Menu

📖 CHƯƠNG 2

~5 phút đọc939 từ2/11 chương

Trong đại sảnh, ánh dao m.ổ heo sắc lạnh, mọi người kinh hãi hét ầm cả lên.

Liễu Nguyệt Ninh sợ đến mức chui tọt vào lòng Liễu phu nhân, nước mắt không ngừng rơi.

Liễu Xuyên Trạch còn muốn tiến lên giật lấy con dao trong tay ta.

Nhưng ta nhanh nhẹn né sang một bên.

Thật nực cười.

Ta m.ổ heo mười mấy năm, heo dữ nào mà chưa từng gặp qua.

Liễu Xuyên Trạch có thể linh hoạt hơn heo chạy trốn sao?

"Liễu công tử, nếu ngươi dám bước thêm một bước nữa, hai ta e rằng từ huynh muội sẽ thành tỷ muội đấy."

Liễu phu nhân hoảng sợ kêu lên:

"Nghịch nữ, ngươi dám uy hiếp cả huynh trưởng ruột t.h.ị.t của mình!"

Liễu Xuyên Trạch toàn thân run lên, quả nhiên không dám tiến thêm nữa.

Chỉ giận dữ mắng:

"Thứ xuất thân từ nhà đồ tể như ngươi, đúng là nên gả vào phủ Tuyên vương để bị Tuyên vương hành hạ đến c.h.ế.c!"

Vừa nói xong, hắn như chợt nhận ra điều gì, lập tức im bặt.

Lúc này ta mới bừng tỉnh.

Không tìm thì thôi, tìm cũng không phải sớm, chẳng phải muộn.

Chọn đúng lúc này nhận ta về, là để ta thay thế Liễu Nguyệt Ninh gả vào vương phủ.

Tuyên vương hoang dâm vô độ, ba vị thê tử đều c.h.ế.c yểu, thị thiếp lại càng nhiều vô kể.

Khắp kinh thành không ai không hay.

Kể từ khi Liễu Nguyệt Ninh được Tuyên vương để mắt tới, ngay hôm đó đã có tám ngàn lượng hoàng kim đưa tới cầu thân, nói rõ muốn cưới con gái Thừa tướng.

Nhà họ Liễu nào nỡ đem ngọc ngà bảo bối gả vào hang sói?

Ta – chân mệnh thiên kim lưu lạc bên ngoài bao năm, liền bị nhớ tới.

Dù sao thì, Tuyên vương cũng chỉ cưới con gái phủ Thừa tướng, để ta thay thế làm chim thế thân, chẳng phải vừa hay?

Thật ra, bọn họ sớm đã biết ta mới là con gái thật nhà Thừa tướng.

Nhớ năm năm trước, khi ta vẫn còn nửa lớn nửa nhỏ, ngày ngày theo cha mẹ ra chợ bán t.h.ị.t heo.

Khi ấy thường có kiệu quý nhân dừng lại ở phía xa.

Qua tấm rèm mỏng, ta luôn cảm nhận rõ ràng có một ánh mắt dò xét dõi về phía mình, săm soi tỉ mỉ.

Nửa tháng sau, chiếc kiệu kia không bao giờ xuất hiện nữa.

Ta đoán, nhà họ Liễu hẳn là không muốn nhận lại một đứa con gái xuất thân đồ tể như ta.

Năm xưa, nhũ mẫu đã tráo đổi ta với con gái ruột của mình.

Sau đó còn nhẫn tâm vứt bỏ ta nơi đồng hoang vắng vẻ.

Cuộc đời của ta và Liễu Nguyệt Ninh, từ đó rẽ sang hai ngả trời vực.

Khi nàng hưởng phú quý vinh hoa trong phủ Thừa tướng.

Thì ta phải thức trắng đêm học cách chăm sóc heo nái sau sinh, ôm quyển "Toàn thư chăn nuôi heo" mà nghiền ngẫm mê say.

Khi nàng cầm kim thêu tỉ mỉ trên tấm lụa mềm.

Thì ta lại lạnh lùng giơ cao dao m.ổ, xẻ đôi con heo béo đã chảy hết m.á.u.

Cho đến khi nhũ mẫu qua đời, trước lúc lâm chung lương tâm trỗi dậy, bà mới đem toàn bộ chân tướng kể lại.

Chuyện đã rồi.

Nhà họ Liễu cần nhất là một tiểu thư thế gia có thể giúp liên hôn, đem lại lợi ích cho gia tộc.

Chứ không phải một kẻ thô tục chẳng biết quy củ như ta.

Cuối cùng, Liễu Thừa tướng vỗ mạnh bàn gỗ lim:

"Người đâu, dẫn nghịch nữ này xuống!"

"Chờ ngày mai sau khi công bố thân phận tại yến tiệc sinh thần Thánh thượng, liền chọn ngày gả vào phủ Tuyên vương!"

Ta bị bọn tiểu đồng đưa vào từ đường.

Có lẽ vì trên tay còn cầm dao m.ổ heo, ai nấy đều nhìn ta với ánh mắt cảnh giác.

Không một ai dám đến gần ta nửa bước.

Từ đường nhà họ Liễu ẩm thấp lạnh lẽo.

Bên trong chỉ bày mấy loại trái cây đơn giản để cúng.

Ta buồn chán quá đỗi, bèn cầm một quả táo lên, cắn ăn ngon lành.

Nếu biết sớm ngày mai không thể trở về nhà.

Ta đã bảo nhị thẩm nhắn với cha mẹ, sáng mai nấu cơm nhớ bớt đi một quả trứng gà.

Bên ngoài, màn đêm tĩnh mịch như nước.

Ta mơ màng buồn ngủ.

Chợt vang lên tiếng bước chân rất khẽ.

Liễu Nguyệt Ninh đắc ý đẩy cửa bước vào.

Ánh trăng bạc rải khắp xiêm y lộng lẫy, càng tôn lên vẻ cao quý hơn người.

Nàng ta ngạo nghễ nhìn ta, nở nụ cười đầy ẩn ý:

"Tỷ tỷ, đáng tiếc tìm thấy tỷ quá muộn."

"Một số việc đã thành kết cục, không thể thay đổi được nữa. Thế gia cần là tiểu thư biết lễ nghĩa, đâu cần một nữ đồ tể thân phận thấp hèn."

"Vậy sao?" Ta rút dao m.ổ heo ra, cắm phập vào khe gạch ngay trước mặt nàng.

Liễu Nguyệt Ninh bị dọa, lập tức lùi lại một bước, trốn ra sau lưng nha hoàn.

Ta nhếch môi cười lạnh, giọng vang lên như cợt nhả:

"Muội cứ yên tâm."

"Tỷ tuy chẳng thể mang vinh quang về cho phủ Thừa tướng."

"Nhưng kéo tất cả mọi người cùng xuống địa ngục, việc ấy tỷ rất thạo!"

HomeTrước
Sau