📖 CHƯƠNG 9
Câu nói ấy vang lên đầy khí thế.
Như thể ta thật sự là bảo vật hắn nâng niu trong tay, che chở yêu thương suốt bao năm qua vậy.
Tiếng cười chế nhạo vang lên không ngớt.
Sắc bén, chói tai.
"Muội muội sao? Ha ha, người ta họ Giang, ngươi họ Liễu, Huyện chủ liệu có nhận ngươi là ca ca không?"
"Phải đấy phải đấy, ai trong kinh chẳng biết, vì bênh vực kẻ giả mạo mà ngươi làm mất đi muội ruột là Huyện chủ, đúng là nhặt vừng bỏ dưa."
"Mau về tìm lại muội muội của nhũ mẫu ngươi đi."
Tiếng cười vẫn chưa dứt.
Mặt Liễu Xuyên Trạch đỏ bừng, hai tay nắm chặt, vừa hổ thẹn vừa phẫn nộ.
Hắn vừa định cúi đầu quay đi.
Vừa xoay người liền chạm phải ánh mắt ta.
Đôi mắt hắn bất chợt sáng lên:
"Nam Nam?"
"Muội tới tìm ta sao?"
"Ta biết mà, muội vẫn khao khát tình thân với nhà họ Liễu. Ta đã thương lượng với phụ thân rồi, nguyện ý đón muội trở về, nhập tông vào gia phả."
"Dù thế nào, muội cũng là muội ruột của ta."
Ta mừng rỡ thò đầu ra khỏi xe ngựa, kéo mạnh rèm lên, thân thiết gọi to một tiếng:
"Ca ca!"
Ánh mắt vui mừng của Liễu Xuyên Trạch càng rạng rỡ hơn.
Thậm chí còn đưa tay định kéo ta.
Nhưng đã bị người bên cạnh nhanh tay giành trước.
Chỉ trong khoảnh khắc, bàn tay ta đã nằm gọn trong một bàn tay ấm áp dịu dàng.
Giang Du Phong xúc động nhìn ta không rời mắt:
"Hai năm không gặp, Nam Nam đã lớn thành cô nương, ca ca cũng không dám ôm muội nữa rồi."
Ta kéo tay huynh, thân thiết lắc lắc:
"Ca ca, huynh đi khắp thương hội toàn quốc hai năm trời, có mang quà vặt mỗi nơi về cho ta không?"
"Có chứ, mỗi lần đến một chốn, ca ca đều sắm cho muội quà cả."
Nói rồi, huynh tự hào chỉ vào cỗ xe ngựa phía sau chất đầy quà cáp tinh xảo.
Cảnh tượng này làm ta nhớ tới ngày đầu tiên được đón về Liễu phủ.
Liễu Nguyệt Ninh cũng từng kéo tay áo Liễu Xuyên Trạch, làm nũng lắc lư.
Một khung cảnh đậm tình thân ấm áp, êm đềm.
Ta cũng biết làm nũng.
Ở bên cha mẹ và ca ca, ta cũng để lộ vẻ ngây thơ của một cô con gái nhỏ.
Liễu Xuyên Trạch lần đầu nhìn thấy ta như thế.
Cứ đờ đẫn mà dõi theo.
Tiếc là người ta làm nũng lại chẳng phải với hắn.
Ánh sáng trong mắt hắn vụt tắt, thay bằng một mảnh u tối lặng lẽ.
Hắn cúi đầu lặng lẽ rời đi.
Ta vừa định cùng ca ca xuất thành, thì mẹ thở hổn hển chạy tới:
"Nam Nam, có thái giám đến truyền chỉ, Thái hậu nương nương triệu con vào cung!"
Ta được dẫn vào cung gặp Thái hậu.
Thái hậu hiền từ nhân hậu, trên dưới quan sát ta, ánh mắt ngập tràn hài lòng.
Một lúc sau, người mới lên tiếng:
"Giang cô nương, nay thánh thượng chuẩn bị tuyển tú, nước nhà không thể thiếu mẫu nghi, con có nguyện ý nhập cung không?"
Ta run run ngẩng đầu lên.
Chẳng lẽ Thái hậu nhìn trúng dáng vẻ anh dũng khi ta m.ổ heo?
Hay là bởi cha mẹ cùng Giang Ký hiệu buôn làm ăn tốt, đã bao thầu cả nguồn cung t.h.ị.t heo cho hoàng cung?
