Menu

📖 CHƯƠNG 7

~5 phút đọc1.099 từ7/11 chương

"Ta đối với phu quân tấm lòng sắt son, chúng ta già rồi là phải chôn cùng một chỗ, ta tuyệt đối không phản bội chàng đâu..."

Ta tụng Bát Nhã Tâm Kinh một trăm lần, một trăm lần nữa. Nội tâm lúc này mới bình lặng lại.

Bạch Thự được ta phái đi theo dõi Khương Ngọc Hành trở về báo cáo.

"Khởi bẩm lão phu nhân, quả nhiên đúng như lời người dự đoán, tên Khương Ngọc Hành kia rời khỏi hầu phủ liền đi thẳng đến giáo phường, tìm một nữ tử tên là Như Yên."

"Nô tỳ nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người bọn họ."

Nói xong, nàng ấy thuật lại những lời mặt dày vô sỉ của hai kẻ đó. Ta càng nghe càng tức giận, cũng càng nghe càng kinh hãi.

Không ngờ hai kẻ này khi còn ở kinh thành đã câu kết với nhau rồi. Hôn sự này rõ ràng là một cái bẫy! Ngay từ đầu đã tính toán để Yên Nhi của ta nhảy vào hố lửa!

Chén trà trong tay ta không nhịn được mà ném mạnh xuống đất.

"Cái đồ khốn kiếp này! Thật sự coi Vĩnh An Hầu phủ bọn ta không có người sao?"

Lúc này tôn tử Thẩm Chiêu từ bên ngoài về, thấy ta đập chén trà liền quan tâm hỏi han: "Tổ mẫu có chuyện gì vậy? Là ai đã chọc tổ mẫu của chúng ta giận thế?"

Hồng Thự lập tức kể chuyện xảy ra hôm nay và những lời nói hành động của Khương Ngọc Hành cho Thẩm Chiêu nghe. Thẩm Chiêu lập tức tức đến nhảy dựng lên khỏi mặt đất.

"Khá khen cho Khương Ngọc Hành, dám làm ra chuyện như thế!"

"Tổ mẫu đừng tức giận làm hại thân thể, tôn tử sẽ đi cho cái tên tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ kia một bài học ngay."

Ta sợ nó làm chuyện dại dột định ngăn lại.

"Này! Chiêu Nhi..."

Nhưng Thẩm Chiêu loáng một cái đã biến mất tăm hơi.

Tối đó, nghe nói Thiếu Tướng quân Khương Ngọc Hành của Trấn Quốc Tướng quân phủ, trên đường đi uống rượu hoa về đã bị người ta trùm bao tải đánh cho một trận nhừ tử, chân đều bị đánh gãy rồi, không nằm trên giường nửa năm một năm thì không đứng dậy nổi đâu. Chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do tôn tử ngoan kia của ta làm rồi.

"Đúng là tôn tử ngoan của tổ mẫu!"

Yên Nhi cũng khóc lóc nhào vào lòng ta.

"Tổ mẫu, con thật không ngờ Khương Ngọc Hành lại là hạng người như vậy."

"Cứ nghĩ đến chuyện hắn ta lêu lổng ở giáo phường, lăng nhăng với kỹ nữ mà miệng vẫn luôn mồm nói yêu con là con lại thấy buồn nôn!"

"Xin tổ mẫu thay tôn nữ đến Tướng quân phủ từ hôn! Tôn nữ chế-t cũng không thèm gả cho hắn ta!"

Ta vui mừng ôm lấy tôn nữ bảo bối.

"Được được được, tổ mẫu đều nghe theo con!"

Ngày hôm sau, ta đích thân dẫn người, rình rang đến Tướng quân phủ từ hôn. Hôn thư được xé nát tại chỗ, sính lễ đều được trả lại đầy đủ. Đám người đứng xem thấy danh sách sính lễ nghèo nàn của Tướng quân phủ thì bàn ra tán vào.

"Dù sao cũng là Trấn Quốc Tướng quân phủ, dòng dõi công tước, sính lễ chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"

"Nghe nói Thiếu Tướng quân của Tướng quân phủ không chỉ quan hệ không rõ ràng với kỹ nữ, trên đường về còn bị người ta đánh gãy chân, chuyện đã truyền khắp nơi rồi, ta mà là đại tiểu thư Thẩm gia thì cũng từ hôn."

"Ôi chao! Gãy chân lại bị từ hôn, thế chẳng phải tiền đồ tiêu tan hết sao? Uổng công Khương Tiểu Tướng quân ngày ngày kêu gào kiến công lập nghiệp, hóa ra toàn là nói miệng thôi à."

Vị phu nhân kia của Tướng quân phủ còn gào khóc không chịu từ, đòi lên gặp ngự tiền.

Ta cười lạnh: "Được thôi, ngày đó Khương Tiểu Tướng quân vô lễ tại Vĩnh An Hầu phủ của ta đã bị Nhiếp chính vương phạt năm mươi quân côn đấy, nếu không sợ nhi tử ngươi mất mạng thì ngươi cứ việc làm loạn đi."

"Xem nhi tử ngươi đang gãy chân mà còn ăn thêm năm mươi quân côn kia thì có chế-t không!"

Tướng quân phu nhân khóc lóc thảm thiết.

"Nghiệp chướng mà! Đúng là nghiệp chướng mà! Sao ta lại sinh ra nhi tử khốn nạn thế này."

"Lão thái bà, Thẩm gia các người thừa nước đục thả câu, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi!"

"Đợi nhi tử ta ra chiến trường lập được quân công, đến lúc đó tôn nữ ngươi đừng có khóc lóc cầu xin gả vào đây!"

Ta cười suýt chế-t: "Kẻ què mà cũng ra được chiến trường, lập được quân công sao?"

"Thế thì chắc lão thân cũng có thể kiến công lập nghiệp được rồi nhỉ?"

Lời này khiến người đi đường cười ồ lên.

Xử lý xong chuyện hôn sự của Yên Nhi, hòn đá đè nặng trong lòng ta bấy lâu nay cuối cùng cũng được hạ xuống.

Kiếp trước, Khương Ngọc Hành dựa dẫm vào tôn tử ta mới leo lên được vị trí phó tướng. Nay hắn ta gãy chân, lỡ mất thời gian ra chiến trường, lấy gì mà so với tôn tử ta được chứ?

Đúng lúc Tiêu Nguyên Triệt còn đang ăn dầm nằm dề ở hầu phủ không chịu đi, ta lập tức sai người thu xếp hành lý và tiền bạc cho Chiêu Nhi, nộp đơn xin nhập ngũ cho nó lên Tiêu Nguyên Triệt.

Tiêu Nguyên Triệt không hổ danh là Nhiếp chính vương, chưa đầy nửa canh giờ đã làm xong thủ tục gửi tới. Hắn còn khen cháu ngoan của ta có chí khí, là nam nhi tốt của Đại Ung ta.

Chiêu Nhi của ta đương nhiên là tốt rồi, sau này còn cứu cả mạng của thiếu đế trên chiến trường kia mà! Cần hắn phải nói chắc?

Đến viện của Thẩm Chiêu, ta nhìn tôn tử ngoan bằng ánh mắt đầy yêu thương:

"Chiêu Nhi, tổ mẫu biết con từ nhỏ đã có chí hướng báo quốc, cũng biết con văn thao võ lược không thua kém bất kỳ ai."

HomeTrước
Sau