Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.206 từ1/8 chương

Từng hạt tuyết va vào giấy cửa sổ, vang lên tiếng rào rạt.

Lưu ma ma lần mò buộc dây áo choàng cho ta, ngón tay khô gầy run rẩy, mãi vẫn không thắt được cái nút khéo léo ấy.

"Tiểu thư, gió tuyết lớn như vậy, nhất định phải đi hôm nay sao?"

"Phải đi chứ." Ta nhìn vào đôi mắt phủ màng trắng của bà, giọng cương quyết: "A Chước nói, đi vào ngày tuyết rơi mới là thành tâm nhất, Phật tổ mới linh ứng mọi điều cầu nguyện."

"Tiểu thư, vậy Sở công tử có đi cùng người không?"

"Không đâu, A Chước đi tìm Phương Minh Châu chơi rồi, nhưng hắn đã chuẩn bị xe ngựa cho ta."

Lưu ma ma khẽ thở dài: "Tiểu thư, tuyết lớn thế này, lão nô đi cùng người nhé."

"Ma ma, bà không nhìn thấy, cứ ở lại phủ đợi ta, ta dẫn Tiểu Hoàng theo, nó sẽ bảo vệ ta mà."

Cửa viện "két" một tiếng bị đẩy ra, gió lạnh cuốn theo mấy bông tuyết ùa vào.

Sở Chước đứng ở cửa, trên mình khoác áo lông hồ ly bạc mềm mại, càng làm gương mặt hắn tuấn tú như ngọc.

"Chưa xong sao?"

Giọng nói không lớn, nhưng khiến tay Lưu ma ma khẽ run lên.

"Xong rồi, A Chước, xong rồi đây."

Ta tùy tiện kéo lại áo choàng cũ, ôm lấy một cái lọ nhỏ, dắt theo Tiểu Hoàng chạy tới chỗ Sở Chước.

Hắn nhìn cái lọ trong ngực ta, hơi nhíu mày: "Cái gì vậy?"

"Cái này... là lọ nguyện ước."

Ta ngượng ngùng cúi đầu,

Những năm qua, ta vẫn luôn lén ghi nguyện ước của mình, gấp thành giấy nhỏ bỏ vào cái lọ này.

Tỉ như muốn ăn bánh hoa mai mới ra của Trúc Sơn cư,

Tỉ như muốn mắt của Lưu ma ma khỏi lại,

Tỉ như muốn lúc A Chước đi cùng Phương Minh Châu ngắm hội đèn Thượng Nguyên thì cũng dắt ta đi cùng...

Rất nhiều, rất nhiều nguyện vọng vụn vặt, nói ra chắc chắn A Chước sẽ cho là phiền.

Những điều ước nhỏ bé ấy, e là chỉ có Phật tổ mới kiên nhẫn lắng nghe.

Quả nhiên, Sở Chước tùy ý rút một mảnh giấy từ trong lọ ra, mở xem rồi chẳng thèm để tâm mà vứt xuống đất:

"Muốn ngồi thuyền hoa nở rộ một lần? Hứa Thanh Chi, lớn từng này rồi mà còn trẻ con như thế."

"Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn ngoài kia, mau đi đi."

"Chùa Tây Sơn dù xa, nhưng thành tâm thì sẽ linh, đừng bỏ cuộc giữa chừng."

Bên ngoài cổng phủ đậu một cỗ xe ngựa đã cũ, xa phu là một lão nhân xa lạ, thấy ta bước ra cũng chẳng xuống đất, chỉ hơi nhướng mí mắt nhìn.

"Đại thúc, ta... ta muốn tới Tây Sơn."

Ta ôm lọ nguyện ước, vui vẻ leo lên xe ngựa, Tiểu Hoàng cũng nhảy lên, nằm sát bên ta.

Dọc đường người qua lại rất thưa thớt, thỉnh thoảng có vài kẻ cũng chỉ co ro vội vã lướt qua.

Ra khỏi thành, tuyết càng lúc càng dày, ngựa già thở hồng hộc.

Qua thêm một lúc, xa phu bỗng "hự" một tiếng, ghì cương ngựa, vén rèm lên:

"Tiểu thư, thời tiết quỷ quái thế này, ngựa cũng mệt lả rồi, chi bằng lão chỉ cho cô nương một lối tắt, tự mình đi thêm một đoạn nhé?"

"Theo con đường nhỏ kia, rẽ trái, vượt qua gò thấp bên phải, sẽ trông thấy mái chùa thôi."

