📖 CHƯƠNG 4
Chuyến bay đi Thành Đô, mã số MU5403, cửa khởi hành số 58.
Tôi rũ mắt nhìn tấm vé máy bay mỏng tang trên tay, đứng lặng trước khu vực kiểm tra an ninh ở Nhà ga T2 của Sân bay Quốc tế Phố Đông. Chiếc vali kéo cỡ nhỏ 20 inch đặt sát chân chỉ chứa vỏn vẹn vài bộ quần áo, một cây bút bi nhựa rẻ tiền và cuốn nhật ký của Cố Trầm—tôi đã "mượn" tạm nó từ thư phòng ở Tư Nam Công Quán.
Không phải là trốn chạy.
Chỉ là tôi cần một không gian để thở. Để tự định đoạt xem liệu mình có thể đem lòng yêu một người đàn ông đã lừa dối mình hay không—cho dù xuất phát điểm của anh ta là mục đích tốt đẹp nhất trên đời đi chăng nữa.
Điện thoại khẽ rung. 15 cuộc gọi nhỡ từ "Chồng hợp đồng". 20 tin nhắn WeChat chưa đọc.
Tôi dứt khoát tắt nguồn.
Trên mặt bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch ở Tư Nam Công Quán, tôi đã để lại chiếc nhẫn cưới giả cùng một tờ giấy A4—Thỏa thuận ly hôn đơn phương, bên dưới đã ký sẵn tên tôi với các điều khoản rõ ràng: Không phân chia tài sản, không yêu cầu bồi thường, chỉ xin lại sự tự do.
Tôi không thèm 105 tỷ đồng kia của anh. Tôi cũng chẳng thiết tha gì cái "lồng son" Thang Thần Nhất Phẩm đó.
Tôi chỉ muốn được tôn trọng như một cá thể độc lập, chứ không phải một món đồ sở hữu yếu ớt cần được bảo vệ.
"Hành khách Lâm Du, vui lòng di chuyển đến cửa kiểm tra an ninh số 58..."
Tiếng loa phát thanh vang lên hối thúc. Tôi kéo vali, sải bước về phía dải băng chuyền an ninh.
Đúng lúc đó, một trận ồn ào chợt bùng lên từ phía sau.
"Lâm Du!"
Giọng nói quen thuộc, khàn đặc và gấp gáp đến mức đứt quãng.
Tôi ngoái đầu lại.
Cố Trầm đang lao như điên xuyên qua dòng người tấp nập. Chiếc áo vest xộc xệch, cà vạt lệch hẳn sang một bên, mái tóc bù xù rũ rượi như vừa bị gió lùa—hoàn toàn đánh mất dáng vẻ uy nghiêm của một "bá đạo tổng tài" thường ngày. Anh cắm cúi chạy, đụng ngã cả một chiếc xe đẩy hành lý mà chẳng buồn dừng lại xin lỗi, đôi mắt chỉ găm chặt lấy bóng lưng tôi.
"Đứng lại!" Anh gầm lên từ xa, chất giọng run rẩy, "Em định... định trốn chạy lần nữa sao? Giống hệt như bảy năm trước?"
Tôi dừng bước.
Đám đông xung quanh bắt đầu dạt ra, tạo thành một vòng tròn kỳ lạ. Người ta vốn luôn thích hóng chuyện ở sân bay, nhất là khi hai nhân vật chính lại là một gã đàn ông mặc vest Armani đang điên cuồng chạy rượt và một cô gái chỉ khoác chiếc áo gió giản dị.
Cố Trầm lao đến trước mặt tôi, thở hồng hộc, hai tay chống lên đầu gối. Anh ngước mắt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi trân trân như thể đang ngắm nhìn một ảo ảnh sắp tan biến vào hư không.
"Đừng đi." Anh đứng thẳng người dậy, giọng khàn đặc, "Anh xin lỗi. Anh không nên lừa dối em. Đáng lý ra anh nên nói thật ngay từ đầu..."
"Nói thật từ đầu sao?" Tôi lạnh lùng ngắt lời, giọng điệu còn buốt giá hơn cả hơi lạnh từ máy điều hòa trong sân bay, "Nói thật rằng anh đã âm thầm theo dõi tôi suốt 7 năm qua? Rằng anh đã tính toán chi li từng bước để lùa tôi vào bẫy? Hay nói thật rằng anh chỉ coi tôi như một con chim non bé bỏng cần nhốt vào lồng để bảo vệ, thay vì tôn trọng tôi như một con người có đủ khả năng tự đưa ra sự lựa chọn?"
Cố Trầm chết lặng.
