📖 CHƯƠNG 5
Thái y và người của Đại lý tự gần như có mặt cùng lúc. Kết quả xác nhận Thái tử đúng là đã trúng thuốc.
Thái tử cũng đã ăn mặc chỉnh tề, bước tới trước mặt Thẩm Tri Hiền để xin lỗi.
"Bổn cung vừa rồi bị thuốc làm mê muội tâm trí, nhất thời mất đi lý trí, bổn cung nguyện bồi tội với ngươi và phu nhân."
"Chờ tra rõ kẻ hạ thuốc, bổn cung nhất định sẽ nghiêm trị."
Thẩm Tri Hiền đầy bụng hận thù và nhục nhã không có chỗ trút, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Dù vậy, hắn dù sao cũng là người sống lại một đời, đã sớm chuẩn bị sẵn kẻ thế mạng cho mình.
Thái tử và người của Đại lý tự điều tra suốt một đêm cũng chỉ tra ra một nha hoàn không quan trọng.
Ả nha hoàn đó khai rằng mình thầm thương trộm nhớ Thẩm Tri Hiền, bùa yêu vốn định hạ cho hắn để tìm cơ hội leo lên giường, không ngờ lại bị Thái tử uống nhầm.
Ả nói xong thì đã đ.ộ.c phát thân vong, trước khi c.h.ế.c còn nhìn về phía Thẩm Tri Hiền với ánh mắt đầy luyến tiếc. Điều này thật sự khiến người ta tin rằng ả vì yêu sinh ghen mới gây ra đại họa.
Đã có kẻ chủ mưu, Thái tử cũng không truy cứu thêm nữa, phẩy tay ban thưởng cho Thẩm Tri Hiền không ít bảo vật để bù đắp.
Các tân khách có mặt đa phần đều vì nể mặt Thái tử và Tướng phủ mà đến, trong lòng ai nấy đều hiểu rõ lời nào nên nói lời nào không, tự giác không bàn tán về chuyện đêm nay. Dẫu sao chuyện này liên quan đến danh dự của Thái tử, không ai muốn vì thế mà rước họa vào thân.
Ngay lúc mọi người chuẩn bị giải tán, Lục Vân Sương đột nhiên từ trong phòng tân hôn chạy ra.
Bộ đồ cưới trên người dù đã được mặc lại chỉnh tề, nhưng lớp phấn son trên mặt đã hỏng hết, tóc tai rối bời, chỉ nhìn qua một cái cũng đủ khiến người ta liên tưởng đến đủ chuyện.
"Thái tử điện hạ."
"Ngài bị người ta hãm hại là thật, nhưng thần nữ cũng là người vô tội."
"Nếu ngài cứ thế mà đi, thì thần nữ chỉ còn con đường c.h.ế.c thôi."
Nàng ta vừa nói vừa rút một chiếc trâm cài tóc kề sát cổ, ánh mắt đau đớn nhìn về phía Thái tử, khóc đến hoa lê đái vũ. Rõ ràng là đang đòi hỏi Thái tử một danh phận.
Chuyện đêm nay đã khiến Thái tử mất mặt, ngài ấy dù thế nào cũng không muốn dính dáng gì đến Lục Vân Sương nữa. Càng không thể đồng ý với nàng ta bất cứ chuyện gì, ngài ấy chỉ sa sầm mặt nhìn về phía Thẩm Tri Hiền.
Nhưng không đợi Thẩm Tri Hiền kịp mở lời, Lục Vân Sương lại nhanh miệng nói trước:
"Thần nữ đã là người của Thái tử điện hạ, thật sự không còn mặt mũi nào đối diện với Thẩm đại nhân."
"Bất kể Thẩm đại nhân nghĩ gì, thần nữ nhất định phải hủy bỏ hôn ước với Thẩm đại nhân."
Nàng ta cố ý nói những lời lộ liễu, sắt đá muốn bám lấy Thái tử và vạch rõ ranh giới với Thẩm Tri Hiền.
