Menu

📖 CHƯƠNG 9

~7 phút đọc1.431 từ9/9 chương

Tạ Uyên ngước đôi mắt đen láy nhìn ta, toàn thân khẽ run lên một cái rồi ôm chầm lấy ta vào lòng.

"Đã chọn ta rồi thì không còn cơ hội để thay đổi nữa đâu. . ."

"Làm thê tử của một tên Diêm Vương tội ác đầy mình, nàng có sợ không?"

"Không sợ!" Ngửi thấy hương ngọc đàn pha lẫn mùi má-u tươi trên người hắn, ta nhắm mắt lại, "Chỉ cần là chàng, ta không sợ."

Đích tỷ không thể tin nổi, giọng điệu giận điên lên:

"Nguyễn Nam Khê, ngươi điên rồi sao?"

"Ta đã nói cho ngươi biết hắn là hạng người gì rồi cơ mà? Ngươi ở bên hắn không sợ gặp ác mộng sao?"

"Ta đưa ngươi đi đều là vì tốt cho ngươi. Nếu ngươi cứ nhất định phải chọn cái tên Diêm Vương sống này, sau này ta và Nguyễn gia đều sẽ mặc kệ ngươi!"

Có thể vạch rõ ranh giới với Nguyễn gia đối với ta mà nói là một chuyện tốt!

Ta quay người lại, đón lấy ánh trăng, yên lặng nhìn đích tỷ:

"Vì tốt cho ta?"

"Cái mà các ngươi nói là vì tốt cho ta chính là ức hiếp mẹ ta lâm bệnh qua đời, không còn ai chống lưng cho ta nữa. Cướp đi phu quân của ta, cướp đoạt tất cả những thứ thuộc về ta sao?"

"Người tỷ tỷ như ngươi, ta không cần cũng chẳng sao."

Đích tỷ vẫn cố gượng, cứng cổ nói: "Ta cướp của ngươi khi nào, chẳng qua là ngươi thấy Tạ gia giàu sang nên tự nguyện đổi với ta đấy chứ."

"Ta chưa từng tự nguyện!"

Giọng ta đanh thép, rõ ràng từng chữ một. Những ngón tay thon dài khẽ đặt lên vai ta, bao bọc lấy ta dưới bộ phi ngư phục của hắn.

"Hôn sự mà Nguyễn tiểu thư cướp được chắc cũng chẳng sống tốt lành gì nhỉ?"

Cẩm y vệ bên cạnh đưa tới một tờ mật hàm, trên mặt hắn thoáng lướt qua ý cười.

"Tên thư sinh họ Vu kia có một người mẹ bệnh liệt giường, lại còn một muội muội đang đợi gả đi. Chỗ sính lễ ngươi lấy từ chỗ Nam Khê có lấp đầy được cái hố không đáy của Vu gia không?"

Đích tỷ đắc ý vặn lại:

"Thế thì đã sao? Phu quân ta văn chương nổi bật, kỳ thi mùa xuân đã trúng tuyển, sắp được vào triều làm quan rồi. Tốt hơn cái tên Diêm Vương sống tiếng xấu đồn xa như ngươi cả nghìn lần!"

Đầu ngón tay thon dài trắng bệch của hắn búng nhẹ một cái, mẩu giấy đó rơi xuống trước mặt đích tỷ, khóe môi hắn nhếch lên một độ cong quỷ dị diễm lệ:

"Thật đáng tiếc, việc gian lận trong khoa cử kỳ thi mùa xuân đã bị bại lộ. Hiện tại hắn ta đã đang trên đường bị áp giải về chiếu ngục kinh thành để xét xử rồi."

"Cái gì?" Bước chân đích tỷ lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, "Không thể nào. . .”

"Phu quân ta là trạng nguyên lang!"

"Tạ Uyên, cái tên gian thần chó săn nhà ngươi, là ngươi hại hắn có đúng không?"

Tạ Uyên dắt tay ta trở về phủ.

"Có thời gian ở đây dây dưa quấy rầy bổn Thống soái thì chi bằng hãy quay về chuẩn bị bữa cơm cuối cùng cho phu quân ngươi đi."

Đích tỷ dẫn người nấp ở bên ngoài Tạ phủ. Ta vừa ra khỏi phủ liền bị đích tỷ đang khệ nệ bụng bầu chặn đường.

"Nam Khê, ngươi không xuống đây tỷ muội ta trò chuyện một chút sao?"

Ta thấy nực cười, thản nhiên hỏi nàng ta:

"Ta đã chọn Tạ Uyên, không phải đích tỷ nói là đoạn tuyệt quan hệ với ta rồi sao?"

Bên ngoài xe ngựa cứng đờ, giọng điệu đích tỷ trở nên gấp gáp, đi thẳng vào vấn đề:

"Nam Khê, ngươi nhất định phải giúp hắn một tay!"

"Không phải ngươi cũng từng cảm mến hắn sao? Nếu bọn ta không đổi thì Vu Phong đã là phu quân của ngươi rồi."

