📖 CHƯƠNG 5
Ma Tôn ở lại Lăng Tiêu Sơn.
Cứ ở ngay trong túp trúc xơ xác ấy.
Cả tiên môn nổ tung như nồi cháo.
Sư tôn dẫn các trưởng lão đến đàm phán, bị hắn một câu "Còn cãi nữa bản tọa đập nát núi luôn" chặn họng.
Đại quân ma tộc bị hắn đuổi đi. Lúc Tả Hộ Pháp rời đi, vừa đi vừa ngoảnh lại ba bước, mắt ngấn nước: "Tôn chủ, ngài thật sự không theo thuộc hạ về sao?"
"Không về."
"Vậy thuộc hạ ở lại hầu hạ ngài——"
"Cút."
Tả Hộ Pháp khóc lóc mà cút.
Tiên môn và ma tộc tạm thời đình chiến, vì Ma Tôn đã nói: "Bản tọa ở đây, ai dám động thủ là coi như gây sự với bản tọa."
Một sự hòa bình quỷ dị bao trùm xuống.
Ta trở thành tồn tại lúng túng nhất toàn tiên môn.
Trên mặt thì ta là nha hoàn của Ma Tôn.
Dưới đáy thì ánh mắt đệ tử tiên môn nhìn ta phức tạp đến mức muốn chế t.
Ghen tị? Đố kỵ? Sợ hãi? Thương hại?
Cái gì cũng có.
Chỉ có nhị sư tỷ, ánh mắt nhìn ta thuần túy là hận.
"Lâm Tiểu Uyển, muội cấu kết với ma tộc, không có kết cục tốt đâu!" Tỷ ấy nhân lúc Ma Tôn không có ở bên, chặn đường mắng ta.
Ta chưa kịp nói gì, sau lưng đã vang lên giọng lạnh như băng:
"Ngươi nói ai không có kết cục tốt?"
Mặt nhị sư tỷ cắt không còn giọt máu.
Ma Tôn thong thả bước tới, trong tay còn xách một con cá.
Gần đây hắn mê đi thác nước sau núi bắt cá, nói là ngon hơn linh quả nhiều.
"Người của bản tọa," Hắn đứng bên cạnh ta, nhàn nhạt nhìn nhị sư tỷ, " Đến lượt ngươi chỉ trích sao?"
"Muội ấy… muội ấy là đệ tử tiên môn——"
"Hiện tại là nha hoàn của bản tọa." Hắn ngắt lời, "Nếu để bản tọa nghe thấy ngươi mắng nàng thêm lần nữa, ta sẽ moi lưỡi ngươi ra."
Nhị sư tỷ chạy mất.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Thật ra không cần…"
"Không cần cái gì?" Hắn liếc ta, "Ta mắng ngươi thì được, người khác thì không."
"Tại sao?"
"Vì ngươi là nha hoàn của bản tọa." Hắn nói một cách đương nhiên, "Đánh chó còn phải nhìn mặt chủ."
"…… Ngài vẫn coi ta là chó à?"
Hắn cười, nhét con cá vào tay ta: "Đi làm cơm đi, ta đói rồi."
Ta xách con cá đi về phía bếp.
Hắn ở phía sau nói: "Làm kiểu đỏ, bỏ nhiều ớt."
"Ngài không phải là không ăn cay sao?" Ta theo phản xạ hỏi.
Trước kia cho hắn ăn linh quả, chỉ cần hơi cay là hắn không thèm đụng.
Hắn dừng một chút.
"Giờ thì muốn ăn."
Những ngày sau trôi qua vừa quỷ dị vừa bình yên.
Ma Tôn ban ngày ngủ hoặc là ra sau núi bắt cá, ban đêm thì ngồi trên mái nhà ngắm sao.
Ta nấu cơm, giặt giũ cho hắn.
Dù hắn chỉ cần một cái tịnh y quyết là xong, nhưng hắn vẫn nói: "Nha hoàn phải có bôk dáng của nha hoàn."
Tiên môn bắt đầu trùng tu đại trận hộ sơn.
Ma Tôn thỉnh thoảng lại lững thững đi qua “chỉ điểm” vài câu.