Thẩm Tri Hiền lại chỉ tưởng Lục Vân Sương lo lắng hắn sẽ vì chuyện này mà chê bai nàng ta mất đi sự trong sạch, bèn nén giận tiến lên an ủi. Hắn bày tỏ chuyện đêm nay hoàn toàn là hiểu lầm, hắn sẽ không để tâm.
"Vân Sương, ta đã cưới nàng thì sẽ không dễ dàng bỏ rơi nàng, nàng nghìn vạn lần đừng làm chuyện dại dột."
Nói rồi hắn lại cầu xin Thái tử, nói Lục Vân Sương xưa nay luôn dịu dàng hiền thục, nếu không phải vì bị kích động thì tuyệt đối không dám mạo phạm Thái tử.
Thái tử thấy Thẩm Tri Hiền thâm tình đến vậy thì tỏ vẻ hài lòng, không thèm để ý đến việc Lục Vân Sương đòi sống đòi c.h.ế.c nữa mà rời đi trước. Ngài ấy vừa đi, những người khác cũng vội vã tản ra theo.
Ta và người của Tướng phủ vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ta nhìn thấy rõ sự không cam lòng và bực bội trào dâng trong mắt Lục Vân Sương, nàng ta hằn học đẩy mạnh Thẩm Tri Hiền ra. Nàng ta đòi theo ta quay về Tướng phủ.
Thẩm Tri Hiền cuống quýt ngăn cản, ta cũng bày tỏ chuyện này hết sức không ổn.
"Nếu tỷ không muốn ngày mai khắp kinh thành đều truyền ra tin đồn Thái tử cướp vợ người khác, thì tốt nhất hãy an phận ở lại nhà họ Thẩm."
"Bằng không, cả tỷ và Thẩm Tri Hiền đều sẽ gặp họa sát thân đấy."
Ta chẳng phải là đang hù dọa, đạo lý trong đó Lục Vân Sương nhìn không thấu, nhưng Thẩm Tri Hiền thì biết rất rõ.
Hắn trừng mắt nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
"Lục Tịnh Vũ, đừng tưởng ta không biết tất cả đều là do ngươi đứng sau giở trò, rốt cuộc tại sao ngươi nhất định phải hủy hoại ta và Vân Sương!"
"Ngươi lòng dạ đ.ộ.c ác như thế, ta sẽ không tha cho ngươi đâu."
Hắn quả là biết diễn kịch, ngay trước mặt Lục Vân Sương mà dám đổ hết mọi chuyện lên đầu ta.
Ta lười tranh cãi với hắn, sau khi nhắc nhở hắn trông chừng Lục Vân Sương cho kỹ, ta cũng xoay người rời đi.
Đêm đó, Thẩm Tri Hiền đau khổ vạn phần, lại còn phải đối mặt với sự khóc lóc om sòm của Lục Vân Sương. Hai người làm loạn cả đêm, Thẩm Tri Hiền nói hết lời ngon ngọt nhưng Lục Vân Sương vẫn khăng khăng đòi hủy hôn.
Chẳng còn cách nào khác, hắn đành dùng biện pháp mạnh, sáng sớm hôm sau khi trời còn chưa sáng đã trói nàng ta lên xe ngựa.
Vừa mở cửa thành, hắn lập tức đưa Lục Vân Sương rời kinh, cấp tốc đến Vân Châu nhậm chức.
Thế nhưng hắn không tài nào ngờ tới, Lục Vân Sương đã sắt đá muốn hủy hôn với hắn, thế nên trên đường đi đã thừa dịp hắn không chú ý mà đẩy hắn xuống xe ngựa, rồi trốn quay về.
Lục Vân Sương biết nếu về Tướng phủ thì vẫn sẽ bị phụ thân và ta cưỡng ép gửi đến chỗ Thẩm Tri Hiền, nên nàng ta dứt khoát dọn về ở tại nhà cũ của họ Thẩm.
Như vậy, chúng ta cũng không tiện rình rang đến đó bắt người, chỉ đành nhắm mắt làm ngơ coi như không biết.
