📖 CHƯƠNG 9
Ta giả vờ như không hiểu gì hết, cười hì hì nói:
"Ha ha ha, chắc chắn không phải Yên Nhi nhà bọn ta rồi, ngày hôm đó Yên Nhi đã được ta đưa về luôn rồi, không thể là ân nhân cứu mạng của Vương gia được."
Tiêu Nguyên Triệt: "Phải nhỉ, bổn vương nhớ nữ tử đó chống gậy, tự xưng là lão phu nhân Vĩnh An Hầu phủ cơ..."
Ta: "..."
Không cười nổi nữa.
Thật sự đấy, ta muốn khóc chế-t đi được.
Ta ngồi dậy ngay trên giường quỳ xuống trước mặt Tiêu Nguyên Triệt.
"Điện hạ bớt giận, lão thân không phải cố ý đâu, chỉ là vô tình xông vào thôi."
"Là tự điện hạ không nhìn rõ, kéo lão thân làm... chuyện đó."
"Ta biết ngươi tuổi còn trẻ mà bị một bà già ngủ cùng chắc chắn là không cam tâm, nhưng cũng không cần hù dọa ta như thế chứ!"
"Lão thân là người một chân đã bước vào quan tài rồi, ngươi làm vậy dễ khiến lão thân có bất trắc gì lắm."
Không ngờ Tiêu Nguyên Triệt lập tức lo lắng tới xoa xoa lồng ngực cho ta.
"Nàng không sao chứ? Cảm thấy thế nào? Có cần mời ngự y đến chẩn trị cho nàng không?"
"Xin lỗi, đều là bổn vương không tốt, bổn vương không nên hù dọa nàng như vậy."
Ta bị hắn ôm trong lòng, xoa xoa ngực, lại càng thấy sợ hơn.
"Điện hạ... ngài không hiểu tiếng người sao?"
"Tháng sau lão thân tròn năm mươi rồi, tính theo tuổi tác thì có thể làm nãi nãi của ngài được rồi đấy!"
Tiêu Nguyên Triệt vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không đến mức già thế đâu."
"Bổn vương sinh vào đầu năm, tính ra lão phu nhân cũng chỉ lớn hơn bổn vương có hai mươi ba tuổi thôi mà."
"Cùng lắm là làm mẹ của bổn vương, hay gọi là tỷ tỷ cũng được."
Không được, tuyệt đối không được. Nhìn khuôn mặt trẻ trung tuấn tú, góc cạnh rõ ràng, lại còn vô cùng săn chắc trước mặt, ta thật sự không thốt ra nổi hai tiếng "đệ đệ".
Ta không kìm được đẩy hắn ra: "Rốt cuộc ngươi đến nhà ta muốn làm gì?"
Tiêu Nguyên Triệt nhìn ta, nghiêm túc nói: "Bổn vương là một nam tử vô cùng bảo thủ, chỉ chung tình với nữ nhân đầu tiên của mình."
"Vì lão phu nhân và bổn vương đã có quan hệ da thịt, bổn vương hy vọng có thể cầu cưới lão phu nhân!"
Tim ta vốn đã đập nhanh rồi, nghe xong câu này của hắn tim ta suýt nữa ngừng đập luôn.
"Cầu cầu cầu cưới...???"
Giọng ta đột ngột cao vút lên, suýt nữa thì lạc cả giọng.
"Không được, ta là một góa phụ thật thà yên phận! Ta phải thủ tiết cả đời vì phu quân của ta!"
Tiêu Nguyên Triệt: "Bổn vương cũng là một nam tử truyền thống bảo thủ, đã lấy đi thân thể của nàng thì sao có thể không chịu trách nhiệm được chứ?"
Ta cảm thấy mình sắp bị dồn đến phát điên rồi, ta tự vò đầu bứt tai.
"Ngươi mới hai mươi lăm tuổi, đến mụn con còn chưa có, ngươi cưới ta là hy vọng ta đã quá nửa đời người mà còn sinh con cho ngươi chắc?"
Tiêu Nguyên Triệt cụp mắt nói: "Bổn vương đã từng hứa, đời này chỉ có mình Anh Nhi là con, vốn đã định không có con nối dõi của riêng mình."
Tiêu Hùng Anh, thiếu đế đương triều, con rơi của Tiên Thái tử, là con của ca ca Tiêu Nguyên Triệt. Hắn ta đúng là một người trọng tình trọng nghĩa.
"Nhưng mà..."
Ta thật sự chẳng biết còn lý do gì để từ chối hắn nữa.
"Dù sao thì lão thân cũng không gả cho ngươi đâu!"
"Ngươi mau đi đi, đừng để người khác nhìn thấy, ngươi không cần danh tiếng nhưng ta thì cần!"
"Nếu để nhi tử, nhi tức và tôn nữ ta nhìn thấy, ta sẽ thắt một dải lụa trắng lên xà nhà này mà chế-t cho xem!"
Tiêu Nguyên Triệt nghe thấy lời ta nói lập tức bảo: "Tỷ tỷ đừng giận! Bổn vương đi là được chứ gì!"
Dù nói vậy nhưng ánh mắt hắn lại ươn ướt, giọng điệu nghe cũng thật đáng thương.
"Ta đã tìm tỷ tỷ suốt nửa tháng trời, không đêm nào ngủ yên, chỉ khi ngửi thấy mùi hương trên người tỷ tỷ ta mới vào giấc được."
"Tỷ tỷ có thể cho phép bổn vương ngủ ở đây một đêm không, bổn vương hứa chỉ ngủ thôi, không làm gì cả."
Lý thuyết mà nói là không được, nhưng người ta là Nhiếp chính vương, quyền cao chức trọng. Tuy lúc này trông có vẻ dễ thương lượng nhưng ngộ nhỡ hắn không vui một cái, chém cả nhà ta thì sao?
Ta chỉ đành nhẫn nhục chịu đựng, lá mặt lá trái với hắn.
"Ở lại đi..."
Ta vừa dứt lời đã thấy hắn lật người một cái, nằm thẳng lên đùi ta, bình thản nhắm mắt lại. Ta muốn bảo hắn cút xuống nhưng không hiểu sao lại nhớ đến lúc Chiêu Nhi và Yên Nhi còn nhỏ, nằm trong lòng ta ngủ trưa. Nói cho cùng, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ hai mươi lăm tuổi mà thôi.
Cuối cùng vẫn là không nỡ, ta khẽ vỗ về lồng ngực hắn, hát những khúc hát ru năm nào.
Tiêu Nguyên Triệt ngủ ít, chỉ ngủ được chừng một canh giờ đã tỉnh.
Tỉnh dậy thấy ta vẫn còn đó, hắn vui vẻ nói: "Chẳng trách người ta đều bảo người có tuổi thì biết xót người."
"Bổn vương phải thượng triều rồi, muộn một chút sẽ lại đến thăm nàng."
Đừng có đến nữa được không? Được rồi!
Ta ngồi thẳng người lên: "Lão thân cung tiễn Vương gia!"
Tiêu Nguyên Triệt tự mình mặc quần áo, đi về phía cửa được hai bước lại như nghĩ ngợi điều gì đó rồi lùi lại, đi đến bên cửa sổ nhỏ cạnh bàn trang điểm chui ra ngoài.
"Không thể làm hỏng danh tiết của tỷ tỷ được, bổn vương chỉ là nhân tình của tỷ tỷ thôi, không có tư cách đi cửa chính, phải leo cửa sổ ra!"
Tự xác định vị trí của mình rõ ràng thế cơ à?
Không đúng! Ta đồng ý cho hắn làm nhân tình của ta từ bao giờ thế hả?
