📖 CHƯƠNG 4
Lục Vân Sương cắn chặt môi dưới đến mức gần như bật máu.
Hai bên má Thẩm Tri Hiền sưng đỏ, gương mặt lộ rõ vẻ thẹn quá hóa giận.
Điều khiến hắn càng không thể chấp nhận được là, ngay ngày hôm sau, Hoàng thượng đột nhiên hạ chiếu điều động, chuyển hắn đến Vân Châu làm một quan huyện nhỏ.
Vì những công lao trước đó của hắn, Hoàng thượng cho phép hắn thành thân xong mới phải đi nhận chức.
Hắn hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội chạy đến phủ Thái tử cầu cứu. Thái tử cũng mờ mịt không kém, rõ ràng hôm trước Hoàng thượng còn khen hắn là nhân tài có thể trọng dụng.
Thẩm Tri Hiền lại hùng hổ tìm đến Tướng phủ, chất vấn có phải do ta làm hay không. Ta thản nhiên thừa nhận:
"Tất nhiên rồi, ta đã nói là sẽ tặng ngươi một món quà lớn, thì nhất định sẽ giữ lời."
Còn việc ta làm thế nào, hắn có vắt óc cũng chẳng nghĩ ra nổi.
Thẩm Tri Hiền tất nhiên không muốn đến nơi hẻo lánh đó chịu khổ, hắn sợ đi rồi sẽ không còn đường quay lại. Để có thể ở lại kinh thành, hắn bí mật ra vào phủ Thái tử nhiều lần.
Dù biết rõ tình cảnh hiện tại của hắn, Thái tử vẫn đồng ý đến dự tiệc vào ngày cưới để giữ thể diện cho hắn. Ngài ấy còn hứa rằng chỉ cần hắn lập được công trạng ở địa phương, sẽ lập tức xin Hoàng thượng điều hắn về kinh.
Dù biết Thẩm Tri Hiền có ký ức kiếp trước và có nhiều mưu mẹo giúp Thái tử, nhưng ta vẫn có cảm giác bất an rằng hắn sẽ lôi ta vào cuộc giao dịch giữa hắn và Thái tử.
Thẩm Tri Hiền lại đến phủ tìm Lục Vân Sương thêm vài lần nữa, trước khi xuất giá nàng ta cứ lặp đi lặp lại cầu xin ta:
"Tuy đích thứ có biệt, nhưng ta cũng chỉ có mình muội là muội muội."
"Sau này vinh quang của Tướng phủ đều đặt cả lên vai hai tỷ muội mình, đạo lý tỷ muội cùng hội cùng thuyền, một người vẻ vang cả nhà cùng hưởng muội chắc phải hiểu rõ hơn ta chứ."
Lục Vân Sương muốn ta đi theo đoàn đưa dâu để tiễn nàng ta về nhà họ Thẩm, mục đích là để người ngoài thấy tình cảm tỷ muội chúng ta rất hòa thuận. Điều này vốn không hợp lẽ thường, nhưng ta vẫn đồng ý.
Ngày thành hôn, thấy ta đến đưa dâu, thái độ của Thẩm Tri Hiền bỗng trở nên vô cùng cung kính. Hắn cố ý sắp xếp ta ngồi cùng bàn với Thái tử, lời ra tiếng vào cứ nhờ ta giúp tiếp đón Thái tử cho chu đáo.
Ta vẫn giữ vẻ trầm mặc, không quá vồ vập cũng không để không khí bị nguội lạnh.
Sau khi Thẩm Tri Hiền và Lục Vân Sương bái đường xong, nàng ta được đưa vào động phòng, còn Thẩm Tri Hiền bắt đầu đi từng bàn mời rượu.
Hắn đến bàn của Thái tử đầu tiên, đích thân rót đầy chén rượu cho ta và Thái tử. Sự tính toán ẩn hiện trong đáy mắt hắn bị ta nhìn thấu hoàn toàn, nhưng ta vẫn uống cạn chén rượu trước mặt mọi người.
