Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.133 từ1/11 chương

Ta là lão phu nhân của hầu phủ, vốn định đi cứu tôn nữ bị hạ thuốc. Kết quả lại bị vị Nhiếp chính vương đang lúc ý loạn tình mê cưỡng ép.

Sau một đêm xuân nồng cháy.

Ta: "???"

Nhiếp chính vương: "???"

Kiếp trước, trước khi xuất giá tôn nữ ta đã đánh mất sự trong trắng. Sau khi thành thân, con bé bị phu quân lừa gạt, phải dùng của hồi môn để bù đắp thâm hụt cho hắn ta, thậm chí còn nuôi dưỡng con riêng cho ngoại thất.

Cuối cùng, con bé bị giáng từ thê xuống thiếp, sống đời thê lương đến tận lúc nhắm mắt, nhìn kẻ phụ bạc cùng người thứ ba con cháu đầy đàn. Đó là kết cục ôm hận mà chế-t.

Vừa tỉnh dậy, ta kinh ngạc nhận ra mình đã sống lại vào thời điểm trước khi tôn nữ xuất giá.

Ta không nỡ nhìn tôn nữ đi vào vết xe đổ, liền chống đôi chân già hay đau nhức, chống gậy thức đêm lên núi, đẩy cánh cửa căn sương phòng ở hậu viện ra.

"Yên Nhi, tổ mẫu đến cứu con đây, tổ mẫu tuyệt đối không để tên cầm thú này vấy bẩn sự trong sạch của con..."

Ta nhớ rõ, kiếp trước khi tôn nữ đi chùa thắp hương, con bé đã bị đám thị vệ vô lương tâm của Nhiếp chính vương bắt đi, ném vào sương phòng của hắn để làm liều thuốc giải.

Không ngờ, lần này ta lại đến sớm quá. Tên thị vệ vô lương tâm kia còn chưa kịp bắt tôn nữ ta tới, nhưng ta lại bị Nhiếp chính vương tóm gọn. Một cơ thể nóng bỏng đang để trần phần trên áp sát vào lưng ta từ phía sau.

"Nóng quá... giúp ta..."

Tội nghiệp lão thân ba mươi tuổi đã thủ tiết, gần hai mươi năm trời chưa từng đụng chạm da thịt với nam nhân, vậy mà giờ đây lại bị một tiểu tử ngoài hai mươi trêu ghẹo.

Ta chống gậy, run rẩy cất lời:

"Láo láo láo láo xược! Lão thân là lão phu nhân của Vĩnh An Hầu phủ!"

"Ngươi mau buông lão thân ra, tuổi của ta đáng tuổi tổ mẫu của ngươi đó!"

Nhiếp chính vương Tiêu Nguyên Triệt xuất thân từ quân ngũ, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, tướng mạo anh dũng phi thường, lại cầm trọng binh, nắm giữ toàn bộ triều chính, có thể nói là dưới một người trên vạn người.

Nghe ta nói vậy, hắn không những không buông ra, ngược lại còn dùng tay nâng cằm ta lên, cúi đầu chặn lấy đôi môi ta.

"Lầm bà lầm bầm nói cái gì đó?"

"Ưm... mùi hương trên người nàng, thơm thật đấy, khiến bổn vương cảm thấy rất thoải mái..."

Mùi trầm hương do thường xuyên lễ Phật trộn lẫn với mùi mực có pha băng phiến, tất nhiên là thoải mái rồi. Nhưng đó có phải trọng điểm không?

Trọng điểm là, tháng sau là lão thân mừng thọ năm mươi tuổi rồi, trên người sắp có "mùi người già" đến nơi rồi. Vậy mà hắn cũng hôn cho bằng được, hắn đúng là "đói khát" thật rồi.

"Ngươi buông... buông lão thân ra..."

Ta ra sức vùng vẫy, cây gậy rơi xuống đất.

