Menu

📖 CHƯƠNG 1

~7 phút đọc1.437 từ1/8 chương

Tân đế tính tình tàn bạo ngang ngược, đã liên tiếp c.h.é.m đ.ầ. u bảy vị họa sư đến vẽ tranh cho hắn.

Đến lượt đích muội được xưng tụng là "Họa tiên" của ta, nàng khóc ròng rã suốt cả đêm.

Cho đến khi Tạ Liễm đến tận cửa cầu thân, lấy danh nghĩa Tuyên Vương phủ để che chở nàng ở sau lưng.

Hoàn toàn quên mất những lời thề non hẹn biển mà hắn từng thề thốt với ta ở Túc Châu.

Mẫu thân nói:

“Ngươi dù sao cũng là một kẻ ngốc, đi c.h.ế.c thay muội muội ngươi, cũng xem như báo đáp trọn vẹn ơn nghĩa sinh thành dưỡng dục của gia đình."

Thế là, ta thay đích muội bước lên xe kiệu, tiến vào thâm cung.

Trong điện rèm trướng buông thấp, đế vương dùng mặt nạ quỷ che giấu dung nhan. Trước khi hạ bút vẽ, chỉ cho phép ta hỏi ba câu.

Còn ta mài mực nhấc bút, chỉ hỏi hắn đúng một câu:

"Ngươi thích cha hơn, hay là thích nương hơn?"

Trong tất cả những ngày tháng qua, ta thích nhất là lúc đích muội đến gặp ta.

Mỗi lần nàng đến, đều sẽ đưa ta đi dạo vườn hoa.

Các quý nữ tụ tập cùng nhau, dù ra mặt hay ngấm ngầm, thì luôn luôn so kè gia thế, cách ăn mặc, cùng với tài học.

Đích muội chưa hẳn lần nào cũng giành được vị trí đứng đầu, nhưng có một điểm, nàng luôn luôn thắng.

Nàng nuôi một món đồ chơi ngoan ngoãn nhất trong kinh thành.

Có đôi khi, nàng sẽ bắt ta ra sân, thi tài cùng với bầy chó cảnh mà các quý nữ nuôi.

Nếu ta có thể là người đầu tiên ngậm quả tú cầu mang về, đích muội sẽ vỗ về mái tóc ta ngay trước mặt mọi người, đút cho ta ăn một miếng điểm tâm.

Mềm xốp ngọt ngào, hương thơm vương vấn lấp đầy răng môi.

Ta không hận sự nhục nhã này.

Bởi vì khi nàng không đến, ta chỉ có thể ăn thứ cơm ôi thiu mà bọn nô bộc ăn thừa.

"Tỷ tỷ, mặt còn đau không?"

Lục Thải Tiên ngồi bên chậu than củi hồng rực, tay giấu trong chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, giọng nói dịu dàng như nước suối.

Chắc hẳn nàng đã khóc cả đêm, mí mắt vẫn còn vương một tầng đỏ ửng.

Ta lắc đầu, cười ngây ngốc với nàng.

Mấy ngày trước, Đan Thanh Thự bình chọn Ty họa, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của bao người, ta chỉ vào bức tranh của nàng nói năng hồ đồ, một mực khăng khăng nói rằng đó là do ta vẽ.

Sau khi hồi phủ, mẫu thân sai lão ma ma dùng gậy trúc v.ả m.i.ệ.n.g ta, đ.á.n.h đến mức hai bên má ta sưng vù, ngay cả nước cũng không nuốt trôi.

Hôm sau, nữ quan trong cung liền đến.

Tay bưng ý chỉ, tuyên đọc tên của Lục Thải Tiên.

Tiên Hoàng hậu yêu thích hội họa, phá lệ cho phép nữ tử gia nhập Đan Thanh Thự. Đối với Lục phủ mà nói, đây là chuyện vui làm rạng rỡ tổ tông.

Nhưng nào ai ngờ được, chưa đến nửa tháng, Đế Hậu băng hà.

Thái tử kế vị, mọi chuyện hoàn toàn thay đổi.

Hắn là một kẻ điên có tính tình tàn bạo ngang ngược.

Theo đúng tổ chế, Đan Thanh Thự phải vẽ chân dung đế vương cho hắn.

Nhưng các họa sư trong thự, bất kể là phu tử tóc bạc hoa râm, hay là tuấn kiệt thiên bẩm dị thường, đều đã bị hắn liên tiếp c.h.é.m đ.ầ.u cả bảy người.

Ty họa ngày nay, chỉ còn lại một mình Lục Thải Tiên.

Nàng thật sự sợ rồi, nói chuyện với ta hệt như đang dỗ dành trẻ con.

"Trước kia muội cũng từng dẫn tỷ vào cung rồi, có nhớ không? Lúc đó tỷ vẽ một bức bướm vờn hoa, muội liền cầu xin mẫu thân, giúp tỷ nửa tháng liền không bị bỏ đói."

Ta sao lại không nhớ chứ, liền liên tục gật đầu với nàng.

