📖 CHƯƠNG 8
Ta nghe mà trầm ngâm suy nghĩ.
Liễu Nguyệt Ninh vốn đã sớm biết, nhà họ Liễu còn có một nữ nhi ruột t.h.ị.t lưu lạc bên ngoài.
Khi hay tin mình bị Tuyên vương để mắt tới, nàng ta vừa khóc vừa dò xét, nói:
"Người Tuyên vương muốn cưới là đích nữ nhà họ Liễu, đáng tiếc cha mẹ chỉ có một mình nữ nhi, nếu còn tỷ muội nào khác, dù là lưu lạc bên ngoài, cũng có thể đón về, thay nữ nhi ở bên cha mẹ tận hiếu."
"Cha, mẹ, nữ nhi thật sự không nỡ rời xa hai người."
Mấy lời ấy, khiến Liễu phụ Liễu mẫu nảy sinh ý định thay gả.
Thế là thuận nước đẩy thuyền, ta – đứa con ruột thất lạc mười sáu năm – cuối cùng cũng được đón về nhận cha mẹ.
Nhận về để cùng xuống địa ngục.
Chỉ huy vệ cẩm y quay trở lại.
Liễu phụ tuy đã chẳng còn hy vọng, nhưng vẫn bám chặt song sắt, dè dặt hỏi:
"Đại nhân, ba ngàn môn sinh của lão phu—"
"Đều đang quỳ ngoài cửa cung."
"Họ vì sao mà quỳ?"
"Mỗi người cầm một tờ huyết thư dâng lên, đoạn tuyệt quan hệ với ngài, tỏ rõ lòng trung thành với bệ hạ."
Bệ hạ lại triệu kiến riêng ta lần nữa.
Ta quỳ trong Ngự Thư Phòng, trong lòng thấp thỏm bất an.
Nếu lần trước dao đâm lệch, không làm bệ hạ bị thương,
Thì lần này, Tuyên vương thực sự đã chịu nạn.
Nghe lính canh ngục kể,
Trong cung toàn bộ thái y đều đem hết tài nghệ ra cứu chữa, túc trực bên giường ba ngày ba đêm.
Cuối cùng.
Giữ được mạng.
Tuyên vương từ đây thành “Tuyên công công”.
Đến giờ còn phải dựa thuốc thang cầm cự.
Ánh mắt Tuyên vương đã hoàn toàn tắt lửa, cả những câu ngày ngày kêu gào “tiên đế bất công, ngôi vua đáng ra là của ta”, cũng chẳng còn nhắc tới.
Cứ như thể trị quốc, chỉ dựa vào hai lạng t.h.ị.t giữa hai chân kia.
Bệ hạ mỉm cười hỏi ta:
“Giang cô nương, ngươi có biết tội không?”
Ta lại khoác lên mình bộ dáng coi cái c.h.ế.c như không:
“Việc này đều do nhà họ Liễu mưu tính, mong bệ hạ xử phạt thật nặng.”
Bệ hạ gật đầu:
“Nếu vậy, thì giáng nhà họ Liễu xuống làm thứ dân, các chi bên không liên quan thì thôi.”
“Còn ngươi—”
“Ban thưởng cho ngươi vạn lượng hoàng kim.”
Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt trẻ trung của bệ hạ hiện lên vẻ bất bình, đồng thời không giấu nổi ý cười hả hê:
“Tuyên vương ỷ mình là trưởng tử của tiên đế, xưa nay hay nói bóng gió về trẫm, nay ngoài dân chúng lại càng oán thán.”
“Trẫm e dè thân phận của y, không tiện ra tay, bằng không sẽ mang tiếng hại huynh đệ, đám ngôn quan chẳng biết sẽ bôi nhọ trẫm thế nào.”
