Menu

📖 CHƯƠNG 3

~8 phút đọc1.549 từ3/6 chương

"Lâm... Lâm Chủ nhiệm... Xin ngài thứ lỗi... Sao ngài lại đứng ở đây?"

Cả hành lang khu VIP dường như bị rút cạn không khí. Không gian chìm vào một khoảng tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng máy monitor báo động văng vẳng từ trong phòng kính cường lực.

Phu nhân Chủ tịch sững sờ, bàn tay vừa vung lên định tát tôi giờ cứng đờ giữa không trung. Hai tên vệ sĩ cũng ngơ ngác nhìn nhau. Các y bác sĩ trong ê-kíp cấp cứu nín thở, mắt mở trừng trừng nhìn vị Viện trưởng quyền lực đang khúm núm gập lưng trước mặt một cô gái trẻ mặc sơ mi trắng mộc mạc.

Và người sốc nhất, dĩ nhiên là Trương Mỹ.

Khuôn mặt cô ta từ đỏ gắt chuyển sang tái nhợt, rồi lại xanh mét như tàu lá chuối. Lớp trang điểm không giấu nổi sự co giật cơ mặt vì quá bàng hoàng. Cô ta lao đến, kéo mạnh cánh tay áo blouse của Viện trưởng Trương, giọng the thé vỡ vụn:

"Ba! Ba bị điên rồi à? Ba đang cúi đầu trước cái gì vậy? Nó chỉ là một con thực tập sinh mới tới! Vừa nãy chính nó là người cầm nhầm thuốc hại Chủ tịch Phú Thịnh nguy kịch, ba phải đuổi cổ nó..."

Một cái tát trời giáng cắt ngang lời tố cáo điên loạn của Trương Mỹ. Không phải tôi đánh, mà là chính tay Viện trưởng Trương.

Ông ta tát con gái mình mạnh đến mức Trương Mỹ lảo đảo, ngã bệt xuống sàn đá cẩm thạch, chiếc ly Starbucks văng ra xa, cà phê văng tung tóe lên đôi giày cao gót đắt tiền.

"Mày ngậm cái miệng chó của mày lại ngay cho tao!"

Viện trưởng Trương gầm lên, gân xanh nổi hằn trên trán, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Ông ta lấm lét nhìn tôi, rồi quay sang rít lên với đứa con gái ngu ngốc: "Thực tập sinh? Mày mù rồi à! Đứng trước mặt mày là Giáo sư Lâm Tĩnh – bác sĩ phẫu thuật thần kinh cấp AA, người vừa đoạt giải 'Golden Scalpel' toàn châu Á! Đây chính là vị tân Phó Chủ nhiệm khoa kiêm Cố vấn cao cấp mà Hội đồng Quản trị đã phải sang tận Mỹ trải thảm đỏ mời về!"

Viện trưởng nuốt nước bọt, nhấn mạnh từng chữ như nện búa vào đầu Trương Mỹ: "Mức lương của Giáo sư Lâm gấp 5 lần lương Viện trưởng của tao! Thẻ hành nghề của cô ấy do Hiệp hội Y khoa Quốc tế cấp! Mày dám bảo cô ấy đi lấy máu? Mày dám bảo cô ấy lấy nhầm thuốc? Cả cái khoa này gộp lại cũng không đủ trình độ làm phụ mổ cho cô ấy đâu con ranh con!"

Lời nói của Viện trưởng như một quả bom ném thẳng vào giữa hành lang.

Trương Mỹ ngồi bệt trên đất, hai mắt trợn ngược, miệng há hốc không thốt nên lời. Cô ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Viện trưởng, thế giới quan rác rưởi của cô ta như vừa bị một chiếc xe lu nghiền nát.

Cô sinh viên nghèo bị cô ta đạp dưới chân 5 năm trước, người mà cô ta tưởng có thể tùy ý sai vặt và đổ tội... lại chính là vị "đại lão" bí ẩn mà cả bệnh viện đồn đại suốt một tháng qua?

"Giáo... Giáo sư Lâm?" Phu nhân Chủ tịch đứng cạnh đó run rẩy, ánh mắt từ tức giận chuyển sang kinh ngạc tột độ. "Bà... bà là bác sĩ Lâm Tĩnh? Người đã dùng kỹ thuật không xâm lấn phẫu thuật cho Thủ tướng Singapore năm ngoái trên tạp chí Lancet?"

Tôi mỉm cười nhạt, lấy từ trong túi quần ra chiếc thẻ công tác mạ vàng viền đen – đặc quyền chỉ dành cho Ban giám đốc – khẽ lướt qua máy quét trên tường.

Bíp! Xác nhận danh tính: Lâm Tĩnh - Phó Chủ nhiệm khoa.

Tôi không buồn liếc nhìn hai cha con họ Trương lấy một lần, trực tiếp hướng ánh mắt sắc bén về phía phu nhân Chủ tịch:

"Là tôi. Và phu nhân, nếu bà muốn chồng bà sống sót qua ngày hôm nay, xin bà cất cái thái độ ban nãy đi và nghe cho kỹ."

