📖 CHƯƠNG 1
Khắp kinh thành ai ai cũng truyền tai nhau.
Vị Tuyên vương gia hoang đàng vô độ, đã để mắt tới tiểu thư kiều diễm Liễu gia.
Chuyện hôn sự này lan truyền rộng rãi đến mức, ngay cả một nữ đồ tể chuyên g.i.ế.c heo bán t.h.ị.t như ta cũng biết rõ.
Trước quầy hàng, ta cầm dao m.ổ heo, dứt khoát lọc xuống một miếng t.h.ị.t lớn.
Dao vừa hạ, xương t.h.ị.t đã tách rời.
Sau đó ta hỏi:
"Nhị thẩm, vẫn lấy mỡ phải không?"
"Phải chứ… Nghe nói Liễu cô nương này gả vào vương phủ, còn đâu mà… Đúng đúng, lấy mỡ, càng không dính chút nạc càng tốt… còn sống mới tốt ấy!"
Ta nhanh nhẹn gói phần t.h.ị.t đã băm vào giấy dầu.
Vừa định đưa cho nhị thẩm.
Chợt phát hiện không biết từ khi nào, một đám mụ quản gia cùng tiểu đồng đã vây kín quanh quầy hàng.
Nhị thẩm cũng bị chen ra ngoài.
Ta thản nhiên cắm mạnh dao m.ổ heo xuống thớt, bất mãn nói:
"Muốn mua t.h.ị.t sao không biết xếp hàng?"
Mụ quản gia cầm đầu bị con dao m.ổ sáng loáng làm cho hoảng hốt, sau đó lấy lại bình tĩnh, lộ vẻ khinh thường nhìn ta:
"Giang cô nương, ngươi chính là Liễu đại tiểu thư đã thất lạc mười sáu năm."
"Lão thân vâng mệnh phu nhân, hôm nay đặc biệt đến đón tiểu thư hồi phủ."
Nói xong, bà ta phất tay, lũ tiểu đồng lập tức xông lên, túm chặt hai tay ta kéo lên xe ngựa.
Cách tấm rèm mềm, ta sốt ruột gọi lớn với nhị thẩm:
"Nhị thẩm, làm phiền người về báo với cha mẹ ta một tiếng."
"Tối nay ta không về ăn cơm, gạo nấu cháo cứ vốc một nắm cho vào nồi là được."
Ta vẫn luôn biết, ta không phải con ruột của cha mẹ.
Hai người thành thân đã nhiều năm mà chỉ có một trai, sau khi nhặt được ta, ai nấy đều cho rằng ta là bảo bối ông trời ban tặng, cha mẹ hết mực cưng chiều ta.
Nhà họ Giang vốn đời đời làm nghề g.i.ế.c heo bán t.h.ị.t.
Từ sau khi nhặt được ta, phần giò heo chẳng bao giờ xuất hiện trên thớt bán t.h.ị.t nữa.
Mà được hầm lên béo mềm thơm ngậy, trở thành món ngon dành riêng cho ta.
Cha mẹ nuôi đối xử với ta rất tốt, bao năm qua, ta cũng đã sớm thôi ý định tìm lại cha mẹ ruột.
Mụ quản gia dẫn đường đưa ta vào Liễu phủ.
Cách xa đã nghe trong đại sảnh vang lên tiếng khóc nghẹn ngào.
Liễu phu nhân ôm trong lòng một cô nương tuổi tác xấp xỉ ta, mặc xiêm y gấm màu phấn hồng, dịu giọng an ủi:
"Nguyệt Ninh cứ yên tâm, nương tuyệt đối sẽ không để con gả vào hang cọp sói đâu."
"Mã ma ma đã đi đón người về, chung quy Tuyên vương cầu hôn là muốn cưới con gái phủ Thừa tướng, nhưng nào có nói rõ là ai."
Nước mắt trên mặt Liễu Nguyệt Ninh vẫn không ngừng tuôn rơi:
"Nếu tỷ tỷ không đồng ý thì phải làm sao?"
Liễu Thừa tướng vội vàng an ủi:
"Nó chỉ là con gái nhà đồ tể, gặp được phúc phận lớn như vậy, chắc chắn sẽ nôn nóng đồng ý thôi."
