Menu

📖 CHƯƠNG 2

~7 phút đọc1.481 từ2/8 chương

Hôm sau, gió tuyết đã ngừng.

"Bồ Tát đại nhân… đa tạ người vì bát cháo, còn cả… thịt nữa."

"Ta… ta phải về rồi."

Ta nói chậm rãi, nhưng Bồ Tát lại lắng nghe rất chăm chú.

Người không giữ ta lại, chỉ tiễn ra đến tận cửa, xem như đáp lễ.

Trước lúc rời đi, ta bỗng lóe lên ý nghĩ, nhét lọ nguyện ước vào lòng người:

"Bồ Tát đại nhân, người có thể giúp ta thực hiện tâm nguyện không? Ta… ta sẽ quay lại trả lễ mà."

Người thoáng sững sờ, rồi nhẹ giọng đáp:

"Được."

Ta vui vẻ vẫy tay chào, dắt Tiểu Hoàng xuống núi.

Đi được một đoạn, ta không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, lại thấy Bồ Tát đại nhân vẫn đứng yên nơi cửa.

Có lẽ bởi ngày tuyết, chẳng ai lên Tây Sơn cầu nguyện, nên Bồ Tát đại nhân cũng thật cô đơn.

Ta thầm quyết, sau này có rảnh sẽ lại lên Tây Sơn thăm Bồ Tát đại nhân.

Trở lại nơi hôm qua xe ngựa dừng đón,

Nơi đó trống trải vắng tanh, ngay cả dấu bánh xe cũng bị tuyết mới phủ kín,

Ta nhẹ nhàng thở phào, may mà xa phu không đợi ta mãi, bằng không chắc cũng hóa thành tượng băng rồi.

Nhưng ta biết phải về nhà thế nào đây,

Nhìn mênh mông tuyết trắng, ta ngẩn ngơ, thầm nghĩ giá như có cỗ xe ngựa nào đi ngang thì tốt quá.

Bất ngờ, một cỗ xe ngựa dừng ngay trước mặt ta, xa phu là một thợ săn thật thà chất phác.

"Tiểu thư muốn về kinh thành sao? Vừa hay lão phu đi ngang, có thể tiện đường đưa tiểu thư về."

"Ta… ta không có bạc."

"Không sao cả, là Bồ Tát nhờ lão đưa tiểu thư về đấy."

Bồ Tát!

Mắt ta sáng rực,

Bồ Tát nhất định đã nghe thấy lời cầu nguyện của ta,

A Chước không lừa ta, Bồ Tát Tây Sơn quả thật rất linh nghiệm!

Về đến nhà họ Sở, trời đã ngả chiều.

Mụ quản cửa ở cổng bên nhìn thấy ta, như gặp quỷ, vội vàng chạy vào trong báo tin,

Ta chẳng hiểu gì, vui vẻ về tiểu viện.

Lưu ma ma vẫn đang mò mẫm quét tuyết trong sân, nghe động liền đánh rơi cả chổi.

"Tiểu thư? Có phải tiểu thư về rồi không?"

Bà chạy tới, đầu ngón tay lạnh buốt, thô ráp chạm vào mặt ta:

"Tạ ơn trời đất, Bồ Tát phù hộ, tiểu thư bình an là tốt rồi…"

"Ma ma, ta nói cho bà nghe, ta gặp được Bồ Tát thật đấy!" Ta nắm chặt tay Lưu ma ma, giọng tràn đầy vui sướng, "Bồ Tát đã đồng ý giúp ta thực hiện tâm nguyện rồi!"

Đang nói dở thì A Chước lao vào sân, chẳng kịp phân trần đã mắng ta một trận:

"Hứa Thanh Chi, ngươi thật là ngốc, đi có mỗi chùa Tây Sơn mà cũng lạc được!"

"Ngươi có cầu Phật tổ cho mình thông minh lên chút nào không, ngươi biết lúc hôm qua xa phu đến tìm ta, ta mất mặt đến mức nào không!"

"Đúng là xui xẻo mười tám đời, lại còn đính hôn với ngươi, nhìn ta làm gì, nói đi chứ, lại không nói được à!"

Mũi ta cay xè, đầu óc lại càng mụ mẫm:

"A Chước… ta… ta xin lỗi…"

"Hết chịu nổi, ba chữ mà còn nói không xong!"

A Chước hất tay bỏ đi, nửa tháng liền không đến tìm ta.

Ban đầu ta còn thấy buồn, nhưng dần dần chẳng còn thời gian nghĩ đến hắn nữa, bởi vì những điều kỳ diệu cứ nối tiếp nhau xảy đến.

Trước tiên là chưởng quầy họ Hà của Trúc Sơn cư đích thân xách một làn điểm tâm đến tìm ta.

Giỏ điểm tâm ấy được bọc cẩn thận trong giấy dầu, phảng phất hơi ấm,

Mở ra xem, bên trong là tám miếng bánh đường hình hoa mai, rắc thêm đường bột và hoa quế khô, hương thơm dịu ngọt hấp dẫn vô cùng.

"Hứa tiểu thư”, chưởng quầy họ Hà cười tươi đến mức gần như nịnh nọt, "đây là mẻ bánh hoa mai mới ra lò sáng nay của Trúc Sơn cư, mẻ đầu tiên, ta cố ý chọn tám miếng ngon nhất để gửi tiểu thư."

