📖 CHƯƠNG 6
Một năm sau.
Khách sạn Bán Đảo Thượng Hải, sảnh tiệc ngoài trời nhìn thẳng ra Bến Thượng Hải.
Phía xa xa, tháp Đông Phương Minh Châu lấp lánh ánh đèn, dòng sông Hoàng Phố lững lờ trôi dưới ráng chiều hoàng hôn. Lão phu nhân ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ trầm hương, khoác trên người bộ sườn xám gấm đỏ rực. Bà cầm micro, đảm nhận vai trò chủ hôn trước sự chứng kiến của ba trăm vị quan khách—tất cả đều là những nhân vật thuộc giới tinh hoa Thượng Hải, và lúc này, bọn họ đang há hốc mồm kinh ngạc trước một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu.
Cố Trầm, vị "Hoàng thái tử Thượng Hải" nổi tiếng máu lạnh, tàn nhẫn, hiện tại lại đang quỳ một chân trên thảm cỏ nhân tạo.
Đứng trước mặt anh là Lâm Du trong chiếc váy cưới đuôi cá của nhà mốt Vera Wang, phần bụng đã hơi lùm lùm nhô lên—không rõ là do đang mang thai ba tháng, hay chỉ đơn giản là cô ăn quá no rồi cố phình bụng ra để trêu chọc anh, chẳng ai dám chắc điều đó.
"Buộc dây giày cho em đi," Lâm Du khẽ nhón chân, giọng điệu mang đậm vẻ ra lệnh nhưng ánh mắt lại ngập tràn ý cười, "Em đau chân quá, người ta đang bầu ba tháng rồi đấy, anh không xót em sao?"
Cố Trầm không chút do dự, ngoan ngoãn cúi đầu thắt lại dây đôi giày cao gót cho cô.
Quan khách xôn xao bàn tán.
"Nhìn kìa, Cố tổng..." một vị đối thủ cũ trên thương trường thì thầm với người bên cạnh, "Đúng là biến thành 'thê nô' (kẻ cuồng vợ) thật rồi."
Cố Trầm nghe thấy hết. Anh ngước mắt lên, chẳng những không hề tức giận mà còn mỉm cười—một nụ cười đắc ý của kẻ như vừa có được cả thế giới: "Tôi cam tâm tình nguyện."
Lão phu nhân gõ nhẹ vào micro: "Nghi thức trao nhẫn đã xong rồi, bây giờ giải đáp thắc mắc chút nhé... rốt cuộc là ai đã cầu hôn ai trước vậy? Theo truyền thống nhà họ Cố ta thì con trai phải là người chủ động đấy nhé?"
Lâm Du cầm lấy micro từ tay bà, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp sảnh tiệc:
"Dạ là cháu ạ. Cháu là người cầu hôn trước."
Đám đông ồ lên kinh ngạc.
Lâm Du quay sang nhìn Cố Trầm, chỉ tay thẳng vào mặt anh: "Cháu cầu hôn lúc anh ấy đang ngồi khóc tu tu như một đứa trẻ trong phòng khách căn penthouse ở Thang Thần Nhất Phẩm, trên tay còn ôm khư khư mười bản hợp đồng ly hôn đã ký sẵn tên. Cháu vò nát xé toạc hết đám giấy đó, đập thẳng vào mặt anh ấy bản hợp đồng do chính tay cháu soạn thảo, rồi bảo 'Ký đi, Bên B'."
Cố Trầm đỏ bừng cả mặt—đây có lẽ là lần hiếm hoi trên đời người ta thấy anh biết xấu hổ là gì. Anh ho khan vài tiếng, định vươn tay cướp lại micro nhưng đã bị cô nhanh nhẹn né được.
"Đến tận bây giờ anh ấy vẫn chỉ là Bên B thôi ạ," Lâm Du cười rạng rỡ, "Cháu mới là Bên A. Anh ấy lỡ vi phạm điều khoản một lần—dám lén lút cử vệ sĩ đi theo bảo vệ cháu lúc đi siêu thị—nên tối qua đã bị phạt ra sofa ngủ rồi."
Khách khứa được phen cười ồ lên thích thú. Cố Trầm đưa tay ôm mặt, hai tai đỏ lựng lan xuống tận cuống cổ, nhưng ánh mắt anh nhìn Lâm Du lại đong đầy sự nhu tình và... tôn trọng tuyệt đối.
