Menu

📖 CHƯƠNG 4

~9 phút đọc1.728 từ4/6 chương

Bước qua vạch đỏ của khu vực vô trùng, không khí tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp thở gấp gáp của ê-kíp cấp cứu.

"Báo cáo chỉ số!" Tôi vươn tay, giọng nói lạnh và sắc bén như lưỡi dao phẫu thuật.

"Huyết áp 210/120, nhịp tim 130, đồng tử phải giãn 4mm, mất phản xạ ánh sáng! Khối máu tụ đang chèn ép thân não!" Một bác sĩ nam lớn tuổi – Phó khoa Ngoại thần kinh với hơn 20 năm kinh nghiệm – toát mồ hôi hột báo cáo. Ông ấy nhìn tôi, ánh mắt nửa hoài nghi nửa cầu cứu.

"Giáo sư Lâm, khối máu tụ nằm quá sâu ở thùy đỉnh. Tình trạng này bắt buộc phải mở hộp sọ (craniotomy) giải áp diện rộng ngay lập tức. Nhưng bệnh nhân đã ngoài sáu mươi, tiền sử cao huyết áp, mở sọ lúc này nguy cơ tử vong trên bàn mổ là 90%!"

Tôi lướt mắt qua phim chụp CT trên màn hình sáng rực, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

"Mở sọ? Các người định dùng cưa máy cắt tung hộp sọ của một ông lão sáu mươi tuổi đang rối loạn huyết động học sao? Trương Mỹ đã dạy các người thứ y khoa nguyên thủy đó à?"

Cả ê-kíp cứng họng. Vị Phó khoa già đỏ mặt tía tai nhưng không dám phản bác, bởi vì ông biết tôi nói đúng. Mở sọ bây giờ chẳng khác nào hành quyết bệnh nhân.

"Dao mổ số 11. Chuẩn bị khung định vị không gian ba chiều (Stereotactic) và hệ thống máy Neuronavigation." Tôi dứt khoát ra lệnh.

"Định... định vị ba chiều?" Vị Phó khoa lắp bắp. "Nhưng thưa Giáo sư, kỹ thuật chọc hút máu tụ này đòi hỏi độ chính xác tuyệt đối. Chỉ cần trượt 1 milimet, kim hút sẽ đâm thủng vùng ngôn ngữ hoặc vận động, bệnh nhân sống cũng thành người thực vật! Toàn bộ châu Á hiện nay số người dám mổ thực chiến kỹ thuật này đếm trên đầu ngón tay..."

"Vậy thì hôm nay ông mở to mắt ra mà xem 'một trong số những ngón tay' đó làm việc."

Tôi ngắt lời ông ta, đôi găng tay cao su vô khuẩn khẽ siết lại.

Màn hình Neuronavigation được đẩy vào. Tôi đứng trước hệ thống định vị, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh 3D mô phỏng não bộ của bệnh nhân, não bộ tôi quét các thông số nhanh hơn cả siêu máy tính. Trong phẫu thuật thần kinh không xâm lấn, bác sĩ không mổ bằng mắt thường, mà mổ bằng cảm giác không gian tuyệt đối. Đẳng cấp AA quốc tế của tôi không phải mua bằng tiền như tấm bằng của Trương Mỹ, mà được đánh đổi bằng hàng vạn giờ đứng mổ liên tục tại các viện nghiên cứu hàng đầu nước Mỹ.

"Thiết lập tọa độ." Giọng tôi vang lên đều đều, lạnh ngắt giữa căn phòng. "Trục X: 114.2. Trục Y: 89.5. Trục Z: 42.8. Góc nghiêng 15 độ."

Vị bác sĩ già run rẩy nhập thông số. Hệ thống máy lập tức khóa mục tiêu, vẽ ra một đường đi hoàn hảo xuyên qua các rãnh não, né tránh toàn bộ dây thần kinh và mạch máu trọng yếu, đâm thẳng vào trung tâm khối máu tụ.

"Máy khoan sọ tay."

