Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.110 từ6/11 chương

"Xin điện hạ khai ân, ta nguyện chấp nhận đề nghị của lão phu nhân, ra chiến trường kiến công lập nghiệp, đợi ba năm sau công thành danh toại sẽ lại cầu cưới thiên kim hầu phủ!"

Tiêu Nguyên Triệt tựa vào lưng ghế, chẳng thèm liếc nhìn Khương Ngọc Hành lấy một cái, nhàn nhạt nói: "Trước khi đi, đến tiên phong doanh của bổn vương lãnh năm mươi quân côn."

Ánh mắt hắn dường như có thể xuyên qua bức bình phong, rơi thẳng lên mặt ta.

"Xử trí như vậy, lão phu nhân có hài lòng không?"

Hài lòng, ta quá hài lòng đi chứ. Nếu có thể trực tiếp đánh chế-t tên súc sinh này thì càng tốt, đỡ cho ta phải lá mặt lá trái với hắn.

"Lão thân không dám, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của điện hạ."

Dù sao cũng cách một bức bình phong, ta cũng chẳng sợ Tiêu Nguyên Triệt nhìn thấy mặt ta mà nghi ngờ cái gì. Chỉ lấy cớ mệt rồi để rời đi.

"Điện hạ thứ lỗi, lão thân đã có tuổi, lại vừa mới ốm dậy nên không thể ngồi lâu, xin phép cáo lui trước."

"Yên Nhi, thay ta tiễn điện hạ và Khương Tiểu Tướng quân."

Yên Nhi đáp lời: "Vâng, tổ mẫu."

Lại nghe Tiêu Nguyên Triệt quay sang bảo Khương Ngọc Hành: "Nghe thấy chưa, lão phu nhân đã hạ lệnh đuổi khách rồi, ngươi có thể đi rồi đó."

Khương Ngọc Hành đầy vẻ bất mãn nhưng không dám cãi lại Nhiếp chính vương. Hắn ta hậm hực chắp tay.

"Tại hạ cáo lui!"

Sau đó đùng đùng đi ra ngoài.

Yên Nhi chớp chớp mắt, tò mò nhìn Tiêu Nguyên Triệt trước mặt.

"Điện hạ, trời không còn sớm nữa, ngài không về sao?"

Khác hẳn với thái độ đối với Khương Ngọc Hành, Tiêu Nguyên Triệt ôn hòa nháy mắt với Yên Nhi.

"Trời không còn sớm nữa, bổn vương mệt rồi, hôm nay muốn ở lại Vĩnh An Hầu phủ một đêm, không biết lão phu nhân có bằng lòng thu lưu bổn vương không."

Thấy thái độ của Tiêu Nguyên Triệt đối với Yên Nhi, tim ta thót lại một cái.

Kiếp trước, Yên Nhi chính là thất thân cho Tiêu Nguyên Triệt. Tuy kiếp này đổi thành ta, nhưng Yên Nhi ngoan ngoãn đáng yêu, khó tránh khỏi tên này không nảy sinh ý đồ khác.

Theo bản năng ta định từ chối: "Trong phủ chỉ có cô nhi quả mẫu là ta và Yên Nhi, Nhiếp chính vương là ngoại nam lưu lại nơi này e là không ổn."

Không ngờ Tiêu Nguyên Triệt lại giở trò vô lại: "Thế nếu tối nay bổn vương nhất định phải ở lại đây thì sao?"

Đã nhất quyết đòi ở lại thì còn nói gì được nữa?

Ta chẳng qua chỉ là một góa phụ không quyền không thế, chẳng lẽ còn dám làm trái ý của đại Nhiếp chính vương như hắn sao?

Thấy ta và Tiêu Nguyên Triệt đang trong tình thế giằng co, Yên Nhi cười bồi lên tiếng:

"Điện hạ bớt giận, tổ mẫu chỉ vì sống một mình nhiều năm nên sợ giao du với người lạ."

"Tây viện trong phủ đang để trống, đó là nơi trước kia tổ phụ thường đọc sách uống trà, nếu điện hạ không chê thì có thể nghỉ lại đó một đêm."

Bấy giờ Tiêu Nguyên Triệt mới mỉm cười: "Vẫn là Yên Nhi ngoan."

Yên Nhi nghe thấy câu này khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cúi đầu xuống.

"Điện hạ quá khen rồi."

Ta thấy thái độ này của Yên Nhi đối với hắn thì trong lòng lập tức thắt lại. Không phải là tên này đang quyến rũ tôn nữ ta đấy chứ?

Nhìn thái độ của Yên Nhi đối với tên Khương Ngọc Hành hôm nay, chắc hẳn con bé đã nhìn rõ con người hắn ta rồi, không lo con bé đâm đầu vào ngõ cụt nữa. Nhưng ngộ nhỡ con bé lại chuyển sang thích Nhiếp chính vương thì ta phải ứng phó thế nào đây?

Ta không thể bảo nó rằng, người con thích và tổ mẫu con từng có một đoạn tình cảm được. Chuyện này đúng là thiên lôi đánh xuống mà.

Không được, ta không thể để Yên Nhi yêu cái tên tai họa này! Đi từ hố lửa này sang hố lửa khác sao được.

Nghĩ đến đây, ta vội vàng lên tiếng: "Yên Nhi, qua đây, đến bên cạnh tổ mẫu nào."

"Hồng Thự, ngươi đưa điện hạ đến Tây viện nghỉ ngơi."

"Vâng!"

Yên Nhi đáp lời, chạy về phía ta. Nhưng không hiểu sao chân lại vấp một cái, làm bức bình phong chắn trước mặt ta bị xê dịch đi vài tấc.

Giây tiếp theo, ta và Tiêu Nguyên Triệt ngồi phía dưới bốn mắt nhìn nhau, ngơ ngác. Tim ta treo ngược lên tận cổ họng. Ánh mắt sắc sảo của Tiêu Nguyên Triệt nhìn chằm chằm vào ta. Ta cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thực chất chẳng dám thở mạnh.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Vạn lần, vạn lần đừng nhận ra ta nha!

Giây tiếp theo, lông mày kiếm của Tiêu Nguyên Triệt hơi nhướng lên, nói ra một câu khiến ta muốn chế-t quách cho xong.

"Bổn vương thấy lão phu nhân có chút quen mặt, hình như đã từng gặp ở đâu rồi?"

Ta: "Ha ha ha! Điện hạ đúng là quý nhân hay quên."

"Điện hạ quên rồi sao, năm đó lão thân vào cung bái kiến mẫu phi Đức Phi nương nương của ngài, còn từng bế ngài nữa đó!"

"Điện hạ lúc đó vẫn còn là một tiểu hài tử còn đang bú sữa, lão thân vừa bế lên một cái đã bị ngài tè đầy người."

"Thấm thoắt đã hơn hai mươi năm trôi qua, điện hạ người đã lớn ngần này rồi."

Tiêu Nguyên Triệt: "..."

Nhìn vẻ mặt nghẹn họng của Tiêu Nguyên Triệt, ta thầm nghĩ: Nhóc con, đấu với tổ mẫu nhà ngươi sao, cho ngươi tức chế-t luôn!

Tiễn được vị ôn thần Tiêu Nguyên Triệt này đi, ta vội vàng quay về tiểu phật đường, đứng trước bài vị của phu quân tụng kinh sám hối.

"Phu quân, không phải ta cố ý gặp hắn đâu, là hắn tự mình mặt dày tìm đến tận cửa đó."

"Yên Nhi cũng thật là, vậy mà lại sắp xếp cho hắn ở ngay nơi chàng từng ở lúc sinh thời."

HomeTrước
Sau