“Nhưng chiêu này của ngươi thật cao tay, vừa giúp Tuyên vương từ nay không còn đe dọa ngôi vị, vừa khiến hắn không thể hé răng về chuyện bị thương, chỉ biết nuốt giận vào trong, lại chẳng thể cướp dân nữ.”
“Ngươi đã giúp trẫm giải quyết đại họa trong lòng, khiến lòng dân thêm ổn định, trẫm tất nhiên phải ban thưởng cho ngươi xứng đáng.”
Giang phủ ngày càng thêm phần bề thế.
Người ra kẻ vào tấp nập không dứt.
Bổng lộc ban thưởng trong cung liên tiếp được đưa tới phủ.
Các nhà quyền quý khác cũng tranh nhau bắt mạch thời thế, đua nhau tới cửa bái kiến.
Cha mẹ ở nhà cười tươi không khép miệng, thậm chí còn bưng vô số bức họa của các công tử tuấn tú, chuẩn bị chọn phu quân cho ta.
Ta bị ồn ào làm cho không chịu nổi.
Lấy cớ đi xem xét cửa hàng ngoài thành, lặng lẽ trốn khỏi ngôi nhà náo nhiệt.
Bánh xe ngựa lộc cộc, bỗng dừng lại ở phía tây thành.
Tiếng phu xe vang lên:
"Huyện chủ, phía trước có người đ.á.n.h nhau, cản đường rồi."
Ta vén rèm liếc nhìn.
Thì ra là Liễu Xuyên Trạch.
Trước đây mỗi lần gặp hắn, trên người hắn đều là y phục dùng vải thượng hạng nhất của tiệm Cẩm Tú Phường.
Dù Liễu thừa tướng đã bị giáng chức thành Liễu học sĩ, nhà họ Liễu thất thế, trang phục của hắn cũng chưa từng đổi khác.
Nhưng hôm nay, giữa phố lớn người qua lại tấp nập.
Hắn khoác trên mình bộ áo vải thô cũ kỹ.
Giống hệt ta lúc còn bán t.h.ị.t, xám xịt đơn sơ.
Mấy công tử nhà quyền quý cười khinh khỉnh:
"Ồ, vẫn còn cho mình là công tử phủ Thừa tướng sao, không biết nhìn lại thân phận đi, thân phận áo vải mà cũng đòi ngồi cùng bọn ta à?"
"Đã bị đuổi khỏi thư viện rồi, con đường khoa cử này e là cũng dứt từ đây."
"Hừ, Thư viện Vân Tề là do Thái phó đại nhân sáng lập, xưa nay chỉ nhận con cháu thế gia, thân phận áo vải như ngươi còn muốn chen chân vào, đúng là trò cười thiên hạ."
Qua lời bọn họ cười cợt, ta đã hiểu hết sự tình.
Liễu Xuyên Trạch đã bị đuổi khỏi thư viện.
Giờ đây, hy vọng duy nhất để vực dậy cũng chỉ còn con đường khoa cử.
Trước kia dựa vào nhà họ Liễu quyền thế, hắn chẳng mấy khi dồn tâm trí vào học hành.
Giờ chỉ còn lại đường khoa cử, hắn muốn dốc hết sức đọc sách, thì đã muộn.
Vân Tề thư viện không nhận, đành tìm mấy nho sinh vớ vẩn ngoài dân gian dạy học.
Trình độ học vấn, có thể tưởng tượng được.
Hôm nay Liễu Xuyên Trạch gặp lại mấy người bạn cũ.
Muốn nhờ họ cầu xin Thái phó cho hắn quay lại thư viện đọc sách.
Không ngờ, những kẻ trước kia nịnh bợ hắn, nay lại trở mặt không nhận, còn chế nhạo làm nhục một trận.
Liễu Xuyên Trạch nghiến răng nghiến lợi:
"Lũ mắt chó xem thường người khác, các ngươi có biết muội ruột của ta là ai không?"
"Muội ấy là Huyện chủ do Hoàng thượng đích thân sắc phong đấy!"