Tôi nhận lấy dụng cụ từ tay cô điều dưỡng đang nín thở. Khác với những ca mổ mở hộp sọ đẫm máu mà Trương Mỹ vẫn thường tự hào khoe khoang, tôi chỉ rạch một đường da đầu chưa tới 2 centimet.

Rè... rè...

Mũi khoan tinh xảo nhẹ nhàng xuyên qua lớp xương sọ thùy đỉnh phải, tạo ra một lỗ nhỏ chỉ bằng đầu đũa. Xương sọ vừa thủng, màng cứng lộ ra.

Tôi buông máy khoan, cầm lấy chiếc kim chọc hút định vị dài và sắc lẹm. Cả phòng mổ tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng "tít tít" dồn dập của máy đo nhịp tim. Mọi ánh mắt đổ dồn vào bàn tay tôi. Bàn tay ổn định đến mức không có lấy một micromet run rẩy.

Theo đúng góc độ đã được thiết lập, tôi đẩy kim đâm xuyên qua màng não, tiến sâu vào vùng tối của thùy đỉnh. Một centimet, hai centimet, năm centimet...

"Dừng!" Tôi hạ lệnh.

Kim hút đã nằm chuẩn xác tại tâm của khối máu tụ mà không làm tổn thương bất kỳ mô não lành nào xung quanh. Tôi vặn nhẹ van áp lực âm.

Dưới ánh đèn mổ chói lòa, một dòng máu đen đặc, chứa đầy áp lực tử thần từ từ bị hút ra ngoài qua ống nhựa trong suốt.

Ngay khoảnh khắc dòng máu đen trào ra, điều kỳ diệu của y khoa đỉnh cao xuất hiện.

Tít... tít... tít... tít rề...

Tiếng máy monitor vốn đang réo lên điên cuồng bỗng chốc dịu lại. Các chỉ số sinh tồn trên màn hình nhảy múa rồi nhanh chóng ổn định.

"Huyết áp giảm xuống 140/90! Nhịp tim 85! Đồng tử đang co lại, phản xạ ánh sáng phục hồi!" Tiếng cô điều dưỡng hét lên, giọng lạc đi vì sung sướng và kính sợ.

Vị Phó khoa già đứng cạnh tôi lảo đảo, hai mắt rưng rưng nhìn dòng máu đen được hút ra. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt từ hoài nghi đã chuyển sang một sự sùng bái tột độ, kích động đến mức suýt quỳ xuống: "Chuẩn xác đến từng 0.1 milimet... Không cần mở sọ... Áp lực nội sọ giảm ngay lập tức... Lão thiên ơi, Giáo sư Lâm, tôi đã sống uổng phí hai mươi năm trong nghề rồi! Đây mới chính là ma thuật của y học!"

Tôi thản nhiên rút kim, khâu lại vết mổ bằng hai mũi chỉ gọn gàng, lạnh nhạt nói: "Không phải ma thuật. Là thực lực."

Cùng lúc đó, bên ngoài tấm kính cường lực của phòng mổ, một màn kịch khác còn đặc sắc hơn đang diễn ra.

Trương Mỹ bị bảo vệ lôi ra ngoài nhưng vẫn cố sống cố chết bám lấy khung cửa kính, khuôn mặt dán chặt vào mặt kính để nhìn vào trong. Cô ta nhếch mép chờ đợi một cảnh tượng đẫm máu, chờ đợi tôi thất bại, để cô ta có thể danh chính ngôn thuận đổ tội cho tôi.

Nhưng nụ cười ác độc của cô ta tắt ngấm khi thấy bệnh nhân trên màn hình monitor qua cơn nguy kịch chỉ sau chưa đầy mười phút.

Đôi mắt Trương Mỹ trợn trừng, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài. Cô ta là bác sĩ, dù có kém cỏi đến đâu cũng nhận ra kỹ thuật cao cấp đang diễn ra bên trong.