Chờ hắn rời đi không lâu, ta lấy cớ đi thay y phục để rời khỏi bữa tiệc. Vừa đi đến chỗ vắng vẻ, ta đã nghe thấy tiếng động phía sau, ngay sau đó tỳ nữ đi cùng ta bị người ta đánh ngất.
Ta không quay đầu lại mà tiếp tục giả vờ như không biết gì, cứ thế bước tiếp. Bước chân ta loạng choạng, mặt đỏ gay, cả người lảo đảo như thể đã mất đi thần trí.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là phản ứng sau khi trúng thuốc.
Kẻ đứng sau quan sát một lúc rồi đuổi theo, xác nhận ta đã gần như ngất lịm liền nhanh chóng vác ta lên vai. Sau khi đưa ta vào một gian phòng ở hậu viện, kẻ đó mới yên tâm rời đi.
Chờ kẻ đó đi xa, ta lập tức ngồi bật dậy khỏi giường, cùng lúc đó cửa phòng lại mở ra, hai thuộc hạ bí mật của ta bước vào. Bọn họ báo cáo rằng kẻ vừa rồi đã đi tìm Thẩm Tri Hiền.
"Chủ tử, lính canh ngoài cửa đã bị chúng ta giải quyết xong, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Ta lệnh cho thuộc hạ thay quần áo của lính canh rồi tiếp tục đứng gác để đánh lạc hướng Thẩm Tri Hiền.
Ở phía bên kia, Thẩm Tri Hiền cứ ngỡ mình đã hành sự kín kẽ, nhưng hắn không ngờ rằng loại "tình cổ" vốn dĩ định hạ vào chén của ta lại bị Thái tử uống mất.
Ta lại sai người giả làm người của Thẩm Tri Hiền, mời Thái tử đến gian phòng nghỉ ngơi một chút. Thực chất, ta đã dẫn Thái tử đến ngay bên ngoài phòng tân hôn của Lục Vân Sương.
Lúc này thuốc trong người Thái tử đang phát tác mạnh, mặt đỏ gay, hơi thở dồn dập y như bộ dạng của ta lúc nãy.
Bà mối và nha hoàn trong phòng tân hôn đều đã bị ta sai người đuổi đi từ sớm, chỉ còn lại một mình Lục Vân Sương đang luống cuống không biết làm sao.
Nàng ta nghe thấy động tĩnh bất thường, trong lúc kinh hãi định cất tiếng gọi người.
"Lục cô nương, Thái tử điện hạ để mắt đến là phúc phận của ngươi, ngươi nên biết đường mà trân trọng."
Kẻ được ta sắp xếp dẫn đường bỏ lại một câu rồi biết ý lui ra.
Cửa phòng tân hôn đã có người của Thái tử canh giữ, kết cục của Lục Vân Sương bên trong thế nào, đã không còn là chuyện ta cần bận tâm nữa.
Đôi phu thê này dám cùng nhau tính kế ta, dùng ta để lấy lòng Thái tử, thì đây chính là cái giá bọn họ phải trả.
Chờ thuộc hạ báo tin Thái tử bên kia đã "xong chuyện", ta mới chỉnh đốn trang phục bước ra khỏi gian phòng.
Thấy ta vẫn bình an vô sự xuất hiện giữa buổi tiệc, Thẩm Tri Hiền bàng hoàng sững sốt.
Hắn bỏ mặc các vị khách đang trò chuyện cùng mình, rảo bước đến trước mặt ta, nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi hỏi:
“Lục Tịnh Vũ, ngươi..."
Ta bình thản đáp lại:
"Tỷ phu vì sao lại kinh ngạc đến thế? Chẳng lẽ uống quá chén đến mức không nhận ra ta nữa sao?"
Ta mỉm cười nhìn các tân khách, bày tỏ việc đưa dâu hôm nay đã hoàn thành thuận lợi, đến lúc phải về Tướng phủ báo lại với phụ thân một tiếng.
