Menu

📖 CHƯƠNG 7

~6 phút đọc1.102 từ7/9 chương

Sau khi ta ngâm mình vào trong nước, đầu ngón tay có lớp chai mỏng của hắn bóp lấy cằm ta rồi hôn xuống. Không phải là một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước mà là một nụ hôn hung mãnh, đầy tính tấn công. Hàng mi dài mát lạnh của hắn lướt qua da thịt ta.

"Thở đi. . ."

Ta ngốc nghếch nín thở, bị hương ngọc đàn trên người hắn làm cho quên bẵng mọi thứ. Bên tai chỉ còn tiếng tim đập kịch liệt như muốn nổ tung.

Ta nhìn gương mặt tuấn mỹ sâu thẳm trước mắt này, trong lúc lơ đãng đã ngoan ngoãn nghe lời, há miệng ra hít thở.

Đôi môi mềm mại lạnh lẽo của hắn dán lên, sau một lúc mân mê thì tách môi ra, tiến thẳng vào trong.

"Ngoan thật đấy. Ta còn tưởng nàng định trốn. . ."

"Không trốn thoát được đâu."

Hắn lầm bầm thì thầm, đáy mắt đen láy dệt thành một vùng biển dục vọng sâu thẳm.

Bên ngoài tân phòng mưa tuôn xối xả, hơi nước bốc lên nghi ngút. Nước trong thùng làm ướt sũng bộ hỷ bào của Tạ Uyên.

Sau khi Tạ Uyên thành thân cứ như biến thành một người khác. Một người trông thì lạnh lùng, thường xuyên không biết từ đâu dính má-u trở về, sau khi nếm mùi đời thì trở nên vô cùng quấn quýt.

Cả ngày dài ta hiếm có cơ hội rời khỏi đầu gối của hắn. Bây giờ ngay cả lúc phê duyệt công văn hắn cũng không tránh mặt ta, cứ ôm ta đặt lên gối, hôn vừa gấp vừa dữ. . . Cả người bị giam cầm trong lòng hắn, từ trong ra ngoài đều nhuốm mùi hương ngọc đàn trên người Tạ Uyên.

Chớp mắt một cái, ở kinh thành đã trôi qua một năm. Đến dịp cuối năm, ta nhận được thư của Nguyễn gia gửi tới. Nét chữ của Đại phu nhân, ý tứ trong thư là ta và đích tỷ đều đã thành thân được nửa năm rồi, hiện tại đích tỷ đã có mang, muốn tới kinh thành Tạ gia thăm ta một chút, lo lắng ta sống ở Tạ gia không tốt nên qua bầu bạn với ta ít ngày để trọn tình tỷ muội.

Ta lười biếng đọc xong rồi quăng bức thư sang một bên.

Tuyết vụn rơi xuống, thổi tung lớp áo choàng lông cáo trên người ta, lộ ra những vết hôn màu đỏ sậm trên cổ mấy ngày nay vẫn chưa tan hết.

Cuối năm công việc triều đình bận rộn, nghe nói lại có mấy nhà bị khám xét, ta cũng mấy ngày rồi chưa thấy Tạ Uyên đâu, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Hắn không có ở nhà, cuối cùng cũng không có ai quấn lấy chặt thế nữa, trên giường cứ đòi thế này rồi lại thế kia, còn bắt ta nhìn vào mắt hắn gọi từng tiếng "A Uyên". . . Quái đản càng lúc càng nhiều.

Hắn không có ở nhà, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon được vài ngày.

Ta chưa kịp nói với Tạ Uyên tin đích tỷ sắp tới kinh thành thì nàng ta đã tới nơi rồi. Chẳng còn cách nào khác, ta đành sai người đón đích tỷ về phủ đệ Tạ gia.

Đích tỷ giẫm lên ghế ngựa bước xuống, hất cằm lên nhìn quanh một vòng đầy soi mói. Ta cũng nhìn đích tỷ Nguyễn Ôn Niệm vài cái.

Tên thư sinh họ Vu vốn định hôn ước với ta nuôi nàng ta cũng khá tốt. Khuôn mặt đích tỷ tròn trịa ra hẳn một vòng, có lẽ là do gia đình chồng dễ bắt nạt nên nàng ta càng thêm vẻ hống hách sai bảo hơn cả lúc trước khi xuất giá.

Sau khi đích tỷ vào phủ đệ thì sắc mặt bỗng biến đổi.

"Không đúng!" Nàng ta nhìn chằm chằm ta, hoài nghi hỏi: "Tạ gia thực sự ở đây sao? Sao so với căn nhà ta từng thấy mấy năm trước lại không giống lắm."

Ta cũng mặt đầy ngơ ngác: "Không giống chỗ nào?"

"Cái phủ này cũng lớn quá rồi. . ." Đích tỷ kỳ quái cau mày, "Nguyễn Nam Khê, ngươi có chắc là mình đã gả cho công tử Tạ gia không đấy?"

Ta gật đầu: "Người ta có ngốc đến mấy thì còn có thể gả nhầm phu quân sao? Hỷ nương dẫn kiệu hoa tới Tạ gia, ta đã gặp phu quân ở Tạ gia mà. . ."

Không có lấy một kẽ hở! Đích tỷ cũng không truy hỏi thêm nữa. Nàng ta cũng chỉ mới tới Tạ gia một lần, bấy nhiêu năm trôi qua rồi, phủ đệ có sửa sang lại cũng không phải là không thể.

"Thôi bỏ đi!" Đích tỷ giữ vẻ cao ngạo, xua xua tay, "Ta cũng là thay mẹ tới xem ngươi thế nào thôi, dù sao ngươi cũng là thay thế hôn sự của ta."

Nàng ta nghĩ tới điều gì đó, khóe môi thoáng nụ cười: "Vị công tử Tạ gia kia đối xử với ngươi thế nào? Hắn ta thích nhất là đánh bạc, chơi gái, chắc hẳn là thường xuyên không có nhà đâu nhỉ!"

Ta lấy làm lạ, cau mày nghiêm túc nhớ lại: "Phu quân đối xử với ta rất tốt! Những thói hư tật xấu đó sau khi bọn ta thành thân hắn đã sửa đổi hết rồi."

Tạ Uyên về nhà đều khá sớm. Trước kia trên bộ phi ngư phục sẽ có mùi má-u tươi, sau khi ta tỏ vẻ không hài lòng thì bây giờ ngày nào hắn cũng sạch sạch sẽ sẽ trở về, trên người hun mùi hương ngọc đàn thơm phức.

Đích tỷ thần sắc chấn kinh, ánh mắt dao động nhìn ta, cho rằng ta đang lừa nàng ta. Nàng ta nắm chặt chiếc khăn tay trong tay, dường như việc công tử Tạ gia thay tính đổi nết làm nàng ta không hài lòng.

"Ngươi ấy à, từ nhỏ đã chẳng có tâm cơ gì. Chắc chắn là bị cái tên nam nhân đó lừa rồi!"

"Nam nhân trên đời này làm gì có ai thập toàn thập mỹ?" Giọng điệu đích tỷ nồng nặc mùi ghen tị, "Giống như cái tên thư sinh họ Vu mà ngươi định gả trước đây ấy, cũng chẳng phải hạng tốt lành gì! Chẳng qua cũng chỉ là sống tạm bợ qua ngày thôi."

HomeTrước
Sau