Menu

📖 CHƯƠNG 7

~6 phút đọc1.298 từ7/12 chương

Chúng ta lao ra, thấy tỷ ấy ngã trên mặt đất, ngực bị đâm bởi một thanh đao đen, tà khí không ngừng trào ra từ vết thương.

Sư tôn cùng các trưởng lão nghe tin chạy tới.

"Như Yên!" Sư tôn lao tới, muốn rút đao.

"Đừng động!" Ma Tôn quát, "Đó là Phệ Hồn Nhẫn, rút ra là nàng ta ch ết ngay."

Tay sư tôn cứng lại giữa không trung.

Mặt nhị sư tỷ trắng bệch, nhìn chúng ta, ánh mắt phức tạp.

"Sư… sư tôn…" Giọng tỷ ấy yếu ớt, "Là Lâm Tiểu Uyển… nàng ta cấu kết tà ma… muốn hại đệ tử…"

Ta ngẩn ra.

Mọi người đều nhìn ta.

Ma Tôn bước lên một bước, chắn trước mặt ta.

"Diễn khá giống." Hắn lạnh lùng nói, "Đáng tiếc, bản tọa không ăn chiêu này."

"Ngươi là ý gì?" Sư tôn cau mày.

"Ý là," Ma Tôn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nhị sư tỷ, "Thanh đao này, là chính nàng ta tự đâm vào."

Toàn trường xôn xao.

"Ngươi vu khống!" Nhị sư tỷ kích động, vết thương trào ra nhiều huyết đen hơn.

"Có phải vu khống hay không, kiểm tra là biết." Ma Tôn đưa tay, cách không xuất một trảo.

Từ trong cơ thể nhị sư tỷ, một sợi hắc khí bị cưỡng ép kéo ra.

Hắc khí vặn vẹo, gào thét, toát ra khí tức giống hệt mấy bóng đen ban nãy.

"Đây là…" Sắc mặt sư tôn đại biến.

"Ấn ký của tà ma ngoại vực." Ma Tôn đứng dậy, "Nàng ta sớm bị xâm nhập, chỉ dùng bí pháp trấn áp thôi."

Hắn nhìn nhị sư tỷ: "Đêm nay vụ ám sát này, là tự nàng dàn dựng, muốn hãm hại tiểu nha hoàn này, thuận tiện rửa sạch nghi ngờ cho mình. Bản tọa nói đúng không?"

Nhị sư tỷ ch ết lặng nhìn hắn, môi run rẩy, nhưng không nói nên lời.

"Đáng tiếc ngươi tính sai hai điểm." Ma Tôn nhàn nhạt nói, "Thứ nhất, đám phế vật đó gi ết không được bản tọa; thứ hai, bản tọa ba trăm năm trước đã giao thủ với mấy thứ này, mùi hôi thối trên người ngươi, cách ba dặm cũng ngửi được."

Sự thật phơi bày.

Nhị sư tỷ đột nhiên cười lên, tiếng cười thê lương.

"Là… là ta thì sao!" Tỷ ấy nhìn sư tôn, "Tiên môn giả dối! Chính đạo giả dối! Các ngươi miệng thì nói trừ tà diệt ma, nhưng ngay cả khuyết điểm linh căn của ta cũng chữa không được!"

"Tà ma ngoại vực hứa, chỉ cần ta giúp bọn chúng, sẽ cho ta linh căn hoàn mỹ!" Tỷ ấy điên cuồng, "Ta có lỗi gì?! Ta chỉ muốn mạnh lên!"

Sư tôn nhắm mắt, đau khổ lắc đầu.

Ma Tôn lười nghe tỷ ấy lải nhải, giơ tay muốn kết liễu.

"Đợi đã!" Ta giữ hắn lại.

Hắn quay đầu nhìn ta.

"Để sư tôn xử lý đi." Ta nhỏ giọng nói, "Đây là việc của tiên môn."

Ma Tôn nhìn ta nửa ngày, thu tay lại.

"Tùy ngươi."

Sư tôn tự tay phế tu vi nhị sư tỷ, nhốt nàng vào cấm địa, vĩnh viễn giam cầm.

Sau đêm đó, thái độ của tiên môn với Ma Tôn thay đổi vi tế.

Dù vẫn kiêng dè, nhưng nhiều hơn một tia cảm kích.

Ma Tôn không để ý.

Hắn vẫn sai bảo ta làm việc, châm chọc, thỉnh thoảng dạy ta tu luyện.

Chỉ có một lần, ta nghe sư tôn nói riêng với hắn: "Đa tạ."

Lúc ấy Ma Tôn đang gặm linh thụy ta nướng.

"Tạ gì?" Đầu hắn cũng không ngẩng, "Bản tọa chỉ dọn rác thôi."

Dừng một chút, hắn lại nói: "Thuận tiện dạy tiểu nha hoàn này, cái gì gọi là lòng người hiểm ác."

Sư tôn cười khổ, rời đi.

