📖 CHƯƠNG 5
Ngày thứ nhất.
Tôi đã không đi Thành Đô.
Tấm vé máy bay kia chỉ là đòn tung hỏa mù. Tôi xuống máy bay ở Bắc Kinh, thuê một căn phòng trọ nhỏ xíu nằm sâu trong ngõ Nam La Cổ Hạng, thuộc khu Hồ Đồng cổ kính và lộn xộn. Nơi đó không có camera an ninh, và tất nhiên, cũng chẳng có vị "Hoàng thái tử Thượng Hải" nào cả.
Tôi cần chứng cứ. Không phải để tha thứ cho Cố Trầm, mà để hiểu rõ rốt cuộc bản thân đang phải đối mặt với thứ gì.
Ngày thứ ba.
Tôi nhờ vả một mối quan hệ thời đại học ở Đồng Tế—một cậu bạn cùng khoa hiện đang làm trong ngành an ninh mạng—để trích xuất đoạn camera giám sát từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm của bệnh viện Trường Chinh.
Đoạn video ghi lại đêm hôm ấy: Ngay lúc ba gã đàn ông đeo kính đen chuẩn bị khống chế tôi tại cột B-17, một chiếc Mercedes-Benz G63 màu đen phóng vút tới. Bốn tên vệ sĩ mặc áo Tôn Trung Sơn nhảy xuống xe, đánh gục toàn bộ bọn chúng chỉ trong vỏn vẹn 40 giây.
Chiếc G63 đó là của Cố Trầm. Biển số Thượng Hải A - 88888.
Anh ta không chỉ đơn thuần là "trả nợ thay". Anh ta thực sự đã cứu mạng tôi khỏi vụ bắt cóc siết nợ.
Ngày thứ bảy.
Tôi quay trở về Thượng Hải.
Không phải vì tôi đã chọn cách tha thứ. Mà bởi vì tôi đã đưa ra quyết định—nếu đã yêu, tôi sẽ yêu theo cách của riêng mình, chứ tuyệt đối không tuân theo sự sắp đặt của anh ta.
23 giờ 15 phút. Thang Thần Nhất Phẩm.
Căn penthouse chìm trong bóng tối bủa vây, chỉ có duy nhất ngọn đèn hắt sàn ngoài phòng khách là còn leo lét sáng. Không gian đặc quánh mùi rượu whiskey nồng nặc—Cố Trầm vốn không bao giờ đụng đến rượu, nhưng đêm nay anh lại uống.
Anh ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa bọc da màu trắng, râu ria lởm chởm mọc đầy quanh cằm, hai mắt thâm quầng tiều tụy. Nằm rải rác trên chiếc bàn trà mặt đá cẩm thạch trước mặt anh là... 10 bản hợp đồng.
"Thỏa thuận ly hôn đơn phương"—tất cả đều đã được Cố Trầm ký sẵn tên và đóng mộc đỏ chót của Tập đoàn Cố thị.
Anh định buông tay để tôi rời đi.
"Anh định thả tôi đi sao?" Tôi đứng ngoài cửa, tay kéo chiếc vali cũ.
Cố Trầm từ từ ngước lên. Ánh mắt anh chuyển từ đờ đẫn sang sững sờ, rồi cuối cùng là... hoảng sợ.
"Em... em về rồi." Anh lảo đảo đứng dậy, "Anh... anh đã ký sẵn rồi. Em cứ lấy một bản rồi đi đi. Không cần phải trả nợ, cũng không cần... gặp lại anh nữa."
Giọng anh khàn đặc, không phải vì men rượu, mà là vì anh đã gào thét quá nhiều trong suốt những ngày qua—tôi biết rõ điều đó, bởi tôi đã âm thầm theo dõi anh qua hệ thống camera an ninh mà cậu bạn hacker đã mở khóa giúp.
"Cảm ơn," tôi bước vào trong, "nhưng tôi không cần."
Tôi gom cả 10 bản hợp đồng ly hôn lại.
Rồi thẳng tay xé toạc chúng ngay trước mặt anh—từng bản, từng bản một. Tiếng xé giấy vang lên chói tai giữa căn phòng tĩnh mịch.
Cố Trầm đứng chết lặng, bàn tay cầm ly rượu khẽ run rẩy.
"Lâm Du..."