"Lão phu sẽ đợi ở đây, thật thất lễ, ngựa này quả thực không đi nổi nữa rồi."

Lão nói một tràng dài,

Ta đầu óc mơ hồ, chẳng nhớ được gì, chỉ biết lão bảo dắt Tiểu Hoàng theo đường nhỏ mà đi tới.

Đến ngã ba, ta trông thấy biển chỉ đường đề hai chữ "Tây Sơn", bèn men theo hướng đó mà trèo lên,

Chỉ là con đường này thật quá khó đi, bàn chân đã tê dại không còn cảm giác, ngón tay cũng lạnh cứng, suýt không giữ nổi cái lọ.

Tiểu Hoàng thì lại nhanh nhẹn vô cùng, ngậm váy ta kéo lên, lôi ta đi tiếp.

Sắp ngất vì lạnh, bên tai bỗng vang lên giọng A Chước:

"Chi Chi, đừng có bỏ cuộc giữa chừng."

Tim ta bỗng run lên,

A Chước vẫn hay chê ta ngốc, nếu hắn biết ta nửa đường bỏ cuộc, nhất định sẽ không vui.

Thế là ta lại gắng sức, từng bước một trèo lên vách núi cheo leo.

Cuối cùng, trên đỉnh núi, ta nhìn thấy một ngôi miếu nhỏ.

"Tiểu Hoàng, tới rồi, tới rồi!"

Vừa dứt lời, đầu óc choáng váng, ta ngã xuống bất tỉnh.

Khi tỉnh lại, ta nằm trên giường ấm áp, trong phòng có một nam tử tuấn tú đang ngồi bên án lật sách.

Người vóc người thanh mảnh, dung nhan siêu phàm,

Hàng mi dài phủ xuống đôi mắt sâu thẳm,

Ánh mắt ấy không giống người thường, quá đỗi tĩnh lặng, quá đỗi thâm sâu,

Như hai chiếc giếng cổ đóng băng, chẳng soi chi cảm xúc, chỉ còn một cõi lạnh lẽo hoang vu.

Nhưng kỳ lạ thay, màu mắt lại là sắc nâu nhạt vô cùng thuần tịnh, dưới ánh nến chập chờn, loáng thoáng ánh lên vẻ ấm áp như lưu ly.

Đây chính là vị Bồ Tát trong truyền thuyết sao?

Ta mừng rỡ chống người ngồi dậy, nào ngờ các ngón tay đau nhói, bất giác kêu khẽ một tiếng.

Bồ Tát đại nhân khẽ liếc nhìn ta, rồi từ ngoài bưng vào một bát cháo nóng,

Giọng người dịu dàng tựa sắc mắt: "Đói rồi sao?"

Ta ngượng ngùng gật đầu,

Bồ Tát đại nhân múc một thìa cháo, thổi nguội, đưa tới bên miệng ta.

Ta ngẩn ngơ nhìn người,

Người thật sự rất đẹp,

Đẹp đến nỗi ta quên cả há miệng.

Người vẫn kiên nhẫn cầm thìa, chẳng hề giục giã.

Tới khi ta nhận ra người cũng đang nhìn mình, mới luống cuống nuốt vội thìa cháo.

Cháo Bồ Tát nấu vừa thơm vừa ngọt, còn ngon hơn ở nhà họ Sở rất nhiều,

Ta ăn hết hơn nửa bát, mới chợt nhớ tới Tiểu Hoàng.

Ta sốt ruột gọi vọng ra sân, Tiểu Hoàng lập tức ngậm chiếc đùi gà chạy vào phòng,

Nó rõ ràng còn thích Bồ Tát đại nhân hơn cả ta, quanh quẩn dưới chân người, đuôi vẫy không ngớt.

Ta được uống cháo, Tiểu Hoàng có thịt ăn.

Vị Bồ Tát này thật là tốt bụng.

Ăn uống no nê, ta muốn nói chuyện tâm nguyện với Bồ Tát.

Thế nhưng người đã quay lại bàn, cầm quyển sách, lặng lẽ đọc dưới ánh nến lay động,

Bóng dáng mảnh khảnh ấy, tựa như cành trúc cô độc đứng vững giữa gió tuyết.

Trong phòng yên ắng, chỉ nghe tiếng than cháy lâu lâu nổ lách tách.

Chẳng bao lâu, Tiểu Hoàng đã bắt đầu ngáy khò khò, còn ta cũng lơ mơ chìm vào giấc ngủ.

Home
Sau