Ta hiện giờ đã tự lập môn hộ, đương nhiên không cần phải giữ lễ tiết gò bó của nữ nhi chốn khuê các.
Mọi người vì nể mặt phụ thân nên vẫn muốn lấy lòng, níu kéo ta ở lại thêm chút nữa. Ta thuận theo lời họ, nhắc nhở rằng tân lang cũng đã đến lúc vào động phòng để làm lễ phu thê với tân nương rồi.
Hay là mọi người cùng đi xem lễ, nhìn bọn họ uống rượu giao bôi, ai có hứng thú thì còn có thể náo động phòng một chút.
Ta vừa nói xong, mọi người lập tức hào hứng hẳn lên, vây quanh Thẩm Tri Hiền kéo về phía phòng tân hôn.
Thẩm Tri Hiền không ngừng dáo dác nhìn quanh, muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thái tử đang ở đâu? Nhưng những kẻ làm việc cho hắn đều đã bị trói nghiến quăng vào phòng củi, lúc này hắn hoàn toàn đơn thương đ.ộ.c mã.
Hắn muốn trấn an tâm trạng mọi người nhưng cũng lực bất tòng tâm. Chỉ đành bị ép buộc đi tới trước phòng tân hôn.
"Láo xược!"
"Thái tử đang ở đây, kẻ nào dám tới quấy rầy!"
Đột nhiên thấy một đám người kéo đến, thị vệ của Thái tử thoáng chút hoảng loạn.
Nhưng bọn họ không dám làm phiền Thái tử vào lúc này, chỉ đành tuốt kiếm ngăn cản mọi người.
Đám đông ngơ ngác nhìn Thẩm Tri Hiền, không hiểu tại sao ngoài phòng của tân nương lại có người của Thái tử canh giữ.
Điều khiến tất cả kinh động hơn cả là lúc này, từ trong phòng lại truyền ra tiếng nam nữ hoan lạc.
Hiện trường lập tức im phăng phắc, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào mặt Thẩm Tri Hiền.
Sắc mặt hắn cắt không còn giọt máu, không thể tin nổi mà tiến lên hỏi thị vệ:
"Thái tử sao lại ở đây?" Nói xong, hắn định bất chấp tất cả xông vào trong.
Thị vệ sao có thể để hắn vào, hai thanh đại đao chắn ngang cổ, ép hắn phải lùi lại.
Tuy nhiên, việc Thẩm Tri Hiền không dám làm thì ta lại dám.
Ta hạ lệnh, tập hợp đoàn người của Tướng phủ đến đưa dâu lại.
"Thần nữ không tin Thái tử điện hạ lại làm ra chuyện cầm thú như vậy, trong này chắc chắn có hiểu lầm."
"Người đâu, tông cửa cho ta."
"Ta phải xem thử kẻ nào chán sống dám mạo danh Thái tử điện hạ làm ác ở đây."
Ta cố ý lên giọng, gây ra tiếng động thật lớn.
Nhìn thì như muốn xông vào, nhưng ta không thực sự bước qua hai tên thị vệ kia, trái lại đã làm kinh động đến người bên trong.
Chỉ một lát sau, cửa phòng mở ra từ phía trong.
Giọng nói của Thái tử truyền ra:
"Bổn cung lỡ dùng phải thuốc lạ, truyền thái y tới ngay."
Tiếp đó ngài ấy lại lệnh cho người đi báo quan ở Đại lý tự, giữ tất cả mọi người có mặt tại đây lại.
Ngài ấy tuyên bố nhất định phải tra ra kẻ đã hạ đ.ộ.c mình.
Thái tử quả là thông minh, biết bên ngoài đông người, chuyện này không thể giấu giếm cũng không thể dập tắt được. Một khi truyền ra ngoài chắc chắn sẽ tổn hại thanh danh, nên thà làm lớn chuyện để tự tìm cho mình một cái cớ hợp lý.
