Menu

📖 CHƯƠNG 2

~9 phút đọc1.733 từ2/8 chương

"Vẫn là Chiếu Nguyệt có phúc khí tốt, có thể tiến cung, không chừng còn được làm Quý phi ấy chứ."

"Chẳng bù cho Chiếu Liên nhà ta, chỉ có thể tiến cung làm một Y nữ nho nhỏ, bình thường đến mặt Bệ hạ e là cũng chẳng được diện kiến."

Nghe tin ta không được chọn làm Y nữ, Di nương đương nhiên không chờ nổi mà vội vã chạy đến mỉa mai ta.

Việc có thể tiến cung hầu hạ Hoàng đế vốn dĩ là hỷ sự tày đình. Thế nhưng, Bệ hạ đương triều lại là bạo quân mà cả triều đình đều công nhận, đến nay hậu cung vẫn hoàn toàn bỏ trống.

Từng có đại thần dâng nữ nhi tiến cung, nhưng chưa qua ba ngày, vị cô nương đó đã đột tử mà c.h.ế.c. Kể từ sau chuyện đó, thỉnh thoảng vẫn có kẻ không cam tâm đưa nữ nhi vào, nhưng tất cả cũng đều lần lượt bỏ mạng vì đủ loại "tai nạn" ngoài ý muốn.

Bất cứ bậc cha mẹ nào thực sự thương xót con cái đều sẽ không bao giờ đẩy con gái mình vào chốn cung cấm đó.

Nhưng phụ thân ta lại là kẻ một lòng muốn dựa dẫm quyền quý. Ông ta không có nhi tử, nên đành đem mọi hy vọng vinh hoa phú quý gửi gắm lên người nữ nhi. Nữ nhân tôn quý nhất thế gian này là ai? Đương nhiên là Hoàng hậu rồi.

Ông ta dựa vào công lao xả thân vì nước của tổ phụ ta năm xưa, vô cùng mặt dày mà cầu xin được một cơ hội cho nữ nhi tiến cung.

Cả ta và Giang Chiếu Liên đều không muốn đi, cho nên mới lấy cớ tham gia kỳ tuyển chọn Y nữ, muốn mượn chuyện đó để thoái thác.

Vốn tưởng rằng ta có thể trúng tuyển Y nữ, trốn được kiếp vào hậu cung, nhưng lại bị Thẩm Bạch nhẫn tâm phá hỏng toàn bộ. Tình cảnh hiện tại chính là, ta không thể không tiến cung.

Mẫu thân ta mất sớm, phụ thân liền giao toàn quyền lo liệu mọi chuyện lớn nhỏ trong hậu viện cho Di nương quản lý. Tuy nói ta là Đích trưởng nữ, Di nương không dám quá mức làm khó dễ ta, nhưng thỉnh thoảng buông lời trào phúng và giễu cợt thì chắc chắn là không thiếu.

"Đúng vậy, Di nương," Ta tuyệt đối sẽ không để bà ta tùy ý châm chọc mình, "Bà tốt nhất nên cẩn thận đi. Với chút y thuật đó của Chiếu Liên, cùng lắm chỉ lòe bịp được mấy kẻ không biết gì. Quý nhân trong cung nhiều vô kể, lỡ như nàng ta chữa không khỏi bệnh cho vị nào, đó là tội chém đầu đấy!"

Ta dọa dẫm Di nương, sắc mặt bà ta lập tức trắng bệch:

“Giang Chiếu Nguyệt! Ngươi nói hươu nói vượn cái gì đấy! Ta thấy ngươi vẫn là nên tự lo lắng cho cái thân mình thì hơn!"

"Ai chẳng biết kẻ đó là một tên bạo quân, ngươi cẩn thận có ngày mất mạng lúc nào không hay!"

Ta lườm bà ta một cái:

“Di nương, bà đúng là ngu xuẩn! Lại dám giữa thanh thiên bạch nhật nghị luận Thiên tử, bà không sợ bị kẻ có tâm nghe được sao!"

