📖 CHƯƠNG 1
Ta cùng Thừa tướng Thẩm Bạch vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên.
Nhưng vào ngày tuyển chọn Y nữ, hắn lại lấy cớ ta làm vương vãi một chút bã thuốc để gạch tên ta, đổi sang chọn thứ muội của ta.
Ta hỏi hắn vì sao, hắn lại bày ra dáng vẻ dửng dưng không bận tâm:
“Muội muội của nàng muốn, làm tỷ tỷ nhường nhịn một chút thì đã sao? Phận làm nữ tử, sao có thể đố kỵ kiêu túng? Chuyện ngày hôm nay, cứ coi như là cho nàng một chút giáo huấn đi."
Nhưng hắn không hề hay biết, nếu ta không thể tiến cung làm Y nữ, thì sẽ phải tiến cung làm Hoàng phi cho bạo quân.
Về sau, nghe nói vị Thừa tướng đại nhân lãnh tâm lãnh tình kia, đã dầm mưa suốt một ngày một đêm bên ngoài cung môn, chỉ cầu xin được gặp ta một lần.
Cơn mưa cuối thu mang theo chút se lạnh, cứ thế hắt thẳng vào mặt ta.
Ta không dám tin, đưa mắt nhìn Thẩm Bạch. Rõ ràng cuộc tuyển chọn Y nữ trong cung lần này, hắn với tư cách là Thừa tướng vốn không tham gia, nhưng hắn vẫn chọn cách can thiệp đầy cứng rắn.
"Hầu hạ Bệ hạ cần sự tỉ mỉ."
Thẩm Bạch vận quan bào màu đỏ sẫm, hắn chỉ vào chút bã thuốc vương vãi kia, giọng nói lạnh lùng:
“Giang Chiếu Nguyệt rõ ràng không đủ tiêu chuẩn. Ngài thấy sao, Thái y lệnh đại nhân?"
Thẩm Bạch đưa mắt nhìn sang thứ muội của ta là Giang Chiếu Liên, chỉ tay nói tiếp:
“Vị này ngược lại rất cẩn thận, chọn nàng ấy đi."
Thái y lệnh đứng bên cạnh lau mồ hôi lạnh trên trán. Ông ta hiện tại vẫn chưa phản ứng kịp, Thừa tướng đại nhân ngày thường trăm công nghìn việc, xưa nay không quản chuyện bao đồng, sao nay lại nhúng tay vào một cuộc tuyển chọn Y nữ nhỏ nhoi.
"Thừa tướng đại nhân nói phải." Thái y lệnh vội vàng hùa theo, quay sang nhìn ta:
“Giang cô nương, cô đã bị loại rồi, xin hãy rời khỏi đây."
Tuyển chọn Y nữ tự có quy chương, nhưng kẻ bị đương triều Thừa tướng trước mặt bao người chỉ trích rồi loại bỏ như ta, quả là người đầu tiên.
Ta nắm chặt vạt áo, thực sự không chịu nổi ánh mắt trào phúng cùng dò xét của mọi người xung quanh, bèn dứt khoát xoay người rời đi.
Vì bước đi quá vội vã nên ngay cả ô cũng không kịp cầm. Thế là ta cứ một mình bước đi trong ngõ nhỏ chốn cung đình, mặc cho màn mưa bụi tạt ướt người.
Thẩm Bạch không biết đã đuổi theo từ lúc nào, trên tay hắn che ô, đi theo sau là thứ muội của ta, Giang Chiếu Liên.
"Tỷ tỷ sao lại chạy rồi?"
Giang Chiếu Liên bình thường luôn đối đầu gay gắt với ta, nay trong kỳ tuyển Y nữ lại chiến thắng ta, tự nhiên đắc ý buông lời châm chọc:
“Cái từ đó nói thế nào ấy nhỉ? Chạy trối c.h.ế.c."
Trên mặt nàng ta tràn ngập vẻ đắc ý khi giành phần thắng. Ta phớt lờ nàng ta, nhìn thẳng vào Thẩm Bạch:
“Vì sao?"
