Menu

📖 CHƯƠNG 2

~9 phút đọc1.898 từ2/6 chương

Tiếng còi Code Blue xé toạc không gian tĩnh lặng của khu VIP.

Thay vì đi về phía phòng xét nghiệm như lời sai vặt của Trương Mỹ, tôi quay gót, ung dung bước về hướng phòng cấp cứu số 1. Một bác sĩ phẫu thuật thần kinh khi nghe thấy tiếng còi báo động não, bản năng nghề nghiệp sẽ tự động kích hoạt, bất chấp việc lúc này tôi chỉ đang mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng chứ không phải áo blouse vô trùng.

Qua ô kính cường lực trong suốt của phòng đệm chuẩn bị trước mổ, một khung cảnh hỗn loạn đập vào mắt tôi.

Trên giường bệnh, bệnh nhân nam ngoài sáu mươi tuổi đang lên cơn co giật dữ dội. Máy monitor bên cạnh phát ra những tiếng "tít tít" dồn dập, chỉ số huyết áp tâm thu đã vọt lên con số nguy hiểm 200 mmHg. Nhìn sắc mặt tím tái và kiểu thở ngáp cá của bệnh nhân, cộng với thông tin phình mạch máu não từ trước, tôi nhẩm tính trong đầu: Vỡ dị dạng mạch máu não, xuất huyết thùy đỉnh phải, đang có dấu hiệu tụt kẹt não.

Nếu không hạ áp lực nội sọ và mở hộp sọ hút máu tụ ngay lập tức, bệnh nhân sẽ chết não trong vòng chưa đầy mười phút nữa.

Bên trong, Trương Mỹ đang đứng như trời trồng. Đôi tay cầm ống nghe của "Bác sĩ chính" run bần bật. Cô ta hoàn toàn mất bình tĩnh trước ca cấp cứu của nhân vật VIP số 1 bệnh viện – Chủ tịch Tập đoàn Phú Thịnh.

"Bác sĩ Trương! Huyết áp không giữ được nữa! Bệnh nhân nôn ra máu rồi!" Tiếng một cô điều dưỡng hét lên trong hoảng loạn.

"Tôi... tôi biết rồi! Truyền... truyền Mannitol 20% ngay đi! Nhanh lên!" Giọng Trương Mỹ the thé, lạc hẳn đi vì sợ hãi.

Nhưng thay vì trực tiếp chỉ đạo liều lượng và tốc độ truyền – một kỹ năng cơ bản của bác sĩ cấp cứu não – cô ta lại lùi về phía sau, để mặc cho các điều dưỡng luống cuống pha thuốc. Sự chần chừ và thiếu quyết đoán của kẻ không có thực lực trong khoảnh khắc sinh tử đã phải trả giá.

Tít... tít... tít... rè rè...

Màn hình monitor đột ngột báo động đỏ. Chỉ số sinh tồn tụt dốc không phanh. Nhịp tim bắt đầu rối loạn. Biến chứng đã xảy ra.

Mặt Trương Mỹ cắt không còn một giọt máu. Cô ta hiểu rất rõ, nếu Chủ tịch Phú Thịnh chết trên bàn tay cô ta, cái bệnh viện Thánh Minh này sẽ bị Tập đoàn rút vốn ngay lập tức. Cha cô ta sẽ mất chức Viện trưởng, còn cô ta sẽ phải ngồi tù vì tội ngộ sát do kém chuyên môn.

Bản năng sinh tồn hèn hạ của một kẻ quen thói cướp đoạt lập tức trỗi dậy. Trương Mỹ lùi lại, xoay người tông cửa phòng chuẩn bị lao ra ngoài hành lang, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả lớp trang điểm dày cộp.

Vừa bước ra, cô ta đã đụng phải một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng đang khóc lóc ầm ĩ, phía sau là hai tên vệ sĩ mặc vest đen. Đó là vợ của Chủ tịch.

"Bác sĩ! Chồng tôi sao rồi? Ông ấy vừa nãy còn nói chuyện được cơ mà! Các người làm ăn kiểu gì vậy?!" Phu nhân Chủ tịch túm lấy cổ áo blouse của Trương Mỹ, gào lên.