"À, đúng rồi, bà nói xem nếu sau khi tiến cung ta không cẩn thận lỡ miệng nói gì đó trước mặt Bệ hạ, thì cái đầu này của bà, còn giữ nổi không!"

Cái miệng của ta xưa nay chưa từng biết khoan nhượng ai. Di nương tức tối dậm chân, từ trong ngực áo lôi ra một tay nải căng phồng ném xuống, sau đó quay lưng hậm hực bỏ đi.

Ta mở tay nải ra xem, bên trong là mấy thỏi vàng lớn.

Ba ngày sau, chính là ngày ta phải tiến cung.

Thẩm Bạch không biết đã tới từ lúc nào. Hắn nhìn thấy đôi tay đang dọn dẹp hành lý của ta, giữa hàng mày hiện lên chút nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã tan biến.

"Vẫn còn giận sao?" Thẩm Bạch hướng về phía ta quơ quơ hộp điểm tâm trong tay:

“Bánh cua xốp của tiệm phía tây thành mà nàng thích ăn nhất đây, ta đặc biệt mua đến để nhận lỗi với nàng."

"Thừa tướng đại nhân cứ thế tự tiện xông vào khuê phòng của ta e là không hay cho lắm." Ta lạnh lùng nhìn hắn:

“Mời ngài rời khỏi đây."

Thẩm Bạch đặt hộp bánh xuống, bất đắc dĩ thở dài:

“A Nguyệt, ta biết nàng vẫn đang giận ta, nhưng không được chọn làm Y nữ thì đã sao?"

"Không phải nàng sẽ gả cho ta sao? Không vào cung được cũng chẳng sao cả. Ngày đó nàng nói cái gì mà cắt áo đoạn nghĩa, thật sự làm ta sợ hết hồn, ta thật sự đã biết lỗi rồi."

Ta nhấc mí mắt, lẳng lặng nhìn người nam nhân đã cùng ta lớn lên này.

Đột nhiên cảm thấy, ta dường như chưa từng hiểu rõ về hắn. Thẩm Bạch quá độc đoán rồi. Khi hắn làm những việc đó, hắn chưa từng hỏi qua ý kiến của ta lấy một lời.

Thẩm Bạch thấy ta im lặng, liền vươn tay kéo lấy tay ta:

“A Nguyệt, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ba ngày nữa, ta sẽ đến nhà nàng cầu thân, được không? Về sau chúng ta sẽ là phu thê."

Ba ngày nữa ư?

Đó chẳng phải đúng lúc là ngày ta phải khoác lên thân phận Tú nữ để tiến cung hay sao?

Ta khẽ nhếch môi, trong lòng trào dâng một chút ác thú vị. Không biết ba ngày sau khi Thẩm Bạch đến, phát hiện ra Giang gia đã chẳng còn người mang tên ta nữa, hắn sẽ có biểu tình đặc sắc ra sao.

Ta gật đầu.

"Được thôi."

Ba ngày sau, ta được một cỗ kiệu nhỏ đưa vào cung, vô cùng thuận lợi được diện kiến Bệ hạ.

Ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng long nhan.

"Nàng chính là nữ nhi mà Giang Thị lang nói đã ái mộ trẫm từ lâu đó sao?"

Hoàng đế Tiêu Dung Tư cất lời, trong giọng nói mang theo chút trêu chọc.

Người sáng mắt đều nhìn ra được, đó chẳng qua chỉ là cái cớ của phụ thân ta mà thôi, ông ấy đơn thuần chỉ muốn dựa dẫm quyền quý.

Ta chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng, đầu càng cúi thấp hơn.

"Hồi bẩm Bệ hạ, thần nữ quả thực ái mộ Bệ hạ đã lâu, một lòng muốn gả cho Bệ hạ làm phi."