"Im lặng," tôi gắt nhẹ, rồi đập xuống bàn một xấp giấy A4 mà mình đã cặm cụi soạn thảo suốt 7 ngày trốn ở Hồ Đồng.
Tôi chỉ tay vào xấp giấy: "Hợp đồng mới. Tôi là Bên A. Anh là Bên B. Đọc cho kỹ vào."
Anh run rẩy cầm xấp giấy lên, đôi mắt nhòe đi vì men say hay là vì... nước mắt?
Điều khoản 1: Bên B tuyệt đối không được điều tra, theo dõi hay bí mật cử vệ sĩ đi theo bảo vệ Bên A. Muốn biết bất cứ chuyện gì, phải hỏi trực tiếp. Vi phạm: Phạt ngủ ngoài phòng khách một tháng.
Điều khoản 2: Bên A có quyền từ chối mọi hình thức "bảo vệ" từ Bên B nếu không được thông báo trước. Bên B phải tôn trọng quyền tự quyết của Bên A như một cá thể độc lập.
Điều khoản 3: Thời hạn—Vĩnh viễn. Nhưng điều kiện chấm dứt: Phải có sự đồng thuận từ cả hai phía. Không ai được quyền đơn phương bỏ rơi người kia, cho dù là vin vào cái cớ "yêu thương" hay "bảo vệ".
Cố Trầm run lên bần bật.
Giọt nước mắt đầu tiên rơi lã chã xuống tập giấy, làm nhòe đi chữ ký tôi đã định sẵn ở cuối trang.
"Anh... anh ký," anh cất lời, đó không phải là một câu hỏi, mà là sự khẳng định trong niềm tuyệt vọng dâng trào, "Anh sẽ ký. Anh sẽ làm tất cả mọi thứ. Chỉ cần em chịu ở lại..."
"Không chỉ là ký đâu," tôi tiến lại gần, vươn tay nâng cằm anh lên, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình, "Anh phải học. Học cách đặt niềm tin vào tôi. Học cách yêu thương mà không mang tính chiếm hữu hay kiểm soát."
Anh liên tục gật đầu, nước mắt tuôn rơi không sao kiềm chế nổi—một Cố Trầm vốn luôn lạnh lùng, đầy toan tính, giờ phút này lại đang nức nở hệt như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.
Tôi chủ động ôm lấy anh.
Đây là lần đầu tiên, không phải là anh ôm tôi trước.
"Lần sau nếu muốn bảo vệ ai," tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc anh, giọng điệu cũng dần dịu lại, "hãy hỏi ý kiến của họ trước. Tôi không còn là cô sinh viên nhút nhát bỏ chạy dưới màn mưa của năm 2017 nữa đâu. Bây giờ thì, ký đi, Bên B."
Cố Trầm run rẩy cầm lấy bút, ngoan ngoãn ký tên vào vị trí dành cho "Bên B"—lần đầu tiên trong suốt quãng đời của mình, kẻ luôn nắm trong tay quyền lực tuyệt đối như anh, lại chấp nhận hạ mình làm người phụ thuộc.
Ký xong, anh ngước mắt lên, khóe mắt vẫn đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại rực rỡ sáng ngời:
"Bên A... có cho phép Bên B ôm Bên A một cái không?"
Tôi khẽ bật cười, nụ cười đầu tiên sau suốt 7 ngày ròng rã:
"Cho phép."
Anh lập tức ôm chầm lấy tôi, vòng tay siết chặt đến mức khiến tôi phát đau, cứ như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi là tôi sẽ hóa thành khói bụi bay mất.
"Anh yêu em," anh thì thầm vào hõm vai tôi, chất giọng nghẹn ngào xúc động, "ngay từ cái nhìn đầu tiên dưới cơn mưa năm đó. Anh thật sự phát điên vì em rồi."
Tôi vỗ nhẹ lên lưng anh, phóng tầm mắt ra ngoài khung cửa sổ—Bến Thượng Hải vẫn đang lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn hoa lệ.
"Biết rồi," tôi nhẹ giọng đáp, "Bên B không cần phải giải thích thêm nữa. Bên A cũng... đang học cách yêu một tên si tình biến thái đây."
Anh bật cười giữa những giọt nước mắt còn vương.
Và đó cũng là lần đầu tiên, tôi được nhìn thấy Cố Trầm cười một nụ cười rạng rỡ và chân thật đến thế.