"Phu... phu nhân, bà bình tĩnh..." Trương Mỹ lắp bắp, ánh mắt dáo dác nhìn quanh tìm lối thoát.

Và rồi, ánh mắt tuyệt vọng của cô ta va phải tôi – người đang thản nhiên đứng khoanh tay ôm xấp bệnh án ở góc hành lang cách đó không xa.

Đôi mắt Trương Mỹ đột nhiên sáng rực lên. Giống như một kẻ chết đuối vớ được cọc, cô ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi, hét lớn:

"Là cô ta! Phu nhân, không phải lỗi của tôi! Là do cô thực tập sinh kia!"

Cả hành lang chợt im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Trương Mỹ như tìm được kịch bản cứu mạng, diễn xuất xuất thần đến mức bật cả nước mắt: "Phu nhân, tình trạng Chủ tịch đột ngột xấu đi là do phản ứng thuốc! Lúc nãy tôi đã yêu cầu lấy Mannitol 20% chuẩn bị cho ca mổ, nhưng chính cô thực tập sinh mới đến kia đã lén lút vào phòng chuẩn bị và đưa nhầm dung dịch! Bệnh viện chúng tôi quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng không ngờ lại có loại sinh viên thực tập vô dụng, cẩu thả đến mức hại chết người thế này!"

Tôi đứng im, khẽ chớp mắt.

Sống trên đời hai mươi tám năm, từng lăn lộn ở những phòng mổ khốc liệt nhất nước Mỹ, tôi chưa từng thấy một bác sĩ nào dám dùng một lý do nực cười và phản logic đến mức độ này để đổ tội. Đổ lỗi cho một người thậm chí còn chưa bước qua vạch đỏ của khu vực vô trùng?

Nhưng phu nhân Chủ tịch đang trong cơn hoảng loạn tột độ, bà ta làm gì còn lý trí để phân biệt đúng sai y khoa. Nghe thấy có kẻ "hại" chồng mình, đôi mắt bà ta vằn lên những tia máu đỏ sòng sọc.

Bà ta buông Trương Mỹ ra, hùng hổ lao về phía tôi như một con thú dữ, vung tay lên cao:

"Con khốn! Mày dám hại chết chồng tao! Mày đền mạng đi!"

Bàn tay đính đầy kim cương của bà ta xé gió tát thẳng xuống mặt tôi.

Trương Mỹ đứng phía sau, khóe môi đã giật giật nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cô ta nghĩ rằng cái tát này sẽ dạy cho tôi một bài học, và quan trọng nhất, tôi sẽ trở thành con dê tế thần hoàn hảo cho sự ngu dốt của cô ta.

Nhưng nụ cười của cô ta chưa kịp tắt thì đã cứng đờ trên mặt.

Chát! – Không có âm thanh của da thịt va chạm.

Ngay sát giây phút bàn tay kia giáng xuống, tôi chỉ khẽ nghiêng đầu. Cú tát trời giáng trượt qua mang tai tôi, khiến phu nhân Chủ tịch mất đà lảo đảo suýt ngã nhào, may mà hai tên vệ sĩ phía sau vội vàng đỡ lấy.

Tôi lùi lại một bước, phủi nhẹ vai áo sơ mi trắng như thể vừa bị vương hạt bụi, ánh mắt lạnh băng quét qua khuôn mặt đang tái nhợt của Trương Mỹ, giọng nói vang lên rành rọt, âm lượng không lớn nhưng đủ để chấn động màng nhĩ tất cả những người đang đứng ở hành lang:

"Bác sĩ Trương, cô bị hoang tưởng hay hệ thần kinh trung ương bị tổn thương do lạm dụng botox vậy?"

"Mày... mày dám cãi..." Trương Mỹ trợn trừng mắt.

"Thứ nhất," tôi giơ xấp bệnh án trên tay lên, nhịp độ nói chậm rãi, rành mạch như đang giảng bài cho một đứa trẻ ngu ngốc. "Ba mươi phút trước, chính miệng cô đứng ở đầu hành lang này, ném xấp bệnh án này vào người tôi và bắt tôi đi lấy máu xét nghiệm."