"Trong bụng ta đang mang cốt nhục của hắn, ngươi nỡ để ngoại sanh sinh ra đã không có cha sao?"

"Cái tên Diêm Vương Tạ Uyên kia sủng ái ngươi như thế, ngươi cầu xin hắn, hắn nhất định sẽ ra tay giúp đỡ, thả Vu Phong ra. . ."

Xe ngựa lăn bánh ra khỏi Tạ phủ.

Xa phu hỏi ta: "Phu nhân muốn đi đâu?"

Nhất thời chẳng còn tâm trạng đâu mà đi dạo phố nữa.

"Tới Trấn phủ ty, ta đi tìm hắn."

Đây là lần đầu tiên ta tới nơi làm việc của Tạ Uyên để tìm hắn. Đám Cẩm y vệ đó sớm đã biết rõ thân phận của ta, dọc đường suôn sẻ không chút cản trở, đưa ta tới trước mặt Tạ Uyên.

Tạ Uyên đặt bút mực trong tay xuống, xoa xoa huyệt thái dương. Đáy mắt đen láy bao phủ một tầng u ám.

"Tới tìm ta là có chuyện muốn cầu xin ta sao?"

Ta ngẩn ra: "Không có nha! Ta chỉ là muốn tới thăm phu quân thôi. . ."

Hàng lông mày của Tạ Uyên lập tức giãn ra, sự u ám nồng đậm trong ánh mắt cũng bị xua tan hết.

Hắn ngập ngừng hỏi: "Nàng không phải vì Vu Phong nên mới tới tìm ta sao?"

"Tại sao ta phải vì Vu Phong mà tới tìm chàng? Hắn ta chẳng phải là gian lận trong phòng thi, tội đáng muôn chế-t sao?"

"Vả lại, hắn ta là phu quân của ta hay chàng là phu quân của ta?"

Ta tự nhiên đi tới phía sau hắn, giúp hắn xoa bóp huyệt thái dương. Người trên chiếc ghế gỗ trắc vội vàng ngồi thẳng dậy.

"Ta cứ tưởng. . . sau khi nàng biết rõ sự thật sẽ hối hận vì đã gả cho ta. Nếu không phải vì đổi hôn sự, nàng gõ cửa Tạ gia, nàng đã thành thân với hắn ta rồi. . ."

Miệng hắn thì nói vậy, nhưng những ngón tay thon dài lại không yên phận đặt lên eo ta, kéo ta vào lòng.

Hóa ra bấy lâu nay hắn vẫn luôn âm thầm ghen tuông và bận tâm về chuyện này sao?

Ta thở phào nhẹ nhõm:

"Ta và hắn ta chỉ là định hôn ước, cũng chưa gặp mặt bao nhiêu lần. Ngày đổi hôn sự đó, Vu Phong cưới đích tỷ của ta, hắn ta đối với ta chỉ là người xa lạ rồi."

Ngày đổi hôn sự đó, hắn ta dìu tân nương lên kiệu. Rõ ràng là chạm vào đôi bàn tay mềm mại mịn màng đó không phải là của ta. Sau khi hơi ngẩn ra, hắn ta không hề buông tay, không hề vạch trần, ngược lại còn lộ ra một vẻ vui mừng kín đáo. Lúc đó ta đã biết, tên thư sinh thường xuyên viết thư cho ta, quan tâm ta hết mực này đối với ta chẳng hề có lấy một phân chân tình, chẳng qua chỉ là nhắm trúng cái danh phận Nhị tiểu thư Nguyễn gia của ta mà thôi.

Mọi chuyện đã nói rõ ràng, nỗi phiền muộn trong lòng ta quét sạch sành sanh. Ta định đứng dậy rời khỏi lòng hắn.

"Phu nhân, đợi một chút. . ."

"Khó khăn lắm nàng mới tới Trấn phủ ty thăm ta một lần."

Giọng hắn khàn đục, có chút uất ức.

Dưới váy chạm phải vật gì đó cứng cứng. Sau khi gả đi, ta lập tức hiểu ra ngay.

"Chàng chàng. . . thế này sao được? Trấn phủ ty là nơi tra tấn xét xử mà. Giữa ban ngày ban mặt, chàng lại là Chỉ huy sứ đại nhân. . ."

Những lời phía sau đều bị chặn lại.

"Vậy nàng có sẵn lòng làm một phạm nhân bị bổn Thống soái xét hỏi một lần không?"

Ta bị hắn hôn đến mức thở hổn hển, mặt mày nóng bừng, bực bội hỏi hắn: "Dám hỏi đại nhân, dân nữ phạm tội gì?"

Hắn móc lấy đầu ngón tay ta, đặt lên đai ngọc trước vòng eo đang căng chặt của mình.

"Trộm cắp trái tim của bổn quan, phóng hỏa trên người bổn quan. . ."

"Phán nàng làm thê tử ta, đời đời kiếp kiếp."

HomeTrước