực chờ vỡ vụn.
"Nhiễm Nhiễm!" Giọng anh gần như là tiếng gầm gừ, "Nếu em không mở, anh phá nát cái cửa này đấy!"
Tôi hoảng hồn, lảo đảo bước tới vặn chốt cửa.
Chốt vừa mở, cánh cửa đã bị đẩy tung ra từ bên ngoài. Lục Tranh đứng sừng sững ở đó, quân phục xộc xệch, mái tóc rối bù, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu. Vừa nhìn thấy tôi, chỉ một giây sau anh đã xông tới, hai bàn tay to lớn kẹp chặt lấy bả vai tôi.
"Em chạy đi đâu thế hả?" Anh gằn giọng, thanh âm khẽ run lên, "Tại sao lại tắt máy? Tại sao lại nhốt mình trong nhà? Em có biết anh đã sợ em xảy ra chuyện gì không hả?"
Tôi ngước mắt nhìn anh, nước mắt lại lã chã tuôn rơi: "Em xin lỗi... em..."
"Xin lỗi cái gì?" Anh gắt gao nhíu mày, "Sáng nay em đã nghe thấy lũ khốn kiếp ở doanh trại nói gì rồi đúng không?"
Tôi ngớ người: "Anh... anh biết hết rồi sao?"
"Anh biết tất cả." Lồng ngực anh vẫn phập phồng kịch liệt, dường như vẫn chưa thể bình tĩnh lại, "Thượng tá Vương và Trung tá Lý, hai kẻ vốn luôn nhăm nhe ngáng đường anh. Bọn chúng cố tình nói to cốt để cho em nghe thấy, để em nảy sinh hiểu lầm, để em sợ hãi mà rời bỏ anh, hòng làm anh suy sụp tinh thần."
Anh kéo mạnh tôi vào lòng, siết chặt đến mức khiến xương cốt tôi phát đau: "Đồ ngốc này... em nghĩ anh sợ dăm ba cái lời đàm tiếu rác rưởi đó sao? Em nghĩ anh thèm khát cái quân hàm Thiếu tướng kia hơn cả em à?"
"Nhưng mà..." Tôi nức nở úp mặt vào ngực anh, "Bọn họ nói đúng mà... em chỉ là một đứa trẻ con, em hoàn toàn không xứng với anh... em sẽ trở thành vết nhơ cản trở sự nghiệp của anh mất..."
"Im ngay!"
Anh buông tôi ra, hai tay nâng lấy khuôn mặt tèm lem nước mắt của tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh: "Nghe cho kỹ đây Cố Nhiễm. Anh cóc cần quan tâm miệng lưỡi thế gian nói gì. Anh cũng chẳng thiết tha gì cái ghế Thiếu tướng hay bất cứ chức tước nào khác. Cùng lắm thì anh cởi áo lính, làm đơn xin phục viên ngay lập tức."
"Không!" Tôi hoảng loạn lắc đầu, "Anh tuyệt đối không được làm thế..."
"Vậy thì từ nay cấm em không bao giờ được phép nghĩ đến chuyện rời xa anh chỉ vì mấy lời đồn thổi vớ vẩn kia nữa." Giọng anh đanh lại, vô cùng kiên định, "Em là người phụ nữ mà đích thân anh đã chọn. Nếu em không có đủ tự tin, anh sẽ cho em tự tin."
Nói đoạn, anh nắm chặt lấy tay tôi, dứt khoát kéo tôi đi ra ngoài.
"Chúng ta đi đâu vậy?" Tôi lóc cóc chạy theo.
"Về doanh trại." Anh nhả chữ rành rọt, "Anh sẽ cho cả cái doanh trại này biết rõ, em rốt cuộc là ai."
Tôi nằm mơ cũng không ngờ anh lại làm ra cái trò rung trời lở đất như vậy.
Ngay tối hôm đó, tại nhà ăn tập thể của khu chỉ huy, trước sự chứng kiến của hàng trăm sĩ quan và quân nhân đang dùng bữa, Lục Tranh ngang nhiên nắm chặt tay tôi bước vào giữa sảnh lớn.
Bao nhiêu ánh mắt lập tức đổ dồn hết về phía chúng tôi.
Anh đứng thẳng tắp, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực vang vọng khắp nhà ăn: "Tất cả chú ý."
Cả không gian bỗng chốc im phăng phắc.
"Đây là Cố Nhiễm." Anh giơ cao bàn tay đang đan chặt mười ngón với tôi lên, công khai khẳng định chủ quyền, "Năm nay 21 tuổi, sinh viên Học viện Mỹ thuật, và là bạn gái của tôi."
Những tiếng xì xầm xôn xao bắt đầu nổi lên.
"Mọi người ở đây có quyền thắc mắc về mối quan hệ này. Về cách biệt tuổi tác, về thân phận, hay về bất cứ cái gì khác." Ánh mắt sắc như dao bầu của anh lạnh lùng lướt qua đám đông, cuối cùng ghim chặt vào hai khuôn mặt đang xám ngoét của gã Thượng tá Vương và Trung tá Lý. "Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích. Nhưng nếu có bất kỳ kẻ nào dám thốt ra nửa lời xúc phạm cô ấy, hay để lọt vào tai cô ấy những lời đồn thổi ác ý vô căn cứ..."
Anh cố tình bỏ lửng câu nói, hạ giọng xuống thấp hơn nhưng lại mang sức nặng ngàn cân chèn ép người khác: "Tôi sẽ coi đó là hành vi khiêu khích mang tính cá nhân. Và Lục Tranh tôi xưa nay... chưa bao giờ là một kẻ biết nhân nhượng."
Cả nhà ăn im lặng như tờ, đến một tiếng thở mạnh cũng không dám.
Một lúc sau, đám lính trẻ bắt đầu rụt rè vỗ tay. Một tiếng, hai tiếng, rồi nhanh chóng bùng nổ thành một tràng pháo tay vang rền như sấm dậy.
Tôi đứng lặng người ở đó, nước mắt lại giàn giụa, nhưng lần này hoàn toàn là những giọt nước mắt hạnh phúc. Tôi ngước lên nhìn sườn mặt anh – góc cạnh, nam tính, kiên định vô ngần, không hề có nửa điểm nề hà hay do dự khi ngang nhiên đứng ra che chở cho tôi trước mặt tất cả mọi người.
Lục Tranh quay sang, dùng phần bụng ngón tay cái thô ráp vụng về lau đi những giọt nước mắt trên má tôi. Anh ghé sát tai tôi thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Còn mít ướt nữa là tối nay anh phạt em đấy."
"Phạt cái gì cơ?" Tôi thút thít, chun mũi hỏi.
Anh bật cười, một nụ cười sủng nịnh hiếm hoi chỉ dành riêng cho mình tôi: "Phạt đọc 'em yêu anh'... trọn vẹn 100 lần. Lần này, anh sẽ ghi âm lại để cài làm nhạc chuông."