Phụ thân ta đã nói như vậy rồi, ta đành phải hùa theo lời ông ấy mà nói tiếp, bằng không chính là tội khi quân!

Tiêu Dung Tư dường như đã đứng dậy, ngài tiếp tục hỏi:

“Vậy sao? Nhưng sao trẫm lại nghe nói, các thiên kim quý nữ ở kinh thành đều vô cùng e sợ trẫm? Tránh trẫm còn không kịp cơ mà."

Ta nắm chặt hai tay, chỉ thấy mồ hôi lạnh vã ra:

“Hồi bẩm Bệ hạ! Đó chẳng qua chỉ là lời đồn đại vô căn cứ, Bệ hạ không chỉ mở Nữ học, còn bãi bỏ lệnh công chúa hòa thân, nữ tử trong thiên hạ, không ai là không cảm kích ân đức của Bệ hạ!"

Những lời ta nói đều là sự thật. Tiêu Dung Tư bị người đời gọi là bạo quân, ngoài việc tính tình ngài ấy không tốt, hở ra là đánh mắng người, thì nguyên nhân lớn nhất chính là ngài làm việc không theo lẽ thường.

Trước khi ngài đăng cơ, nữ nhân chỉ có thể là vật phụ thuộc vào nam nhân, triều đại ta trước kia dùng công chúa để đổi lấy hòa bình là chuyện như cơm bữa.

Nhưng sau khi ngài đăng cơ, liền đại lực cải cách, không những bãi bỏ chế độ hòa thân, còn mở trường Nữ học, nữ tử cũng có thể thông qua người tiến cử, sau khi vượt qua khảo hạch liền có thể nhập cung làm quan.

Mặc dù hiệu quả mang lại chưa lớn, nhưng lại thật sự thay đổi được hoàn cảnh của một bộ phận nữ tử.

Tiêu Dung Tư khẽ cười hai tiếng:

“Ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn xem."

Ta lúc này mới nhìn rõ dung mạo của Tiêu Dung Tư. Nói thế nào nhỉ, đó là một gương mặt có thể xưng tụng là thanh tú, cho dù quầng mắt có chút thâm đen, cũng không che lấp được nét tuấn mỹ trên gương mặt này, hoàn toàn không hề thô kệch như những nam nhân bình thường khác.

Thân hình ngài ấy cao ngất, tuy có phần gầy gò, nhưng cả người toát lên cảm giác rất dễ chịu.

Bệ hạ thật đúng là một mỹ nhân, ta thầm nghĩ trong lòng.

"Mẹ ơi?!" Tiêu Dung Tư chợt trợn tròn mắt.

Ta không hiểu từ "Mẹ" trong miệng ngài ấy có ý gì, mang theo vài phần nghi hoặc mà nhìn ngài.

Tiêu Dung Tư ho khan hai tiếng, trông có vẻ hơi bối rối.

"Thôi bỏ đi... Về sau nàng cứ ở lại trong cung của trẫm làm một Mỹ nhân đi, ban cho ở Trường Lạc cung."

Tiêu Dung Tư vung tay lên, cứ thế quyết định nơi chốn của ta.

Ngay tối hôm đó, ngài liền bãi giá Trường Lạc cung, nói là muốn sủng hạnh vị Mỹ nhân mới phong là ta đây.

Chuyện thị tẩm này, tuy rằng ta đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi thấp thỏm lo âu. Thế là ta bèn châm chút An miên hương do chính mình tự điều chế, muốn xoa dịu đi tâm trạng căng thẳng.

Nhưng không ngờ tới là, Tiêu Dung Tư chẳng làm gì cả, chỉ đơn thuần là nằm ngủ bên cạnh ta.

Ngài ấy ngủ rất say, vô cùng an ổn.

Ta lén thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Loại chuyện này, kéo dài được bao lâu thì hay bấy lâu vậy.

HomeTrước
Sau