📖 CHƯƠNG 8
"Nay lại xảy ra chuyện này, tổ mẫu lo con ở lại kinh thành sớm muộn gì cũng tra ra đến đầu con, chi bằng hôm nay con tới biên quan tòng quân đi, mọi công văn tổ mẫu đã lo liệu ổn thỏa cho con rồi."
"Cháu ngoan của tổ mẫu nhất định phải kiến công lập nghiệp, làm rạng Thẩm thị ta, cha mẹ và muội muội con đã có tổ mẫu lo, con không cần bận tâm."
Tôn tử ngoan rưng rưng nước mắt.
"Tổ mẫu quả nhiên vẫn là người hiểu con nhất! Mẫu thân cứ luôn sợ con gặp chuyện trên chiến trường nên không cho con đi, chỉ có tổ mẫu hiểu con, hiểu chí hướng và hoài bão của con thôi!"
Ta lấy ra hành lý và tay nải đã chuẩn bị sẵn.
"Đi đi, bên trong là mười vạn lượng bạc, còn có một cái cẩm nang, để cho con dùng lúc cần kíp."
"Nhớ kỹ, cẩm nang chỉ được mở ra vào lúc sinh tử tồn vong thôi nhé."
Thẩm Chiêu nhìn thấy mười vạn lượng ngân phiếu thì ngây người.
"Mười... mười vạn lượng???"
Bản mặt già của ta hơi đỏ lên, cũng biết mình đưa hơi nhiều một chút. Nhưng tục ngữ có câu, có tiền mua tiên cũng được.
"Nhà nghèo đi xa phải giàu, con mang theo nhiều một chút luôn không sai đâu, tổ mẫu vẫn còn nữa."
Thẩm Chiêu cảm động đến mức chảy cả nước mũi, lại ôm lấy ta khóc một hồi lâu mới rời đi.
"Hu hu hu, tổ mẫu, Chiêu Nhi nhất định sẽ kiến công lập nghiệp, rạng danh cửa nhà, tuyệt đối không phụ lòng người!"
Tiễn được thằng cháu ngoan đi rồi, ta cuối cùng cũng có thể an tâm ngủ một giấc. Những ngày qua thấp thỏm lo âu, ta chẳng được nghỉ ngơi tử tế.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta thoáng thấy bên giường có người đứng đó. Ta cứ ngỡ là Hồng Thự đến đắp chăn cho mình. Ta xua tay.
"Lại đây, lên đây ngủ cùng ta luôn đi..."
Hồng Thự là đứa trẻ ta nhìn từ nhỏ đến lớn, ở bên cạnh ta cũng gần ba mươi năm rồi. Ta không có nữ nhi nên coi nàng ấy như con ruột vậy. Có những đêm đông lạnh lẽo cô đơn, ta thường bảo Hồng Thự nằm chung giường với mình để nói chuyện tâm tình. Đêm nay, ta cũng chỉ coi như thường lệ mà gọi Hồng Thự ngủ cùng.
Chẳng mấy chốc, một thân hình vạm vỡ nóng bỏng vén chăn chui vào. Ta chẳng buồn mở mắt, chỉ thuận tay ôm chặt lấy người bên cạnh, tay theo bản năng sờ soạng trên cánh tay người đó.
“Nha đầu nhà ngươi sao dạo này cường tráng thế nhỉ?"
"Trước ngực sao cũng phẳng lì thế này?"
Ta càng sờ càng thấy không ổn, càng sờ càng thấy sai sai. Đây đây đây đây đâu phải là Hồng Thự?
Rõ ràng là cơ thể của một nam nhân trưởng thành mà!
Nhận ra trên giường mình có người lạ, ta kinh hãi hét lên: "Ngươi là ai? Sao lại ở trong phòng ta?"
Giọng nói trầm thấp đầy sức hút của Tiêu Nguyên Triệt vang lên bên tai ta:
"Chẳng phải lão phu nhân mời bổn vương nằm chung giường sao?"