Liễu phu nhân cũng phụ họa:
"Phải đó, con gái nhà đồ tể, quê mùa thô tục, có thể gả vào phủ Tuyên vương là phúc đức tu mấy đời."
"Con thì khác, con là bảo bối nương tự tay nuôi nấng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa."
"Nương nhất định sẽ tìm cho con một lang quân như ý, phu thê hòa hợp trọn đời."
Liễu Nguyệt Ninh cuối cùng cũng nín khóc mỉm cười.
Thẹn thùng đỏ mặt, rúc đầu vào lòng làm nũng:
"Nương, người lại lấy nữ nhi ra trêu ghẹo rồi."
"Đợi tỷ tỷ xuất giá, nữ nhi còn muốn ở bên cha mẹ tận hiếu thêm mấy năm nữa."
Liễu phu nhân cười tươi rạng rỡ:
"Xem kìa, vẫn là Nguyệt Ninh hiểu chuyện, biết nghĩ cho nương. Lát nữa bảo ca ca dẫn con đi mua ít trâm ngọc, xiêm áo, để giải sầu."
Không khí u ám ban nãy liền tan biến.
Cho đến khi ta bước vào đại sảnh không đúng lúc.
Không khí vui vẻ đột ngột dừng lại.
Mọi ánh mắt đều dồn về phía ta.
Sắc mặt Liễu Thừa tướng lập tức sa sầm:
"Chút lễ nghi cũng không có."
"Ăn mặc thế kia đi ngoài đường phô trương, chẳng lẽ ngươi không biết xấu hổ là gì sao?"
Ta cúi đầu nhìn lại y phục của mình.
Đi vội quá, ta vẫn mặc nguyên bộ đồ cũ kỹ bán t.h.ị.t heo, trên đó dính đầy vết dầu mỡ loang lổ.
Cổ tay áo, cổ áo đều đã rách tươm.
Nhưng ta ngày ngày bán t.h.ị.t ở phía nam thành, người ta còn gọi ta là “Tây Thi t.h.ị.t heo”.
Không mặc rách một chút thì làm sao làm việc cho thuận tiện?
Liễu Xuyên Trạch vốn đang dịu giọng an ủi giả tiểu thư, nghe vậy ngẩng đầu liếc nhìn ta một cái.
Ánh mắt tràn đầy chán ghét.
"Có một muội muội g.i.ế.c heo như ngươi, truyền ra ngoài đúng là làm mất hết mặt mũi ta."
"Thôi được rồi, đã là ý của cha mẹ muốn nhận ngươi về, ta cũng đành miễn cưỡng chấp nhận."
"Nhưng ngươi phải nhớ, Nguyệt Ninh mới là ái nữ mà Liễu gia dốc lòng nuôi nấng suốt mười sáu năm, ngươi tuy được tìm về, nhưng thân phận không thể so sánh với muội ấy."
"Ngươi năm nay đã mười sáu tuổi, cha mẹ đã tìm cho ngươi một mối hôn sự tốt, đợi nhận tổ quy tông xong thì gả đi, vinh hoa phú quý trong tầm tay."
Liễu phu nhân lấy khăn tay chấm nước mắt nơi khóe mi, khẽ gật đầu:
"Đúng đó, nếu gả đi rồi, chính là vương phi được ghi tên lên ngọc điệp của hoàng thất đấy!"
Liễu Thừa tướng cũng ung dung nhấp một ngụm trà:
"Con gái nhà đồ tể mà gả vào vương phủ, dù chỉ là kế thất, cũng xem như cá chép hóa rồng rồi."
Ta như có điều suy nghĩ:
"Nghe nói, gả vào vương phủ cũng không tệ nhỉ."
Liễu Xuyên Trạch hai mắt sáng lên:
"Vậy tức là ngươi đồng ý rồi?"
Ta dứt khoát rút con dao m.ổ heo mang theo bên mình ra:
"Nếu hôn sự này tốt như vậy, chi bằng để dành cho muội ấy."
"Chốc nữa ta về cắt hai mươi cân t.h.ị.t heo mang đến, coi như làm của hồi môn cho muội ấy!"
