📖 CHƯƠNG 2
Không ngờ, lão thân một chân đã sắp bước vào quan tài rồi, vậy mà còn có thể tận hưởng ân ái nồng cháy đến thế.
Nhưng trong lòng ta lại thấp thỏm lo âu. Đối phương là Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, Vĩnh An Hầu phủ chẳng qua chỉ là tầng lớp huân quý tầm thường, Nhiếp chính vương chỉ cần búng ngón tay là có thể giế-t chế-t cả nhà ta. Để không làm liên lụy gia đình, thừa lúc hắn đang ngủ say, ta lết cái thân xác mệt mỏi lén lút chuồn mất.
Vì bị đòi hỏi quá mức, ta gần năm mươi phải chống gậy, đi đứng còn run rẩy. Đường xuống núi lại càng khiến chân run lưng mỏi, tốn bao nhiêu sức bình sinh mới miễn cưỡng xuống được chân núi.
Nha hoàn Hồng Thự đang đợi liền hỏi ta: "Lão phu nhân, tiểu thư đã được đưa về rồi, nô tỳ ở đây đợi người đã lâu, sắc mặt người trông không tốt lắm, có chuyện gì xảy ra sao?"
Nghe thấy tôn nữ không sao, ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Hồng Thự truy hỏi tung tích, ta vội nói: "Không có gì, sơ ý nghỉ ngơi trong sương phòng một lát nên lỡ mất giờ xuống núi."
"Yên Nhi không sao là tốt rồi, về phủ thôi!"
Ta ngồi trên xe ngựa, chắp tay niệm A Di Đà Phật, hy vọng chuyện này kiếp này sẽ không ai biết đến. Nhưng trong đầu lại cứ hiện lên khuôn mặt tuấn tú, vóc dáng vạm vỡ, và những đòn tấn công dũng mãnh của Nhiếp chính vương...
Vốn dĩ, trong đầu ta vẫn còn chút ấn tượng về người phu quân quá cố, nhưng giờ đây làm sao cũng không nhớ ra nổi.
Phu quân và ta vốn là thanh mai trúc mã, mười sáu tuổi thành thân, ba mươi tuổi tử biệt, ta đã thủ tiết vì hắn suốt hai mươi năm trời!
Ta cứ ngỡ, đời này mình sẽ chỉ có một nam nhân là phu quân thôi chứ!
Ngờ đâu, sắp già đến nơi lại lạc vào bụi hoa, khí tiết tuổi già khó giữ.
"Hu hu hu, phu quân, ta có lỗi với chàng..."
Sau khi về nhà, ta lập tức bảo hạ nhân chuẩn bị bồn tắm, hơn nữa không cho bọn họ hầu hạ bên cạnh.
Ta muốn rửa sạch dấu vết phản bội phu quân trên người. Nhưng những dấu vết đó thật kinh người, có thể thấy lúc đó hắn khao khát mãnh liệt đến mức nào. Tội nghiệp cái thân già này, đã gần năm mươi tuổi rồi mà còn bị giày vò như vậy.
Nghĩ đến đây, mặt ta lại đỏ bừng lên.
"Phì phì phì, mình đã ngần này tuổi rồi, sao có thể nghĩ những chuyện này được!"
Đêm đến, ta mơ thấy phu quân bóp chặt cổ ta chất vấn.
"Lâm Ngọc Thanh, nàng dám phản bội ta!"
"Đã nói là sống cùng chăn chế-t cùng huyệt cơ mà?"
"Lão tử đợi nàng hai mươi năm, nàng không xuống thì thôi, còn tìm cho ta một đệ đệ hai mươi lăm tuổi?"
Ta cuống quýt xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi phu quân, ta không cố ý thất hứa đâu."
"Tại hắn khỏe quá, ta bị cưỡng ép mà..."
Kết quả Nhiếp chính vương không biết xuất hiện từ lúc nào, không chỉ ôm lấy eo ta không cho ta cúi đầu xin lỗi, mà còn đá phu quân một nhát, đá hắn biến mất không thấy tăm hơi.
"Ngươi là một người chế-t, có tư cách gì mà gào thét?"
Sau đó hắn bịt tai ta lại.
"Ngọc Thanh ngoan, đừng nghe lão già này nói bậy, nàng xứng với những nam tử tốt nhất thế gian này."
Ta ngơ ngác nhìn hắn: "Nam tử tốt nhất... thế gian sao?"
Chẳng phải đang tự nói chính mình đó ư? Có ai tự luyến như thế không?
Ta không kìm được đấm hắn một cái.
"Thật không biết xấu hổ!"
Nhiếp chính vương nâng cằm ta lên, ép ta phải nhìn hắn.
"Nàng chính là thích sự không biết xấu hổ này của ta."
Nói xong hắn cúi đầu hôn xuống.
Khi ta tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa cả người. Mới là tiết đầu xuân mà đêm đến lại nóng nực đến thế. Ta lại gọi hạ nhân chuẩn bị nước tắm.
"Hồng Thự, chuẩn bị nước, ta muốn tắm..."
Vì Nhiếp chính vương để lại dấu vết ở chỗ dễ thấy trên cổ, để tránh người đời đàm tiếu, ta trốn trong phòng mấy ngày liền, đợi dấu vết tan hết mới đi ra.
Đối ngoại chỉ nói ngày đó lên núi lễ Phật bị nhiễm phong hàn. Tôn nữ Thẩm Yên là một đứa trẻ hiếu thảo, dù ta tránh mặt không tiếp, nó vẫn hằng ngày đến tiểu phật đường của ta thỉnh an hỏi thăm.
Hôm nay, ta dậy sớm chải chuốt, đại nha hoàn Hồng Thự hỏi: "Lão phu nhân, đại tiểu thư đã đến thỉnh an người từ sớm rồi, hôm nay vẫn không gặp sao?"
Ta nhìn sắc trời bên ngoài, thầm nghĩ mấy ngày nay không thấy ai tìm đến cửa, chắc là không sao đâu nhỉ, liền nói: "Cho con bé vào đi, cứ nói là thân thể ta đã khỏe hẳn rồi."
Hồng Thự vui mừng đáp: "Vâng! Nô tỳ đi báo cho đại tiểu thư ngay!"
Một lát sau, Yên Nhi hăng hái chạy vào, vừa vào phòng đã sà vào ôm lấy chân ta.
"Tổ mẫu! Cuối cùng người cũng chịu gặp Yên Nhi rồi!"
"Yên Nhi cứ tưởng là vì hôm đó tự ý chạy ra ngoài, khiến tổ mẫu phải đích thân lên núi tìm con làm người không vui!"
"Xin lỗi, là Yên Nhi sai rồi, suýt chút nữa bị kẻ xấu bắt đi! Đa tạ tổ mẫu đã đến tìm con!"
"Nếu không... Ngọc Hành ca ca biết chuyện sẽ không vui đâu!"
Khương Ngọc Hành, vị hôn phu thanh mai trúc mã kiếp trước của Yên Nhi, Thiếu Tướng quân của Trấn Quốc Đại Tướng quân phủ, vậy mà trong đêm tân hôn lại ra chiến trường. Bỏ lại Yên Nhi một mình chống đỡ Tướng quân phủ chỉ còn là cái vỏ rỗng. Bản thân hắn ta lại nạp thiếp ở biên quan, cùng ngoại thất châu thai ám kết.
Đáng giận hơn là cả Khương gia đều biết chuyện này, nhưng lại lấy lý do Yên Nhi không có con nối dõi để đem đứa con riêng đó làm con dòng chính quá kế dưới danh nghĩa của Yên Nhi.