"Cho… cho ta sao?"

Ta ngẩn ngơ nhìn làn điểm tâm, không dám tin.

"Chính xác, là cho tiểu thư đấy, vị Bồ Tát ấy bảo, nếu tiểu thư thích, Trúc Sơn cư sẽ luôn sẵn lòng gửi bánh đến tận nơi!"

Bồ Tát!

Bồ Tát đại nhân gửi bánh hoa mai cho ta rồi!

Ta cẩn thận nhón một miếng, nhẹ nhàng cắn thử,

Vị ngọt thanh, mềm dẻo, phảng phất hương hoa mai lành lạnh, ngon đến mức ta phải lim dim mắt tận hưởng.

Trước đây, lúc theo A Chước xếp hàng mua bánh hoa mai, ta cũng muốn ăn một miếng, vậy mà hắn lại lạnh lùng đẩy ta ngã:

"Đám bánh này đều mua cho Minh Châu, ngươi muốn ăn thì đợi kiếp sau đi."

Nhờ phúc của Bồ Tát đại nhân, ta không cần đợi đến kiếp sau, ngay bây giờ đã được ăn bánh hoa mai rồi!

Ta chạy vội vào phòng, dùng nét chữ xiêu vẹo viết:

"Đa tạ Bồ Tát đại nhân đã giúp ta thực hiện điều ước đầu tiên. Bánh hoa mai rất ngon. Hứa Thanh Chi."

Nghĩ một lát, ta lại vẽ thêm một gương mặt cười nho nhỏ, cùng một đóa mai.

Vài ngày sau, một vị lão đại phu râu tóc hoa râm, đeo hòm thuốc, được gã gác cổng dẫn thẳng tới tiểu viện.

"Vị này là Tôn đại phu của Hồi Xuân Đường, y thuật cao minh, đặc biệt giỏi chữa các bệnh về mắt." Tiểu đồng dẫn đường giới thiệu, vẻ mặt hơi lạ: "Nói là... nhận lời nhờ vả của Bồ Tát, đặc biệt đến khám mắt cho Lưu ma ma."

Lưu ma ma hoảng hốt đứng bật dậy, liên tục xua tay:

"Như vậy sao được... Tiểu thư, mắt lão nô là bệnh lâu năm, chẳng trị nổi đâu, đừng phí bạc làm gì..."

Tôn đại phu bảo ma ma ngồi xuống, cẩn thận xem xét mắt bà:

"Ma ma đừng lo, mắt bà có thể chữa được. Còn tiền khám và thuốc thang, đã có người trả rồi."

Ông châm cứu cho ma ma, vài mũi kim xuống, ma ma thực sự đã thấy được chút ánh sáng, xúc động đến chảy nước mắt.

"Không được khóc, ta sẽ kê vài thang thuốc, bà uống một tháng là mắt sáng lại thôi."

Tôn đại phu ghi toa thuốc đưa cho ta, ta cầm đơn thuốc, cùng ma ma cảm tạ hết lời.

Cha mẹ qua đời, bên ta chỉ còn mỗi mình ma ma là người thân, ta từng cầu xin A Chước vô số lần, mong hắn giúp tìm đại phu chữa mắt cho Lưu ma ma, nhưng hắn lạnh lùng từ chối:

"Hứa Thanh Chi, Lưu ma ma là nô tỳ của ngươi, không phải người của nhà họ Sở, Sở gia không có nghĩa vụ phải chữa bệnh cho bà ta."

Bồ Tát đại nhân cũng không có nghĩa vụ, vậy mà người vẫn âm thầm giúp ta thực hiện điều ước ấy.

Tôn đại phu vừa đi, ta liền chạy về phòng, viết tờ cảm tạ thứ hai:

"Đa tạ Bồ Tát đại nhân! Tôn đại phu đến khám mắt cho ma ma rồi, ma ma đã khóc vì vui sướng. Bồ Tát đại nhân thật tốt. Hứa Thanh Chi."

Lần này, ta vẽ thêm một đôi mắt cười cong cong.

Hôm sau, ta không nhịn được nữa, tự tay làm ít điểm tâm đem lên núi trả lễ.

Bồ Tát đại nhân vốn ít nói, thấy tờ cảm tạ của ta, lại cẩn thận cất vào hộp gấm.

Trong hộp gấm ấy, còn hai mảnh giấy ước nguyện của ta – chính là hai điều người đã giúp ta hoàn thành.

Cả những tâm nguyện đã thực hiện rồi, Bồ Tát cũng nâng niu cất giữ.

Khoảnh khắc ấy, mắt ta bỗng hơi ươn ướt.

Bồ Tát đại nhân nhận ra ta có điều khác lạ, nhẹ nhàng xoa đầu ta, dịu dàng nói:

"Hứa Thanh Chi, những nguyện vọng của cô nương đều rất thú vị."

Thú vị...

Không phải là trẻ con, cũng chẳng phải ngốc sao?

Ta lặng lẽ nhìn Bồ Tát đại nhân,

Một dòng ấm áp từ nơi đáy lòng dâng lên, lan tỏa khắp tứ chi,

Tiểu Hoàng, ngươi biết không,

Hình như chúng ta đã gặp được vị Bồ Tát tốt nhất trên đời này rồi.

HomeTrước
Sau