Thẩm Tri Hiền lại càng không thể vì nàng ta mà bỏ lỡ thời gian nhận chức để quay đầu lại tìm. Cứ thế, Lục Vân Sương đã thành công ở lại kinh thành.
Nàng ta cũng có chút bản lĩnh, lén lút liên lạc được với Thái tử, khiến ngài ấy nảy sinh tình ý với mình. Thuộc hạ báo lại rằng, Thái tử cứ cách ba năm bữa lại đến viện của Lục Vân Sương để gặp gỡ. Hai người chung sống tự tại chẳng khác nào phu thê.
Chuyện tốt như vậy ta sao có thể hưởng một mình, đương nhiên phải để cho Thẩm Tri Hiền biết.
Thẩm Tri Hiền cải trang quay về kinh thành, tận mắt chứng kiến sự phản bội của thê tử thì suy sụp hoàn toàn. Nhưng hắn không phát tác ngay tại chỗ mà chỉ lặng lẽ quay người rời đi.
Một tháng sau, Thẩm Tri Hiền chuyển sang đầu quân cho Tam hoàng tử.
Dựa vào ký ức kiếp trước, hắn tính toán rõ mồn một toàn bộ thế lực của phe Thái tử trong triều, thậm chí còn tra ra từng chứng cứ tham ô, hủ bại của bọn họ.
Thông qua tay Tam hoàng tử, mọi chứng cứ đều được dâng lên triều đình, từng việc từng việc một đều khiến người ta căm phẫn, gây ra một cơn sóng dữ lớn.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, phe cánh Thái tử bị nhổ tận gốc chỉ trong một đêm.
Trong khi Lục Vân Sương còn đang mơ mộng được Thái tử đón vào phủ, nàng ta đột ngột bị Đại lý tự triệu tập.
Biết được chính ta là người vạch trần chuyện nàng ta bị Thái tử xâm hại, nàng ta tức đến mức gương mặt vặn vẹo. Nhưng nàng ta cũng buộc phải thuận theo lời ta mà kể lại chuyện đêm đó một lần nữa, bày tỏ lập trường rằng mình thực sự bị ép buộc.
"Đâu chỉ có đêm đó, thời gian qua Thái tử liên tục đột nhập vào nhà họ Thẩm lúc đêm khuya để nhục mạ thứ tỷ, tội nghiệp tỷ ấy yếu đuối không cách nào kháng cự được."
Ta đứng bên cạnh giả vờ tức giận, lột sạch lớp màn che đậy cuối cùng giữa Thái tử và Lục Vân Sương.
Thái tử đã mất hết thế lực, Lục Vân Sương vì muốn bảo vệ bản thân nên chỉ đành quay lại cắn ngược một cái, đổ hết nước bẩn lên đầu Thái tử.
Chuyện Thái tử ức hiếp vợ của đại thần nhanh chóng bị đưa ra triều đình bàn tán. Hoàng thượng lại một lần nữa nổi giận, cộng dồn nhiều tội trạng, ngài hạ lệnh phế Thái tử làm thường dân, lưu đày khỏi kinh thành.
Phe Tam hoàng tử trở thành bên hưởng lợi lớn nhất, Thẩm Tri Hiền với tư cách là người lập công đầu được điều động về lại kinh thành.
Lần này không cần hắn phải khổ sở cầu xin, Lục Vân Sương đã vội vã ra khỏi cửa đón chào, năm lần bảy lượt hứa hẹn sẽ cùng hắn sống những ngày tháng tốt đẹp.
Thẩm Tri Hiền ngoài mặt không nói gì, bao dung đón nhận nàng ta.
Thế nhưng ngay đêm đó, tại nhà họ Thẩm truyền ra tin dữ.
Lục Vân Sương c.h.ế.c rồi.
Thẩm Tri Hiền nói nàng ta vì hổ thẹn trong lòng nên tự vẫn mà c.h.ế.c, nhưng thuộc hạ bí mật của ta lại tra ra được chính Thẩm Tri Hiền đã hạ đ.ộ.c vào cơm nước của Lục Vân Sương.