Tội nghiệp một bà già gần năm mươi như ta, sao có thể là đối thủ của một tiểu tử trẻ tuổi sức dài vai rộng, khí huyết hừng hực. Hắn chỉ cần một tay nhấc bổng ta lên đã đặt được lên bàn thư án.

Giây tiếp theo, đôi tay đang vùng vẫy của ta bị hắn dùng chính chuỗi tràng hạt ta mang theo quấn chặt lại. Giọng nói trầm khàn đầy từ tính vang lên bên tai ta như tiếng nổ.

"Ngoan một chút, cho ta, bổn vương sẽ chịu trách nhiệm với nàng..."

Mẹ nó, nghe xong càng sợ hơn. Nếu hắn chịu trách nhiệm với ta, ta biết ăn nói thế nào với người phu quân đã khuất hai mươi năm của mình? Ăn nói thế nào với nhi tử ba mươi hai tuổi? Ăn nói thế nào với tôn tử mười sáu tuổi và tôn nữ mười lăm tuổi đây hả???

Chẳng lẽ lại bảo với đám tôn tử tôn nữ rằng, tổ mẫu tìm cho các con một gia gia mới hai mươi lăm tuổi sao?

"Thế thì thà trực tiếp giế-t chế-t lão thân cho xong."

Nhiếp chính vương nghe vậy hơi thở trầm xuống: "Lão yêu tinh, bổn vương sẽ 'giế-t' chế-t nàng ngay đây..."

Dứt lời, hắn một nhát xé toang y phục của ta.

Nhìn yếm đào cùng quần áo lót bay loạn xạ trên không trung, ta suy sụp thét lên:

"Không phải kiểu 'giế-t' này!"

Gần năm mươi tuổi, ta bị Nhiếp chính vương "giày vò". Giày vò suốt cả một đêm.

Cũng may ngày thường lão thân bảo dưỡng tốt, bồi bổ theo mùa, rảnh rỗi lại leo núi lễ Phật. Nếu không, thật sự đã bị hắn làm cho mất mạng rồi.

Đến nửa đêm, thị vệ gõ cửa bên ngoài.

"Vương gia, thuốc giải đến rồi."

Kết quả nghe thấy tiếng Nhiếp chính vương đang "cày cấy" trên người ta với những âm thanh không mấy đứng đắn.

Hắn không dừng lại, quay đầu lại, mất kiên nhẫn gầm lên một tiếng:

"Cút!"

Thị vệ bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra Vương gia đã tìm được người thích hợp rồi, thuộc hạ xin đưa cô nương này về ngay."

Ta mở miệng định cầu cứu.

"Cứu... cứu mạng..."

Nhiếp chính vương bịt miệng ta lại: "Đừng hét, lát nữa, có lúc cho nàng xin tha..."

Hắn thật sự rất mãnh liệt. Còn mãnh liệt hơn cả phu quân của ta trong đêm tân hôn ba mươi bốn năm trước.

Ta và phu quân mười sáu tuổi đã thành thân, đến năm hai mươi lăm tuổi, phu quân đã không còn sung sức cho lắm. Đến năm ba mươi tuổi, hắn trực tiếp buông tay nhân gian, rời bỏ ta mà đi. Một nam nhân dũng mãnh như thế này, ta chỉ mới thấy trong các cuốn thoại bản. Ta cảm nhận được một sự khoái lạc chưa từng có.

"Sao... sao lại có thể như vậy???"

Giọng nói trầm thấp và đầy sức hút của Nhiếp chính vương khẽ cười bên tai ta: "Nàng cũng rất tận hưởng, không phải sao?"

Đêm đó, bọn ta vô cùng hoang đường.

108 hạt phật bị giật đứt, rải khắp giường nệm.

Lúc đầu, ta không còn sức phản kháng. Về sau, ta chìm đắm trong đó, không muốn phản kháng nữa. Vô cùng khoái hoạt.

Home
Sau