Menu

📖 CHƯƠNG 8

~6 phút đọc1.112 từ8/9 chương

Thời gian không còn sớm nữa, đích tỷ cũng không có ý định rời đi.

Ngược lại là nha hoàn bên cạnh nàng ta còn vênh váo nhắc nhở:

"Tiểu thư nhà ta từ xa tới đây, lại còn là đích tỷ của ngươi. Lâu như vậy rồi mà cũng không thấy Nhị tiểu thư hành lễ, hỏi thăm sức khỏe lấy một tiếng, chẳng lẽ lại tưởng gả được vào chỗ cao rồi là có thể coi khinh người khác sao?"

"Trời đã muộn thế này rồi, tiểu thư nhà ta định nghỉ lại đây. Phiền Nhị tiểu thư mau đi chuẩn bị đi!"

Ta vừa đứng dậy thì vòng eo đã bị những ngón tay thon dài giữ chặt lấy.

"Phu quân?"

Đôi mắtTạ Uyên như cười như không nhìn nàng ta, thâm trầm lạnh lẽo.

"Tỷ tỷ của phu nhân tới từ khi nào vậy? Cũng không tới Trấn phủ ty thông báo cho ta một tiếng."

Sắc mặt đích tỷ trắng bệch như tờ giấy bị phai màu, đầy vẻ kinh hãi không thể tin nổi, giọng nói cũng run lẩy bẩy:

"Nguyễn Nam Khê, người ngươi gả là hắn sao?"

Ta không hiểu mô tê gì: "Đúng vậy, phu quân họ Tạ, có vấn đề gì sao?"

Tại sao đích tỷ lại có vẻ mặt như sợ đến mất vía vậy?

Ta khó hiểu, nghiêm túc nhìn kỹ Tạ Uyên vài cái.

Da trắng môi đỏ. . . đẹp đến nhường này, cũng đâu có đáng sợ lắm đâu!

Đáp ứng yêu cầu của đích tỷ, ta bảo nhà bếp chuẩn bị một bàn tiệc tẩy trần để thết đãi đích tỷ từ phương xa tới.

Trên bàn ăn, thỉnh thoảng Tạ Uyên lại gắp thức ăn cho ta, chẳng mấy chốc bát nhỏ đã đầy ắp.

Ta nhỏ giọng phàn nàn: "Phu quân, ta không muốn ăn tôm nữa."

Những ngón tay thon dài của Tạ Uyên thấm đẫm nước sốt đậm đà, đút con tôm luộc đã bóc vỏ vào miệng ta.

"Phu nhân ngoan, ăn tôm bổ eo. Phu quân mấy ngày không có nhà, eo không còn đau nữa rồi có phải không?"

Mặt ta "xoẹt" một cái nóng bừng lên. Lo hắn lại nói ra thêm những lời kinh thiên động địa gì đó, ta đành ngoan ngoãn cắn lấy con tôm từ đầu ngón tay hắn.

Đích tỷ suốt cả quá trình đều mang vẻ mặt như vừa thấy ma, không phải đôi đũa trong tay rơi xuống đất thì cũng là húp canh suýt sặc chế-t.

Ta chớp chớp mắt: "Đích tỷ, ngươi ăn đi chứ! Một bàn thức ăn này đều không hợp khẩu vị của ngươi sao?"

Đích tỷ liếc nhìn Tạ Uyên một cái, vô cùng gượng ép nặn ra nụ cười: "Ta. . . ta ăn no rồi."

Vừa ăn xong, đích tỷ lấy cớ kéo ta đi dạo rồi biến mất.

Nàng ta siết chặt tay ta, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng:

"Nguyễn Nam Khê, ngươi có biết hắn là ai không!"

Ta thật thà đáp: "Phu quân của ta mà!”

"Chẳng phải các ngươi bắt ta tới kinh thành gả cho công tử Tạ gia sao?"