"Không... không thể nào... Nó chỉ là một con sinh viên nghèo hèn... Sao nó có thể..." Cô ta lẩm bẩm như kẻ điên.

Đứng ngay cạnh cô ta, phu nhân Chủ tịch nãy giờ vẫn ôm mặt khóc, bỗng dưng im bặt. Bà ta tiến sát lại cửa kính, đôi mắt già nặn qua bao sương gió của một cựu bác sĩ quân y mở to hết cỡ.

"Chọc hút máu tụ định vị 3D... Tọa độ tuyệt đối... Lỗ khoan siêu nhỏ..." Phu nhân run rẩy rít lên, rồi bà ta quay ngoắt lại, ánh mắt sắc như dao cau găm thẳng vào mặt Trương Mỹ.

"Đây là kỹ thuật độc quyền của 'Golden Scalpel' châu Á! Tôi đã từng lật tung cả nước Mỹ để tìm Giáo sư Lâm mổ cho chồng tôi nhưng không được. Vậy mà các người..."

Phu nhân Chủ tịch nghiến răng, giơ tay lên, tát một cái nảy lửa vào mặt Trương Mỹ. Cú tát ban nãy trượt khỏi tôi, giờ đây được trả lại nguyên vẹn và nhân đôi lực lượng lên kẻ thực sự đáng nhận nó.

Chát!!!

Trương Mỹ ngã nhào xuống đất, khóe miệng rỉ máu.

"Một con ranh con mua bằng rác rưởi như cô! Một kẻ đến cả liều lượng thuốc chống phù não còn nhầm lẫn! Thế mà dám bắt Giáo sư Lâm Tĩnh đi lấy máu xét nghiệm cho cô?! Cô dám đổ lỗi cho ân nhân cứu mạng của gia tộc Phú Thịnh?!"

Viện trưởng Trương đứng cạnh đó kinh hoàng lao đến, định đỡ con gái: "Phu... phu nhân bớt giận..."

Nhưng phu nhân Chủ tịch không thèm nhìn ông ta. Bà ta lạnh lùng rút chiếc điện thoại Vertu trong túi xách ra, bấm một dãy số gọi thẳng lên HĐQT bệnh viện Thánh Minh.

Giọng bà ta vang vọng khắp hành lang, mang theo uy quyền tuyệt đối của kẻ nắm giữ dòng tiền:

"Alo? Chủ tịch Lý phải không? Tôi là phu nhân của Phú Thịnh. Nghe cho rõ đây. Nếu 10 phút nữa, khi Giáo sư Lâm bước ra khỏi phòng mổ mà tôi vẫn còn thấy cái gai tên Trương Mỹ lởn vởn trong bệnh viện này, và nếu cha của cô ta vẫn còn ngồi trên cái ghế Viện trưởng... thì 40% cổ phần của Phú Thịnh sẽ được rút sạch khỏi Thánh Minh ngay trong chiều nay! Tôi sẽ để cái bệnh viện này phá sản!"

Điện thoại dập máy cái rụp.

Viện trưởng Trương nghe đến hai chữ "phá sản" và "rút vốn", hai chân mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống sàn nhà bóng loáng. Ông ta biết, thế là hết. Sự nghiệp mấy chục năm luồn cúi, cái ghế Viện trưởng ngập trong quyền lực và tiền bạc, nay đã bị chính đứa con gái rượu tự tay đập nát.

Trương Mỹ ôm bên má sưng vù, ngước đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn và tuyệt vọng nhìn vào trong phòng mổ.

Đúng lúc đó, tôi cởi bỏ chiếc áo choàng phẫu thuật dính vài vệt máu, thong thả tháo khẩu trang. Tôi bước đến trước cửa kính, cúi xuống, ánh mắt xuyên qua lớp kính trong suốt, chạm thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của cô ta.

Tôi khẽ nhếch mép, mấp máy môi tạo thành một câu nói không thành tiếng, nhưng đủ để Trương Mỹ đọc hiểu từng chữ:

Trương Mỹ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

HomeTrước
Sau