"Thứ hai, từ nãy đến giờ tôi vẫn đứng ngoài vạch đỏ vô trùng, trên người không mặc đồ bảo hộ. Phòng chuẩn bị cấp cứu dùng khóa vân tay điện tử. Cô có thể giải thích cho tôi và phu nhân đây biết, bằng siêu năng lực xuyên tường nào mà một 'thực tập sinh' như tôi có thể bay vào phòng đệm cấp cứu, đi qua mặt ê-kíp 5 người của cô, và tự tay thay thế lọ thuốc truyền của Chủ tịch Phú Thịnh không?"

Tôi tiến lên một bước, gót giày dẫm nhẹ lên mặt sàn nhưng lại tạo ra áp lực bức người:

"Và thứ ba. Biến chứng tụt huyết áp và giãn đồng tử của bệnh nhân không phải do sai thuốc. Đó là do cô đã cấp cứu sai quy trình. Bệnh nhân xuất huyết thể thùy, cô lại chần chừ không cho đặt ống nội khí quản và khoan sọ giải áp ngay từ phút đầu tiên. Chính sự hèn nhát và bất tài của cô đang giết chết ông ấy đấy, Bác sĩ chính Trương Mỹ ạ."

Những lời nói sắc như dao mổ lột trần toàn bộ sự dối trá của Trương Mỹ. Lớp mặt nạ giả dối của cô ta vỡ vụn. Phu nhân Chủ tịch nghe xong, sững sờ quay sang nhìn Trương Mỹ với ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Mày... mày ngậm miệng lại! Bảo vệ đâu! Bắt con điên này lại! Tống cổ nó ra khỏi đây!" Trương Mỹ gầm lên như một con thú bị dồn vào chân tường, cố gắng dùng quyền lực để đàn áp âm thanh của sự thật.

Tôi phớt lờ tiếng gào thét của cô ta, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn màn hình monitor bên trong lớp kính. Nhịp tim bệnh nhân đã bắt đầu chạy thành một đường lượn sóng nguy hiểm.

"Không cần gọi bảo vệ." Tôi thong thả vứt xấp bệnh án lên chiếc bàn đẩy xe y tế bên cạnh, vừa nói vừa giơ tay xắn gọn hai ống tay áo sơ mi lụa trắng lên tận khuỷu tay.

"Tôi cho cô 10 giây để cút khỏi cửa phòng mổ. Ca bệnh này nếu không mở hộp sọ hút máu tụ trong vòng 5 phút tới, ông ấy sẽ chết. Và tôi, sẽ không để một sinh mạng nào phải chết oan dưới tay một kẻ mua bằng."

Trương Mỹ cười phá lên, tiếng cười chói tai điên loạn: "Mày? Mày đòi mổ? Mày bị ảo tưởng sức mạnh à? Thẻ hành nghề đâu? Giấy phép đâu? Mày chỉ là một con thực tập sinh giẻ rách..."

Lời mạ lỵ của Trương Mỹ chưa kịp nói dứt, cửa thang máy chuyên dụng dành cho VIP ở cuối hành lang đột ngột mở tung.

Một người đàn ông trung niên béo phệ, mặc áo blouse trắng toát mồ hôi hột, chạy thục mạng về phía này, theo sau là cả một dàn giám đốc điều hành của bệnh viện. Đó chính là Viện trưởng Trương - cha của Trương Mỹ.

Nhìn thấy cha mình, Trương Mỹ như thấy vị cứu tinh, lao đến khóc lóc: "Ba! Con thực tập sinh này gây rối, nó hại Chủ tịch, nó còn đòi cướp ca mổ của con..."

Nhưng Viện trưởng Trương thậm chí không thèm nhìn đứa con gái cưng lấy một lần. Ông ta lảo đảo chạy vượt qua Trương Mỹ, lao thẳng đến trước mặt tôi.

Trong sự ngỡ ngàng tột độ của Trương Mỹ, phu nhân Chủ tịch và toàn bộ ê-kíp y bác sĩ đang đứng đó, vị Viện trưởng quyền lực bậc nhất Bệnh viện Thánh Minh bất ngờ gập người, cúi gập đầu một góc 90 độ, giọng nói run rẩy nịnh bợ vang vọng khắp hành lang:

"Lâm... Lâm Chủ nhiệm... Xin ngài thứ lỗi... Sao ngài lại đứng ở đây?"

HomeTrước
Sau