Menu

📖 CHƯƠNG 6

~7 phút đọc1.330 từ6/12 chương

Sau khi tu vi tiến bộ, địa vị của ta trong tiên môn cũng thay đổi vi tế.

Trước kia là “phế vật Lâm Tiểu Uyển”, giờ thành “nha hoàn của Ma Tôn Lâm Tiểu Uyển”.

Dù vẫn có người khinh thường, nhưng ít nhất không ai dám mắng ta ở trước mặt nữa.

Trừ nhị sư tỷ.

Tỷ ấy càng ngày càng hận ta.

Có lần tiểu tỷ thí trong môn, ta đấu với tỷ ấy.

Dưới đài la ó vang trời.

"Cô ta cũng xứng tham gia tiểu tỷ?"

"Còn không phải dựa vào Ma Tôn!"

"Phản đồ!"

Ta nắm chặt thanh kiếm gỗ trong tay — Ma Tôn không cho ta dùng kiếm thật, nói “với trình độ hiện tại của ngươi dùng kiếm thật là tự sát”.

Nhị sư tỷ dùng pháp bảo bản mệnh, một thanh kiếm ngọc hàn quang lấp lánh.

"Lâm Tiểu Uyển," Tỷ ấy cười lạnh, "Hôm nay ta thay tiên môn thanh lý môn hộ!"

Lời vừa dứt, kiếm đã đâm tới trước mặt.

Ta theo bản năng thi triển thân pháp Ma Tôn dạy — rất lúng túng, lăn lộn trườn bò, nhưng cũng né được.

Dưới đài cười ồ.

"Chỉ thế thôi?"

"Ma Tôn chỉ dạy nàng cái này?"

Nhị sư tỷ công kích càng mạnh.

Ta liên tục thoái lui, trên người thêm nhiều vết thương.

Ngay lúc kiếm của cô ta đâm thẳng vào ngực ta, trên khán đài vang lên một tiếng gầm thấp.

Không phải tiếng người.

Mà là tiếng chó gầm.

Kiếm ngọc của nhị sư tỷ đột nhiên “cạch” một tiếng, nứt ra.

Tỷ ấy ngẩn ra.

Ta cũng ngẩn ra.

Mọi người đều nhìn về khán đài.

Ma Tôn ngồi đó, tay cầm một nắm hạt dưa, đang thong thả tách hạt.

Thấy mọi người nhìn hắn, hắn nhổ vỏ hạt: "Nhìn gì? Tiếp tục đánh đi."

Mắt nhị sư tỷ đen thui: "Ngươi! Ngươi can thiệp tỷ thí!"

"Bản tọa can thiệp sao?" Hắn nhướn mày, "Bản tọa chỉ kêu một tiếng, kiếm của ngươi tự nứt, xong trách bản tọa?"

"Ngươi——"

"Muốn nhận thua thì nhận," Hắn ngắt lời, "Không thì tiếp tục đánh — dùng kiếm gãy."

Nhị sư tỷ giận đến run người, nhưng không dám ra tay nữa.

Tỷ ấy hung hăng liếc ta một cái, quay người nhảy xuống đài.

Trọng tài tuyên bố ta thắng.

Không ai hoan hô.

Mọi người đều dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Ma Tôn.

Ta bước xuống đài, Ma Tôn nhét hạt dưa cho ta: "Tách."

Ta lặng lẽ tách hạt.

Hắn vừa ăn vừa nói: "Đánh dở tệ."

"Thân pháp dùng sai ba lần."

"Linh lực vận chuyển đứt năm lần."

"Nhưng," Hắn dừng một chút, "Không cầu xin tha thứ, còn tạm được."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn tránh ánh mắt: "Tối nay thêm một món cá."

Đêm hôm đó, ta làm cá đỏ, xào linh thái, còn nấu cháo linh mễ.

Ma Tôn ăn khá hài lòng.

Ăn xong, hắn hiếm khi không lên mái nhà, mà ngồi trong phòng nhìn ta dọn chén đũa.

"Nhị sư tỷ kia," Hắn đột nhiên nói, "Ngươi tránh xa nàng một chút."

"Tại sao?"

"Trên người nàng có tà khí."

"Tà khí?"

"Không phải ma khí, mà là thứ bẩn thỉu hơn." Hắn cau mày, "Bản tọa gần đây mới cảm nhận được."

Ta nhớ lại lời hắn từng nói: trong tiên môn có người cấu kết với tà ma ngoại vực.

"Là tỷ ấy?"

"Chưa chắc." Hắn nói, "Nhưng tám chín phần mười."

Lưng ta lạnh toát.

"Vậy phải làm sao? Nói với sư tôn không?"

"Nói với lão già cổ hủ ấy có ích gì?" Hắn cười khẩy, "Bản tọa tự điều tra."

"Ngài tự ra tay?"

"Không," Hắn nhìn ta, "Ngươi điều tra."

Ta: ???

"Ngươi là đệ tử tiên môn, điều tra sẽ tiện hơn." Hắn nói đương nhiên, "Bản tọa hiện tại thân phận nhạy cảm, hơi động là đánh rắn động cỏ."