Phòng tân hôn.
Cố Trầm đưa cho Lâm Du tờ giấy chứng nhận kết hôn thật sự—không còn là bản hợp đồng giả mạo nào nữa.
"Ký đi em," anh cất giọng trầm ấm, "lần này không phải là diễn kịch, mà là sự thật."
Lâm Du cầm bút lên ký tên, nét chữ đã trở nên thanh thoát, mềm mại hơn hẳn so với một năm về trước—bởi giờ đây, cô không còn chút run rẩy sợ hãi, cũng chẳng còn mang tâm thế của kẻ bị động nữa.
Vừa ký xong, cô bất ngờ kéo phăng cổ chiếc áo sơ mi trắng của anh ra, để lộ vòm ngực trái rắn chắc.
"Em làm gì vậy?" Cố Trầm ngạc nhiên hỏi.
Lâm Du rút ra một cây bút dạ loại mực không trôi—chính là cây bút anh đã đưa cho cô năm đó ở bệnh viện—và dứt khoát vẽ một dấu tick (✓) thật lớn ngay vị trí trái tim anh, một màu đỏ chói lóa, không thể bôi xóa.
"Đây là điều khoản phụ của Bản hợp đồng vĩnh viễn," cô cố tình làm ra vẻ nghiêm mặt, nhưng đáy mắt lại tràn ngập ý cười, "Chữ ký này viết bằng mực không phai. Nếu Bên B dám vi phạm điều khoản thứ nhất—tiếp tục lén lút theo dõi Bên A—thì Bên A có quyền dùng dao lam cạo sạch nó đi. Sẽ đau lắm đấy nhé."
Cố Trầm nắm lấy bàn tay cô, áp chặt lên ngực trái của mình—nơi dấu tick màu đỏ chói đang khẽ phập phồng theo từng nhịp đập.
"Em cứ cạo đi," anh thì thầm, thái độ vô cùng nghiêm túc, "Bởi vì trái tim này đã thuộc nằm lòng bài học rồi. Từ nay về sau, nó sẽ chỉ đập theo nhịp đập của Bên A mà thôi."
Lâm Du khẽ nhíu mày: "Anh không sợ đau sao?"
"Anh sợ mất em hơn."
Anh kéo sát cô vào lòng, vòng tay ôm thật chặt nhưng vẫn cẩn thận không làm cô bị đau—anh thực sự đã học được cách yêu thương mà không cần phải chiếm hữu hay kiểm soát.
"Em đã dạy anh suốt một năm qua," anh chôn mặt vào mái tóc cô, thầm thì, "anh vẫn chưa thực sự xuất sắc lắm. Nhưng anh hứa, anh sẽ tiếp tục học hỏi... cho đến khi nào em cảm thấy anh đã đủ tư cách để trở thành một 'Bên A' bình đẳng bên cạnh em."
Lâm Du vỗ nhè nhẹ lên lưng anh: "Không cần đâu. Bên A chỉ cần một người là đủ rồi. Bên B... cứ ngoan ngoãn làm người yêu của Bên A là được."
Cố Trầm bật cười, anh cúi đầu hôn lên dấu tick trên ngực mình—hôn lên "chữ ký" đánh dấu chủ quyền của cô.
"Vĩnh viễn nhé," anh nói.
"Vĩnh viễn," Lâm Du mỉm cười đáp lời, "Nhưng phải nhớ kỹ điều khoản đấy: Hợp đồng chỉ được thanh lý khi có sự đồng ý của cả hai bên. Nếu anh mà còn dám giở trò tự ý 'bảo vệ' em rồi biến mất..."
"Thì em cứ việc cạo nát trái tim anh đi."
"Không thèm," Lâm Du cười đầy tinh nghịch, "Nếu vậy em sẽ để con của chúng ta—" cô khẽ vỗ vỗ lên bụng mình—"trở thành Bên A thứ hai, đứng ra quản lý cả hai chúng ta luôn."
Cố Trầm khẽ sững người, rồi bật cười thành tiếng—tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng tân hôn, đong đầy niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Hai kẻ điên cuồng si tình cuối cùng đều cam tâm tình nguyện sa vào tấm lưới do chính tay họ dệt nên—nhưng lần này, tấm lưới ấy mang tên Bình Đẳng và Tôn Trọng. Và chẳng có một ai muốn thoát ra khỏi đó cả.