Vì sao lại cố tình bới móc ta? Rõ ràng nhân tuyển Y nữ chẳng liên quan gì đến hắn, nhưng hắn vẫn chọn cách nhúng tay vào.
Thẩm Bạch thở dài một hơi:
“Chiếu Nguyệt, chẳng qua chỉ là thua Chiếu Liên một lần, nàng phản ứng gay gắt như vậy để làm gì? Muội muội của nàng muốn, nàng làm tỷ tỷ nhường nhịn một chút thì đã sao?"
"Phận làm nữ tử, sao có thể đố kỵ kiêu túng? Chuyện ngày hôm nay, cứ coi như là cho nàng một chút giáo huấn đi."
"... Thân phận Y nữ trong cung vốn dĩ thấp kém, cớ gì nàng cứ cố chấp muốn tiến cung."
Ta siết chặt nắm đấm. Thẩm Bạch từ đầu đến cuối đều không hề hỏi ta lấy một câu: vì sao ta lại tham gia kỳ tuyển chọn Y nữ trong cung.
"Đều là lỗi của muội, muội nên nhường tỷ tỷ mới phải."
Giang Chiếu Liên ra vẻ yếu đuối nói, ánh mắt còn thỉnh thoảng đưa tình liếc nhìn Thẩm Bạch.
Ta vốn dĩ không phải là người sẽ luôn cam chịu nhẫn nhịn, lập tức nhìn Giang Chiếu Liên mắng mỏ:
“Ngươi tự mình có mấy cân mấy lượng còn không rõ sao? Ta cần ngươi phải nhường ta à?"
"Giang Chiếu Liên, với cái mớ y thuật mèo cào đó của ngươi mà cũng xứng khám bệnh cho Hoàng đế sao? Ngươi cẩn thận trà trộn vào Thái y viện được dăm bữa nửa tháng rồi lại bị đuổi cổ khỏi cung!"
Giang Chiếu Liên bị ta mắng đến mức sắc mặt xanh mét. Y thuật của nàng ta quả thực không tinh thông, lần này nếu không phải vì Thẩm Bạch chống lưng, nàng ta chắc chắn sẽ không được chọn.
"Đủ rồi!" Thẩm Bạch nhíu mày, lên tiếng bênh vực Giang Chiếu Liên:
“Chiếu Nguyệt, nàng không thể có được một nửa sự nhu thuận của Chiếu Liên sao? Nàng xem lại bộ dáng kiêu túng này của mình đi! Thế này sao có thể hầu hạ tốt Bệ hạ? Lần này, cứ coi như là cho nàng một bài học, nàng phải ghi nhớ cho kỹ."
Ta tức giận đến mức đầu ngón tay cũng phát run, ngay giây tiếp theo, ta trực tiếp vung tay giáng thẳng một bạt tai vào mặt Thẩm Bạch:
“Thẩm Bạch, ngươi tưởng ngươi bây giờ là Thừa tướng thì có thể tùy ý giáo huấn ta sao?"
"Ngươi tính là cái thá gì! Cũng xứng giáo huấn Giang Chiếu Nguyệt ta!"
Giang Chiếu Liên còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bị ta hung hăng trừng mắt một cái đành nuốt ngược vào trong, nàng ta sợ ta sẽ tiện tay tát luôn cả mình.
Nhớ lại ta và Thẩm Bạch bao năm qua cùng nhau lớn lên, ta từng thực lòng đem lòng ái mộ hắn. Nhưng hành động cố tình thiên vị thứ muội của hắn lúc nãy, thực sự đã làm tổn thương trái tim ta sâu sắc.
Hắn rõ ràng biết ta là một người vô cùng kiêu ngạo, vậy mà vẫn chọn dùng cách này để chà đạp, làm nhục ta.
Ta ngay trước mặt Thẩm Bạch, xé toạc một vạt áo, ném thẳng vào mặt hắn.
"Thẩm Bạch, ngươi và ta, cũng như vạt áo này, ân đoạn nghĩa tuyệt!"
Dứt lời, ta mặc kệ sắc mặt nháy mắt cứng đờ và trắng bệch của Thẩm Bạch, xoay người dứt khoát rời đi.