"Cái Phù văn này vẽ lệch rồi."
"Vị trí trận nhãn không đúng."
"Với trình độ này, khó trách năm xưa bị bản tọa một vuốt đập tan."
Các trưởng lão giận đến râu run run, nhưng chẳng dám cãi lại nửa câu.
Chỉ có sư tôn, có lần nhịn không nổi mới hỏi: "Ngươi rốt cuộc muốn ở lại đến bao giờ?"
Lúc ấy Ma Tôn đang gặm linh thụy nướng mà ta làm.
"Ở đến…" Hắn liếc ta một cái, "Ở đến khi tiểu nha hoàn này trả hết nợ."
"Nàng nợ ngươi cái gì?"
"Nhiều lắm." Hắn bẻ ngón tay đếm, "Lén lấy linh quả, nói mê, nổ lò…"
Biểu tình của sư tôn như vừa nuốt phải ruồi.
Sư tôn từng tìm ta nói chuyện riêng.một lần.
"Tiểu Uyển," ông lộ vẻ thần sắc phức tạp, "Những ngày này, hắn có làm khó ngươi không?"
Ta nghĩ ngợi: "Không ạ."
Ngoài việc sai bảo ta làm việc, thỉnh thoảng châm chọc vài câu, hắn đối với ta khá tốt.
"Vậy là tốt." Sư tôn thở dài, "Chuyện ba trăm năm trước kia, lão sư cũng không rõ hết. Nhưng hiện tại hắn không có ác ý, ngươi cứ thuận theo hắn trước đã."
"Sư tôn, ngài có trách đệ tử không?" Ta nhỏ giọng hỏi, "Đệ tử nhặt hắn về, còn nuôi hắn làm chó ba tháng…"
Sư tôn im lặng rất lâu.
Sau đó nói: "Có lẽ đây chính là thiên ý."
Thiên ý?
Ta không hiểu lắm.
Ma Tôn bắt đầu dạy ta tu luyện.
Không phải công pháp tiên môn, mà là ma công.
"Ngươi có thủy hỏa song linh căn, tu công pháp tiên môn là tìm ch ết." Hắn nói, "Tương khắc đến mức này, sống sót đến bây giờ đã là kỳ tích."
"Vậy ma công thì tu được sao?"
"Ma công không nói tương sinh tương khắc." Hắn xách ta ra thác nước sau núi, "Chỉ nói mạnh yếu."
Ta đứng dưới thác nước, bị nước đập đến lảo đảo.
"Vận chuyển công pháp!" Hắn đứng trên bờ hét.
Ta nghiến răng, theo đường kinh mạch hắn dạy mà vận linh lực.
Thủy hỏa tương xung, kinh mạch đau như bị xé toạc.
"Nhịn!" Giọng hắn xuyên qua tiếng nước, "Xông qua thì sống, không xông qua thì phế!"
Trước mắt ta tối sầm, cảm giác thân thể sắp nổ tung.
Ngay lúc ta sắp ngất, một luồng ma khí lạnh lẽo từ sau lưng ùa vào.
Chính là ma khí của hắn.
Bá đạo, hung hãn, sống sượng xoắn hai luồng linh lực thủy hỏa đang xung đột của ta lại với nhau.
"Ghi nhớ cảm giác này!" Hắn quát, "Sau này cứ theo đó mà tu!"
Hôm đó ta ở dưới thác ba canh giờ.
Khi ra ngoài, toàn thân mềm nhũn, kinh mạch nóng rực như lửa đốt.
Nhưng trong cơ thể, lần đầu tiên xuất hiện một vòng tuần hoàn linh lực hoàn chỉnh.
"Ta… ta thành công rồi?" Giọng ta run run.
Hắn ném cho ta một chiếc khăn: "Mới nhập môn thôi."
Dừng một chút, hắn lại nói: "Mạnh hơn đám phế vật kia một chút."
Ta biết hắn đang nói đến đệ tử tiên môn.
"Cảm ơn." Ta nhỏ giọng nói.
Hắn không đáp, quay người rời đi.
Nhưng ta nhìn thấy, vành tai hắn hơi đỏ.