Đôi môi anh mấp máy, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Tôi tiến lên một bước, dí sát đến mức có thể ngửi thấy rõ mùi mồ hôi hòa quyện cùng mùi nước hoa nam tính trên người anh—đó là mùi của sự tuyệt vọng.
"Cố Trầm," tôi gằn từng chữ gọi đầy đủ tên anh, không phải "Cố tổng", cũng chẳng phải "chồng hợp đồng", "anh nợ tôi một lời xin lỗi. Không phải vì chuyện anh đã gánh nợ thay bố tôi—điều đó tôi vô cùng biết ơn. Mà là vì anh đã coi thường tôi."
Anh trừng lớn mắt.
"Anh nghĩ tôi yếu đuối đến mức không chịu nổi chút sóng gió nào sao? Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức sẽ tự chui đầu vào rọ của Tập đoàn Vương thị nếu không có anh đứng ra che chở à? Anh lầm rồi. Bảy năm trước tôi cứu anh dưới màn mưa bão, không phải để hôm nay anh biến tôi thành con chim hoàng yến nhốt trong chiếc lồng son Thang Thần Nhất Phẩm."
Tôi lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách giữa hai người.
"Tôi không hề trốn chạy," tôi tiếp tục, chất giọng đã bình tĩnh hơn đôi chút, "tôi chỉ cần không gian để suy nghĩ cho thấu đáo: liệu tôi có thể yêu một người đàn ông không hề đặt niềm tin vào mình hay không. Và câu trả lời của tôi ở hiện tại là—không."
Cố Trầm vươn tay ra, nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Bàn tay anh siết chặt, run rẩy, nhưng tuyệt nhiên không dùng sức để kéo tôi lại.
"Đừng đi mà," anh thầm thì, giọng điệu gần như là van lơn, "Anh sẽ sửa đổi. Anh sẽ học cách tin tưởng em. Anh sẽ..."
"Buông tay ra." Tôi lạnh nhạt cắt ngang, đó không phải là một lời yêu cầu, mà là một mệnh lệnh.
Anh vẫn kiên quyết không buông.
Đôi mắt anh đỏ hoe, chực chờ như sắp khóc—nhưng lại chẳng có giọt nước mắt nào rơi xuống. Một vị Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn tỷ đô, giờ phút này lại đang đứng giữa Sân bay Quốc tế Phố Đông, trước mặt hàng trăm ánh mắt soi mói của người lạ, gắt gao nắm chặt tay một cô gái không muốn ở lại.
"Anh buông ra ngay," tôi hạ giọng, "nếu không tôi sẽ hét lên có kẻ quấy rối đấy."
Cố Trầm sững sờ.
Bàn tay anh nới lỏng dần, rồi buông thõng xuống hoàn toàn.
Tôi lùi thêm hai bước, quay lưng đi thẳng về phía cửa an ninh. Bánh xe vali lăn lạch cạch trên mặt sàn gạch men, từng tiếng vang lên như đang đếm ngược thời gian.
"Anh sẽ đợi," giọng Cố Trầm khàn khàn cất lên từ phía sau lưng, "Bảy ngày. Bảy tháng. Hay bảy năm nữa cũng được. Bất cứ khi nào em muốn quay lại... anh vẫn sẽ luôn ở đây chờ em."
Tôi khựng lại, nhưng không quay đầu.
"Nhưng nếu em gặp nguy hiểm," anh trầm giọng nói tiếp, "vệ sĩ của anh vẫn sẽ âm thầm theo bảo vệ em từ xa. Đó là điều kiện cuối cùng không thể thương lượng của anh."
Tôi khẽ lắc đầu.
Rồi dứt khoát bước qua cửa kiểm tra an ninh, đưa vé cho máy quét, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Tiếng bước chân của tôi vang vọng dọc theo dãy hành lang dài hun hút.
Tôi không hề hay biết rằng, khoảnh khắc cánh cửa an ninh đóng sập lại phía sau lưng, Cố Trầm đã khuỵu một gối xuống giữa nền nhà sân bay—không phải để quỳ gối van xin, mà là vì đôi chân anh đã hoàn toàn kiệt sức, không còn trụ vững nổi nữa.
Anh nắm chặt lấy bản sao vé máy bay của tôi—thứ mà anh đã giật lấy từ tay thư ký Trần Mặc—chăm chăm nhìn vào hai chữ "Thành Đô", thì thầm:
"Nhất định phải bình an đấy, Lâm Du. Đừng để người của Vương thị chạm vào em... cho đến ngày em sẵn sàng quay về tính sổ với anh."