"……Ta điều tra thế nào?"

"Tiếp cận nàng, quan sát nàng, tìm chứng cứ."

"Tỷ ấy muốn gi ết ta đấy!"

"Có bản tọa ở đây, nàng giế t không được ngươi."

Hắn nói nhẹ tênh.

Nhưng ta vẫn không yên tâm.

"Nếu tra ra thật là tỷ ấy thì sao?"

"Thì gi ết." Hắn nhàn nhạt nói, "Cấu kết tà ma ngoại vực, ch ết không đáng tiếc."

Ta rùng mình.

Hắn liếc ta: "Sợ rồi?"

"……Hơi sợ."

"Sợ thì đừng tra."

Ta im lặng một lúc.

"Tra." Ta nói, "Nếu thật là tỷ ấy, nhất định phải tra rõ."

Hắn nhướn mày.

"Sao đột nhiên dũng cảm thế?"

"Vì…" Ta siết chặt vạt áo, "Vì ta là đệ tử tiên môn."

Dù ta là phế vật, dù ta tu ma công, dù hiện tại ta là nha hoàn của Ma Tôn.

Nhưng năm năm Lăng Tiêu Sơn nuôi ta.

Sư tôn thu lưu ta.

Trưởng lão thực đường khen linh thụy ta trồng ngon.

Sư huynh gác cổng mỗi lần gặp đều cười với ta.

Ta không thể ngồi nhìn ai đó hủy hoại nơi này.

Ma Tôn nhìn ta rất lâu.

Sau đó đưa tay, xoa xoa đầu ta.

"Ngốc thì ngốc," Hắn nói, "Nhưng vẫn còn chút lương tâm."

Ta bắt đầu bí mật quan sát nhị sư tỷ.

Tỷ ấy tên Liễu Như Yên, nhập môn sớm hơn ta mười năm, đã đạt Trúc Cơ hậu kỳ, là trọng điểm bồi dưỡng của tiên môn.

Bình thường cao ngạo, khắc nghiệt, nhưng với sư tôn rất cung kính, với đại sư huynh rất dịu dàng — dù đại sư huynh không để ý lắm đến tỷ ấy.

Ma Tôn đưa cho ta một khối ngọc bội đen.

"Đeo vào, gặp nguy hiểm bản tọa sẽ cảm ứng được."

"Đây là gì?"

"Một sợi phân hồn của bản tọa."

Tay ta run, suýt ném ngọc bội đi.

"Đừng ném!" Hắn trừng ta, "Rất quý đấy!"

Ta cẩn thận dè dặt đeo vào.

Ngọc bội dán sát tim, mát lạnh.

Quan sát vài ngày, không phát hiện bất thường.

Nhị sư tỷ ngoài việc mắng ta, thì tu luyện, thỉnh thoảng xuống núi cũng chỉ là lịch luyện bình thường.

"Có phải ngài cảm nhận sai không?" Ta hỏi Ma Tôn.

"Không thể nào." Hắn khẳng định, "Mùi tà khí ấy, bản tọa đã gặp ba trăm năm trước, tuyệt đối không nhầm."

"Vậy phải làm sao?"

"Chờ." Hắn nói, "Cáo luôn lộ đuôi."

Đêm khuya, ta đang ngủ say, đột nhiên bị Ma Tôn xách dậy.

"Có người đến." Giọng hắn rất lạnh.

Giây tiếp theo, cửa sổ vỡ tan, ba đạo bóng đen lao vào.

Không phải ma khí, cũng không phải linh lực tiên môn.

Mà là thứ… âm lãnh, dính nhớp, khiến người muốn nôn mửa.

Tà ma ngoại vực.

Ma Tôn che ta ra sau lưng, vung tay một cái.

Ma khí đen kịt như thủy triều cuồn cuộn, trong chớp mắt nuốt chửng hai đạo bóng đen.

Đạo thứ ba lao thẳng về phía ta.

Ta muốn né, nhưng thân thể cứng đờ.

Tà khí xâm nhập, lạnh buốt thấu xương.

Ngay lúc bóng đen sắp chạm vào ta, ngọc bội trước ngực đột nhiên nóng lên.

Hình dáng Ma Tôn hiện ra trước mặt ta.

Đó là phân hồn trong ngọc bội hóa hình.

Hắn dùng một chưởng đập tan bóng đen, quay đầu nhìn ta: "Không sao chứ?"

Ta lắc đầu, môi run run.

Bản thể Ma Tôn đã giải quyết hai tên còn lại, bước tới nắm cổ tay ta.

Ma khí ùa vào, xua tan tà khí.

"Chúng… muốn gi ết ta sao?" Giọng ta run rẩy.

"Muốn g iết bản tọa." Hắn cười lạnh, "Nhưng ngươi ở gần bản tọa quá, bị ảnh hưởng."

"Vậy nhị sư tỷ——"

Lời chưa dứt, ngoài cửa truyền đến tiếng thét chói tai.

Chính là tiếng của nhị sư tỷ.

HomeTrước
Sau