Ta vội vàng từ chối:
"Bẩm Thái hậu nương nương, dân nữ xuất thân thấp kém, lại không biết lễ nghi, thực chẳng xứng làm mẫu nghi thiên hạ."
Đại Lệ triều xưa nay nữ nhi xuất thân dân gian làm quốc mẫu không ít.
Chỉ để tránh ngoại thích nhúng tay vào triều chính.
Nhưng ta biết thân biết phận, hành xử chẳng ra dáng tiểu thư danh giá.
Thái hậu chỉ mỉm cười:
"Không, con rất tốt."
"Phía sau không có thế gia chống lưng, tuyệt đối sẽ không có ngoại thích làm loạn giang sơn."
"Tính tình thẳng thắn, gan dạ, dám can gián thánh thượng cần mẫn vì dân."
"Thân thể khỏe mạnh, có thể an ổn khai chi tán diệp cho hoàng thất, giữ vững ngôi vị mẫu nghi thiên hạ."
"Quan trọng hơn cả là—"
Thái hậu dừng lại một chút, "Con đủ thông minh."
"Từ chuyện con ám sát Tuyên vương đã thấy được sự thuần thục khi dùng đao, hôm sinh thần thánh thượng, con cố tình đâm vào cánh tay của thị vệ."
Ta chột dạ cúi đầu thấp xuống.
Đương kim thánh thượng là minh quân, từ đầu ta đã không định thực sự hại người.
Chỉ cần diễn đủ, kéo nhà họ Liễu cùng sa lưới là được.
Thị vệ bên cạnh thánh thượng bộ dạng khả nghi, ta đã để mắt từ lâu.
Cái kiểu rình rập đó, chẳng khác nào kẻ lảng vảng ở sạp t.h.ị.t mà định xù tiền mua t.h.ị.t.
Một ánh mắt, ta đã nhận ra ngay.
Vậy nên nhát dao ám sát hôm ấy, ta cố ý nhắm thẳng vào cánh tay kẻ đó.
Lúc này, thánh thượng ngồi cạnh Thái hậu kịp thời xen lời:
"Giang cô nương, trẫm đoạt được ngôi vị này đâu phải chuyện dễ dàng, cả trong triều ngoài triều đều như hổ rình mồi."
"Nàng có nguyện cùng trẫm vững vàng giữ lấy giang sơn Đại Lệ này không?"
Ta ngơ ngẩn xuất cung trở về.
Lúc thánh thượng hỏi ta câu ấy, người mỉm cười dịu dàng.
Gương mặt tuấn tú ấy làm ta choáng váng, nhất thời đồng ý luôn.
Huống hồ, nếu ta vào cung làm Hoàng hậu, cha mẹ cũng sẽ rũ bỏ thân phận thương nhân bị khinh rẻ bao năm.
Vừa về đến Giang phủ, từ xa ta đã thấy người nhà họ Liễu đứng trước cổng phủ.
Bọn họ đã bị chi tộc nhà họ Liễu trục xuất khỏi gia phả.
Một bước thành trò cười lớn nhất kinh thành, khắp phố phường ai ai cũng bàn tán.
Thấy ta về, Liễu phu nhân nhìn ta đầy hy vọng, dè dặt hỏi:
"Nam Nam, nương nhớ con quá nên mới đặc biệt đến thăm."
"Nghe nói thánh thượng truyền con vào cung, không biết là vì việc gì?"
Liễu phu nhân cả đời hiếu thắng, luôn đặt thể diện lên trên hết.
Nay rớt xuống tận bùn đen, bị đả kích đến độ thần trí cũng mơ hồ.
Cuối cùng bà cũng nhìn về phía ta, nhớ ra ta là nữ nhi ruột t.h.ị.t của mình.
Hơn nữa, là đứa con gái có ích, có thể khiến bà ngẩng đầu trước người đời.
Lần này.
Nhà họ Liễu chỉ đến ba người.
Liễu Nguyệt Ninh chẳng rõ tung tích.
Ta khẽ nhíu mày, đứng cách bà ta xa một chút:
"Chuyện của ta, chẳng liên quan gì tới Liễu phu nhân."
"Sao lại không liên quan được chứ?" Bà ta lộ vẻ sốt ruột.
"Con là cốt nhục ta mang nặng đẻ đau mười tháng, m.á.u mủ tình thâm chẳng thể cắt rời."
"Nương đã nghĩ thông rồi, năm xưa làm mất con đúng là sơ sót của nương."
"Vì vậy cha mẹ muốn đón con về nhà, bù đắp cho con những năm tháng vất vả lưu lạc bên ngoài."