Tôi đưa tay chỉ vào màn hình monitor đang hiển thị nhịp tim rối loạn bên trong: "Động mạch não của Chủ tịch đã vỡ. Bác sĩ Trương của các vị ban nãy vì quá sợ hãi nên đã không dám can thiệp, định giấu giếm để chờ chuyển viện hòng trút bỏ trách nhiệm. Nhưng tôi nói cho bà biết, chỉ cần di chuyển cái giường kia ra khỏi cửa phòng này, ông ấy sẽ chết trước khi vào đến thang máy."

Mặt phu nhân Chủ tịch cắt không còn giọt máu. Bà ta loạng choạng tiến lên, nắm chặt lấy tay tôi như người chết đuối vớ được cọc: "Bác sĩ Lâm! Xin ngài... ngài cứu ông nhà tôi với! Tôi xin lỗi vì ban nãy đã thất lễ... Bao nhiêu tiền tôi cũng trả! HĐQT sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của ngài!"

Tôi rút một tờ cam kết phẫu thuật từ tập hồ sơ trên xe đẩy, đập thẳng lên ngực tên vệ sĩ đứng cạnh để làm điểm tựa, đưa bút cho bà ta:

"Ký đi. Tôi chịu trách nhiệm toàn bộ ca này."

Sự quyết đoán và uy áp bức người của tôi khiến phu nhân Chủ tịch không dám chần chừ nửa giây, lập tức ký roẹt tên mình.

Thời gian không còn nhiều. Tôi vứt xấp bệnh án oan gia ban nãy sang một bên, bước nhanh về phía cửa tự động của phòng chuẩn bị vô trùng.

"Ê-kíp bên trong chú ý!" Tôi dùng loa đàm thoại nội bộ quát lớn, chất giọng đanh thép đập tan sự hoảng loạn của đám bác sĩ trẻ. "Bơm Mannitol 20% liều tối đa. Chuẩn bị tiêm Propofol gây mê sâu. Gọi khoa chẩn đoán hình ảnh, mang ngay khung định vị Stereotactic và máy Neuronavigation lên đây cho tôi. Mổ ngay tại phòng này, không di chuyển bệnh nhân!"

Mọi mệnh lệnh được phát ra rõ ràng, rành mạch và chuẩn xác đến từng li. Ê-kíp bên trong như tìm được vị tướng quân thực thụ, lập tức răm rắp làm theo, không còn cảnh hỗn loạn luống cuống như dưới trướng của Trương Mỹ.

Đúng lúc tôi chuẩn bị bước qua vạch đỏ, một bàn tay túm lấy vạt áo sơ mi của tôi.

Là Trương Mỹ. Cô ta bò dậy từ dưới đất, khuôn mặt vặn vẹo vì ghen tức và nhục nhã, gào lên:

"Cô không được vào! Đây là bệnh nhân của tôi! Tôi là bác sĩ chính ca này! Ba! Ba định để nó nẫng tay trên, cướp công của con à? Nếu nó mổ hỏng, tội vạ sẽ đổ lên đầu khoa chúng ta!"

Đến lúc này mà não cô ta vẫn chỉ chứa được hai chữ "cướp công". Thật là một sự sỉ nhục cho ngành y.

Tôi dừng bước, từ từ quay đầu lại. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu điên dại của cô ta, giọng nói nhẹ đến mức tưởng chừng như ảo giác, nhưng lại sắc như một nhát dao mổ rạch thẳng vào tim:

"Bác sĩ Trương, cô sai rồi. Tôi không cướp bệnh nhân của cô. Tôi đang dọn dẹp đống rác rưởi do cô thải ra."

Tôi hất mạnh tay cô ta ra, lấy chai cồn sát khuẩn trên kệ xịt đẫm lên hai bàn tay, rồi ném ánh mắt lạnh lẽo về phía Viện trưởng Trương đang đứng run lẩy bẩy:

"Viện trưởng Trương, trong vòng 10 giây nữa, nếu ông không lôi được người phụ nữ này ra khỏi tầm mắt của tôi, tôi sẽ gọi thẳng cho Chủ tịch HĐQT hủy bỏ hợp đồng nhậm chức. Khi đó, ông cứ tự tay nhặt xác Chủ tịch Phú Thịnh và thu dọn đồ đạc rời khỏi cái ghế Viện trưởng này đi."

Viện trưởng Trương hoảng hồn, mồ hôi ướt đẫm áo blouse. Ông ta không màng đến hình tượng, lao đến tóm lấy cổ áo đứa con gái rượu, lôi xềnh xệch ra ngoài.

"Mày cút ngay! Cút ra khỏi đây cho tao! Bảo vệ, lôi cô ta ra ngoài sảnh! Không có lệnh của tôi, cấm cô ta bước vào khu vực VIP!"

Tiếng la hét chói tai của Trương Mỹ nhỏ dần rồi chìm hẳn sau cánh cửa cách âm dày cộp.

Tôi đẩy cửa phòng vô trùng bước vào, đưa tay nhận lấy chiếc áo choàng phẫu thuật từ tay cô điều dưỡng đang mở to mắt nhìn mình sùng bái. Đeo khẩu trang, luồn tay vào đôi găng cao su vô khuẩn size 6.5 quen thuộc.

Ánh đèn mổ bật sáng chói lòa, hắt lên đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu của tôi.

Đã đến lúc cho lũ ếch ngồi đáy giếng này xem, thế nào mới là kỹ thuật phẫu thuật thần kinh đứng đầu thế giới.

HomeTrước
Sau