Đang nói, hắn cúi đầu, nâng một lọn tóc của ta lên đưa tới chóp mũi khẽ ngửi.
"Mùi hương này..."
Tim ta đập thình thịch liên hồi.
Ta nghi ngờ mình đang gặp ảo giác. Nếu không thì một Nhiếp chính vương trẻ tuổi tài cao như Tiêu Nguyên Triệt sao có thể nửa đêm bò lên giường một quả phụ quá nửa đời người như ta chứ?
"A Di Đà Phật... A Di Đà Phật..."
"Chắc chắn là đang mơ rồi."
"Hu hu hu, phu quân, ta thật sự không có ý định phản bội chàng đâu..."
"Đáng ghét, tại sao lại thử thách một góa phụ thủ tiết hai mươi năm như ta thế này chứ!"
Nghe thấy lời ta nói, Tiêu Nguyên Triệt chống tay lên cằm cười lên.
"Ồ? Xem ra lão phu nhân thường xuyên mơ thấy bổn vương nhỉ!"
Ta chối phắt.
"Không có thường xuyên! Mới có một lần thôi!"
Hắn nâng cằm ta lên, thái độ vô cùng thân mật.
"Ồ? Thế đã mơ thấy bổn vương làm gì rồi?"
Ta: "Mơ thấy ngươi đá phu quân ta bay mất tiêu, còn mắng chàng là lão già nữa."
"Ta nói cho ngươi biết, phu quân ta lúc chế-t mới có ba mươi tuổi thôi, chàng là vì bị thương trên chiến trường, bệnh cũ khó chữa nên mới chế-t sớm, chàng không phải lão già!"
"Hu hu hu, không được cho ngươi nói chàng như thế!"
Tuy phu quân đã chế-t hai mươi năm, ta đã sắp không nhớ rõ hình dáng của chàng nữa rồi. Nhưng chàng vẫn luôn là "ánh trăng sáng", là "nốt ruồi chu sa" trong lòng ta.
Tiêu Nguyên Triệt hình như bị ta chọc cho cười. Đôi tay đang bóp cằm ta đột ngột siết chặt.
"Nàng cũng nhớ nhung lão già đó gớm nhỉ."
Ta không nhịn được tát hắn một cái.
"Đã bảo ngươi không được gọi chàng là lão già rồi mà!"
Chỉ nghe thấy một tiếng "chát" giòn giã. Ta ngây người, Tiêu Nguyên Triệt cũng ngẩn ra. Cảm nhận được cảm giác hơi nóng rát truyền đến từ lòng bàn tay, lúc này ta mới nhận ra người trước mặt là có thật, hoàn toàn không phải ta đang nằm mơ!
Vậy nên nói, tiểu tử hai mươi lăm tuổi mượn chỗ ở trong nhà thật sự đã nửa đêm bò lên giường của bà già gần năm mươi như ta sao?
Á á á, đừng có bắt nạt bà già này mà! Đồ khốn!
Ta nhìn khuôn mặt đang mỉm cười trước mặt, đồng tử giãn ra vì kinh hãi.
"Ngươi ngươi ngươi ngươi tại sao lại ở trên giường của ta?"
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
"Chẳng lẽ ngươi điên rồi sao?"
Lại nghe Tiêu Nguyên Triệt nói: "Nửa tháng trước, bổn vương điều tra gián điệp địch quốc đến tận Báo Quốc tự ở ngoại thành, không ngờ lại trúng phải thuốc thúc tình của kẻ thù."
"Lúc nguy cấp, là một nữ tử đã xả thân cứu bổn vương, thay bổn vương giải độc tính trong người."
"Bổn vương lòng mang cảm kích, lệnh cho ám vệ đi điều tra khắp nơi, tra ra được nữ tử đó sau khi rời khỏi Báo Quốc tự đã đi vào Vĩnh An Hầu phủ."