Nàng mím môi cười, lại dịu dàng nói:

“Lần này a, A Nùng đi vẽ một người. Vẽ xong rồi, sẽ vĩnh viễn không bao giờ bị đói bụng nữa."

Ta nắm lấy ống tay áo dệt từ gấm vóc của nàng, dùng sức lắc lư như một đứa trẻ:

"Vẽ xong rồi, muội muội lại dẫn A Nùng đi dạo vườn hoa nhé, được không, có được không?"

Lục Thải Tiên vùng vằng một lúc, cuối cùng cũng kéo được mép áo ra khỏi tay ta.

Chỗ đó đã lưu lại một vết bẩn.

Đôi mày ngài của nàng hơi giật giật, không kìm được mà lộ ra vẻ mặt cực kỳ chán ghét.

Ma ma là người giỏi nhìn sắc mặt nhất, giơ cái kẹp than lên định quất ta:

“Làm chó mà cũng nghiện rồi sao, giống hệt nương của ngươi, đúng là thứ đê tiện."

"Khoan đã."

Một giọng nữ vô cùng ôn hòa vang lên.

Hôm nay, Lục Thải Tiên đi cùng với mẫu thân tới đây.

Bà ta ngồi ở ghế trên, rũ mắt nhìn ta, nét mặt từ bi hệt như một bức tượng Bồ Tát bằng ngọc.

"Nương của ngươi tâm tính thanh cao, cũng từng vang danh kinh thành, sinh ra đứa con gái như ngươi thật đáng tiếc."

"Ngươi dù sao cũng là một kẻ ngốc, đi c.h.ế.c thay muội muội ngươi, cũng xem như báo đáp trọn vẹn ơn nghĩa sinh thành dưỡng dục của gia đình. Đến lúc đó, Lục phủ tự khắc sẽ chôn cất ngươi thật tử tế."

Ta nghiêng đầu hỏi:

“Chôn cất tử tế là gì? Mẫu thân đối với nương của A Nùng, cũng là chôn cất tử tế sao?"

Trong phòng yên tĩnh một thoáng.

Đích mẫu xuất thân danh môn, cử chỉ đoan trang nhã nhặn, bà ta đặt chén trà xuống, che miệng cười.

Những nếp thêu bằng chỉ bạc trên ống tay áo rộng lấp lánh như gợn sóng hướng về phía ta.

"Cô nương ngốc, ném xuống sông hộ thành cho cá ăn thì không được gọi là chôn cất tử tế đâu. Mẫu thân sẽ chuẩn bị cho ngươi một cỗ quan tài."

Mẫu thân cùng đích muội vừa đi, ma ma liền lạnh mặt dập tắt chậu than.

Bà ta dùng sức chọc vào trán ta, nói thế tử đã đến cầu thân tiểu thư, bảo ta sớm thu lại những tâm tư không nên có.

Ta bàng hoàng lắng nghe, không biết bà ta có ý gì.

Chạng vạng tối, cha đến.

Ông đứng bên cửa, nhìn ta chằm chằm một lúc lâu, mới bước tới, lấy xuống chiếc lược cũ đã gãy răng trên đầu ta.

Đó là một trong số ít di vật nương để lại.

Cha cầm trong tay chậm rãi vuốt ve, tựa như vô cùng trân trọng.

"Cha!"

Ta giống như lúc còn nhỏ, hai vòng tay ôm lấy eo cha, vui vẻ gọi.

Người cha hơi cứng lại, khẽ ừ một tiếng.

Ta ngẩng mặt lên hỏi:

“Mẫu thân nói, sẽ chuẩn bị cho A Nùng một cỗ quan tài. Quan tài là gì vậy?"

Cha sững lại.

Ông trầm mặc đặt chiếc lược trở lại vào hộp trang điểm bám đầy bụi.

Sau đó, giơ tay đẩy ta ra, quay lưng đi.

Ta không nhìn thấy mặt ông, chỉ nghe ông khàn giọng căn dặn.

"Đi chuẩn bị cho tiểu thư một bộ y phục đi."

Vô số đồ tốt được khiêng vào khoảnh sân nhỏ của ta.

Lụa là mềm mại, khuyên tai trân châu tròn trịa, bộ diêu rủ tua vàng tỏa ánh sáng rực rỡ, ta trước kia chỉ từng thấy bên búi tóc của đích muội.

Còn có thùng tắm rắc đầy cánh hoa.

Đây là lần đầu tiên, có thị nữ đến tắm rửa chải chuốt cho ta.

Ta chưa từng gặp nàng ta, nàng ta cũng chưa từng thấy ta.

Trong Lục phủ rộng lớn này, lại chỉ có nàng ta lộ vẻ không đành lòng.

Trước gương đồng, thị nữ nhẹ nhàng chải vuốt mái tóc dài của ta, lẩm bẩm tự nói.

"Người sinh ra ở nhà quan, ta làm nô làm tỳ, nhưng lại khổ mệnh như nhau. Nếu có kiếp sau, làm một con chim sẻ hoang cũng tốt, đừng đầu thai làm người nữa."

Home
Sau