Ta ngồi xổm bên Ma Tôn, nhỏ giọng hỏi: "Ngài sớm biết là tỷ ấy rồi sao?"

"Vậy tại sao không vạch trần sớm?"

"Không có chứng cứ." Hắn liếc ta, "Hơn nữa bản tọa muốn xem, ngươi tra được gì."

"……Ta... gì cũng không tra được."

"Nhưng ngươi không lùi bước." Hắn nói, "Còn tạm được."

Ta cúi đầu, trong lòng hơi ấm.

"Nghỉ đi," Hắn đột nhiên nói, "Từ ngày mai, tu luyện tăng gấp đôi."

Ta: ???

"Dưới thác sáu canh giờ."

"Sẽ ch ết người đấy!"

"Bản tọa trông chừng, không c hết được đâu."

Ta kêu thảm.

Khóe miệng hắn cong lên một nụ cười.

Rất nhạt, nhưng thật.

Đêm hôm đó, ta mơ thấy Hắc Gia lại trở về.

Nó ngồi xổm trên bồ đoàn, lườm ta lật trắng mắt.

Ta đưa tay sờ nó, nó không né.

Khi tỉnh dậy, Ma Tôn ngồi bên giường, tay cầm một bát thuốc.

"Uống đi." Hắn ra lệnh.

"Thuốc gì vậy?"

"Cố bổ nguyên khí, kinh mạch của ngươi vẫn chưa lành hẳn."

Ta nhận lấy bát, uống một hơi cạn sạch.

Đắng đến mức ta nghiến răng ken két.

Hắn đưa cho ta một viên kẹo.

Ta ngẩn ra.

"Nhìn gì?" Hắn bày bộ mặt nghiêm, "Nha hoàn mà bệnh nằm luôn, ai nấu cơm cho bản tọa?"

Ta ngậm kẹo, cười.

"Cười cái gì!" Hắn quát ta, "Ngủ đi!"

Ta nằm xuống, hắn kéo chăn đắp cho ta.

Động tác rất nhẹ, như đang chăm sóc một món đồ sứ dễ vỡ.

"Hắc Gia." Ta mơ màng gọi.

Thân thể hắn cứng lại.

"……Ừ?"

"Ngủ ngon."

Im lặng rất lâu.

"……Ngủ ngon."

Cửa khẽ đóng lại.

Ta ôm chăn, thầm nghĩ:

Có lẽ… như vậy cũng không tệ.

Vụ việc của nhị sư tỷ giống như một viên đá ném xuống mặt hồ, gợn sóng lan tỏa khắp Lăng Tiêu Sơn suốt nửa tháng mới dần yên.

Sư tôn trong một đêm già đi mười tuổi.

Ông tự nhốt mình trong tịnh thất ba ngày. Khi ra ngoài, câu đầu tiên nói là: "Tiểu Uyển, những năm qua, lão sư đã thất trách với ngươi."

Ta quỳ trước mặt ông, không biết nên nói gì.

"Ma Tôn… đối xử với ngươi thế nào?" Ông hỏi.

"Khá tốt ạ." Ta thành thật trả lời, "Ngoài miệng độc, hay sai vặt, còn ép con tu luyện ra thì… đều khá tốt."

Sư tôn cười khổ.

"Hắn là ma, ngươi là người." Ông dừng một chút, "Tiên ma khác biệt, đạo lý này ngươi nên hiểu."

Ta hiểu.

Ta đương nhiên hiểu.

Nhưng có những chuyện, không phải hiểu là buông bỏ được.

"Đệ tử hiểu." Ta cúi đầu.

"Hiểu là tốt." Sư tôn thở dài, "Đi đi, hắn đang chờ ngươi."

Khi ta bước ra khỏi đại điện, Ma Tôn đang dựa vào cây tùng già ngoài cửa, thong thả tách hạt dưa.

Thấy ta ra, hắn nhét nốt nắm hạt dưa còn lại vào tay ta: "Tách".

Ta ngoan ngoãn tách hạt.

"Lão già cổ hủ nói gì với ngươi?" Hắn hỏi một cách thờ ơ.

"Bảo ta tránh xa ngài." Ta nói, "Tiên ma khác biệt."

Hắn cười khẩy.

"Vậy ngươi nghe theo không?"

Ta im lặng một lúc.

"Không nghe." Ta nói, "Khi ngài còn là Hắc Gia, ta là chủ nhân của ngài, dù ngài không thừa nhận. Giờ ngài là Ma Tôn, ta là nha hoàn của ngài. Giữa chúng ta vốn dĩ đã không khác biệt."

Hắn quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt sâu thẳm, như muốn nhìn thấu ta.

"Ngốc." Cuối cùng hắn nói, đưa tay xoa xoa đầu ta, "Nhưng ngốc mà vẫn còn chút cốt khí."

Tách xong hạt dưa, hắn kéo ta ra sau núi.

"Hôm nay không tu luyện à?" Ta ngạc nhiên.

"Đưa ngươi đi xem một thứ."

HomeTrước
Sau