Nói tới đây ta càng thêm uất ức.

Đích tỷ nắm chặt tay ta không buông, giọng nói the thé:

"Công tử Tạ gia cái gì chứ? Hắn hoàn toàn không phải! Hắn là Diêm Vương sống, Chỉ huy sứ của Cẩm y vệ —— Tạ Uyên. Chuyên làm những việc khám xét nhà cửa, diệt cả dòng tộc! Có gia tộc hiển hách nào thấy hắn mà không như thấy ma không? Ngươi. . . sao ngươi có thể gả cho hắn cơ chứ?"

Ta ngẩn người ra. Phen này đúng là gả nhầm thật rồi.

Ta lắp bắp, vẫn còn cố chống chế: "Nhưng mà. . . bọn họ đều họ Tạ mà! Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách ta được đúng không?"

Làm gì có chuyện trùng hợp thế, ngày ta gả tới Tạ gia thì Tạ gia vừa hay bị khám xét nhà. Ta lại cứ thế coi đầu sỏ của việc khám xét nhà là phu quân mình phải gả.

Như vậy thì có thể giải thích được rồi. . . Tại sao hạ nhân ở hậu viện lại cứ ấp úng, Tạ Uyên luôn đi sớm về muộn, trên người dính má-u, hoàn toàn không có thói hư tật xấu của đám công tử bột. . .

Trên giường, mỗi khi lên đỉnh hắn đều bắt ta nhìn vào mắt hắn gọi tên hắn. Hóa ra ngay từ đầu ta đã nhận nhầm người!

Thế nhưng Tạ Uyên đều biết rõ sự tình, sao hắn có thể không nói? Lại còn thản nhiên cùng ta bái đường thành thân!

Đích tỷ kéo ta đi về phía cửa lớn Tạ gia: "Mau theo ta về! Về viết thư, hòa ly với cái tên Diêm Vương sống Tạ Uyên này đi. Không thể vì ngươi mà hại cả nhà được!"

Bên ngoài cửa Tạ gia, Cẩm y vệ đã bao vây kín mít không kẽ hở.

Đích tỷ bấm vào lòng bàn tay ta hơi đau, nàng ta cố giữ bình tĩnh nhìn về phía Tạ Uyên:

"Chỉ huy sứ đại nhân, ta đưa tiểu muội đi, có gì không đúng sao?"

Giọng Tạ Uyên trầm thấp lạnh lùng, đang lau chùi lưỡi đao trong tay: "Ngươi đi thì đi, nhưng đừng có mang người của ta đi!"

Đích tỷ nhìn vào thanh tú xuân đao đang đùa nghịch trong lòng bàn tay hắn, liền hất tay ta ra, đẩy ta sang một bên:

"Nguyễn Nam Khê, ngươi tự chọn đi! Chọn hắn, hay chọn người tỷ tỷ này của ngươi?"

Ta đan chéo các ngón tay vào nhau, nhìn về phía đích tỷ.

Đích tỷ nhướng mày: "Nam Khê, ngươi vẫn chọn Nguyễn gia có phải không? Dù sao chúng ta cũng là tỷ muội bao nhiêu năm. . . theo ta về đi, ta sẽ nói rõ tình hình với nương, chọn lại cho ngươi một mối hôn sự khác."

Dưới ánh trăng, biểu cảm của Tạ Uyên không hề có chút biến đổi nào, chỉ có hàng mi dài rung động che giấu đi tất cả cảm xúc trong mắt.

Ta nhìn đích tỷ một cái rồi đi tới bên cạnh Tạ Uyên.

Thấy trên mu bàn tay hắn lại có thêm mấy vết thương, ta bắt đầu lo lắng:

"Không phải dưới trướng chàng có nhiều Cẩm y vệ thế sao? Bọn họ đều nói chàng là Diêm Vương sống, sao còn để mình bị thương vậy?"

HomeTrước
Sau