Menu

📖 CHƯƠNG 1

~7 phút đọc1.384 từ1/8 chương

Ta là một nữ tử mù lòa.

Sau khi gia đạo sa sút, ta mang theo tín vật lên kinh thành tìm vị hôn phu mà mẫu thân đã đính ước cho ta từ thuở còn nằm trong thai mẹ.

Gia thế vị hôn phu vô cùng hiển hách, mà vị phu nhân Tiêu gia năm xưa lại hoài thai một cặp song sinh.

Tiêu gia chấp nhận môn thân sự này, bèn để người đệ đệ trong cặp song sinh thành thân cùng ta.

Ngày đại hôn, Tiêu phủ dường như có chút rối ren lộn xộn, tân lang mãi mới thấy tới.

Đêm động phòng hoa chúc, Tiêu Nhị lang trầm mặc ít lời.

Ta vốn tưởng rằng chàng bất mãn với mối hôn sự này, thế nhưng nhiệt độ truyền đến từ trên người chàng lại nóng bỏng dị thường.

Cuộc sống sau khi thành thân cũng coi như cầm sắt hòa minh, êm ấm thuận hòa.

Cho tới một ngày nọ, trong viện bỗng truyền đến tiếng cãi vã:

"Tiêu Minh Cẩn, huynh thật không biết xấu hổ! Đó là đệ muội của huynh, sao huynh có thể..."

Một giọng nói vô cùng quen tai khác vang lên:

"Đó là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, là đại tẩu của đệ!"

Ngày thứ bảy nương náu tại Tiêu gia, bọn họ rốt cuộc cũng đưa ra câu trả lời.

Nằm ngoài dự liệu chính là, bọn họ đã chấp nhận môn thân sự này.

Vài năm trước, gia đạo sa sút, ta lại gặp tai nạn dẫn đến hai mắt mù lòa.

Trước lúc lâm chung, để lo liệu đường lui cho ta, mẫu thân đã nhắc lại chuyện chỉ phúc vi hôn* cùng người tỷ muội khuê mật năm xưa.

(*Chỉ phúc vi hôn: Chỉ bụng làm dạ, đính ước từ khi còn trong bụng mẹ)

Sau ba năm mãn tang, ta mang theo tín vật lên kinh thành.

Đường xá xa xôi, ta lại mù lòa, phải thuê người hộ tống nên tốn thêm kha khá bạc.

Khi đến được Tiêu phủ, ngân lượng mang theo trên người đã chẳng còn là bao.

Ta cầm tín vật đến, quản gia Tiêu gia kinh ngạc nhìn ta hồi lâu, còn quơ quơ tay vài cái trước mắt ta, ánh sáng và bóng tối chợt xẹt qua.

"Tống cô nương, mời đi theo ta."

Tiêu phủ rất lớn, cái ăn cái mặc không hề hà khắc với ta, ngay cả hạ nhân phái tới hầu hạ cũng vô cùng chu đáo tỉ mỉ.

Nhưng ta cũng biết, bọn họ vốn không muốn nhận môn thân sự này.

Bằng không, đã chẳng phải mất ròng rã bảy ngày mới đưa ra định luận.

Ta đã ném cho Tiêu phủ một bài toán khó, môn đăng hộ đối tạm thời không bàn tới, nhưng ta thậm chí còn là kẻ hai mắt không thể nhìn.

Tông phụ của thế gia, sao có thể là một nữ tử mù lòa?

Trước khi lên kinh, vị danh y giang hồ đã chẩn trị cho ta vài năm từng nói, chỉ qua một thời gian nữa thôi, ta sẽ có thể thấy lại ánh sáng.

Hiện giờ, trước mắt ta quả thực đã lờ mờ nhìn thấy được chút quang ảnh.

Nhưng nếu chưa nắm chắc mười phần, ta cũng không tiện nói ra.

Vốn dĩ nghĩ rằng, cho dù Tiêu phủ không nhận mối hôn sự này, chỉ cần nể tình sắp xếp cho ta một chốn nương thân cũng tốt rồi, ai ngờ bọn họ lại nhận.

Sau này mới nghe ngóng được, Tiêu đại nhân không lâu nữa có thể sẽ được thăng quan, lo sợ chính địch mượn chuyện này bới móc dèm pha, nên mới đành nhắm mắt đưa chân nhận bừa môn thân sự này.

Người được định ra là Nhị công tử Tiêu phủ, Tiêu Minh Tranh.

Ngày tới Tiêu phủ ta mới biết, hóa ra năm xưa Tiêu phu nhân hạ sinh một cặp song sinh. Đại công tử cũng chưa có hôn phối.

Về phần tại sao người định thân với ta không phải là huynh ấy, đương nhiên là vì Đại công tử Tiêu phủ tuổi còn trẻ đã bước chân vào chốn quan trường, qua vài lần thăng tiến, nay đã là cận thần của thiên tử, tiền đồ rộng mở.

Quý nữ muốn gả cho huynh ấy, nhiều không kể xiết.

Tiêu Nhị lang khi đặt cạnh trưởng huynh thì có phần ảm đạm hơn, huynh ấy chưa có công danh, nhưng cũng là một vị quý công tử có tiếng ở kinh thành.

Giữa hai đứa con trai, nếu bắt buộc phải hy sinh một người, đương nhiên sẽ giữ lại người có tiền đồ xán lạn hơn.

Chẳng bao lâu sau, Tiêu phủ liền giăng đèn kết hoa.

Trước đó, ta được sắp xếp dọn đến ở một khu trạch viện khác, đợi đến ngày đại hôn mới được rước vào Tiêu phủ.

Ngày thành thân, bên tai không ngớt tiếng chúc tụng, ta khoác lên mình hỉ phục, nghe thấy xung quanh vang lên vài tiếng kinh hô tán thưởng.

"Tân nương tử dung nhan mạo mỹ vô song, nghĩ đến sau khi thành hôn ắt sẽ được phu quân sủng ái."

Mạo mỹ ư.

Đã mấy năm rồi ta chưa được nhìn thấy dung mạo của chính mình, cũng chẳng biết hiện tại trông ra sao nữa.

Gần đến giờ lành, lại chần chừ mãi không thấy tân lang đến nghênh thân.

Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

Ta nghe thấy có người suy đoán:

"Không phải Tiêu Nhị lang chê tân nương tử mù lòa nên đào hôn rồi chứ?"

"Ta còn nghe nói sau khi hôn sự được định đoạt, Tiêu Nhị lang đã làm ầm ĩ một trận. Nghĩ lại cũng phải, tân nương tử không có gia thế tương xứng thì chớ, lại còn là một nữ tử mù, lấy một chính thê như vậy, sau này há chẳng phải sẽ bị người đời chê cười sao?"

"Xuỵt, nhỏ tiếng chút..."

Ta rũ mắt, giả vờ như không nghe thấy.

Từ ngày phụ mẫu qua đời, chút uỷ khuất ấy ta chịu đựng nào có thấm tháp gì.

Tiêu gia là nhà cao cửa rộng, tất sẽ phải cho ta một lời công đạo.

Đang mải miết trầm tư, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ la đánh trống, có người vui mừng hớn hở vào báo tin:

“Tân lang đến nghênh thân rồi!"

Ta được người ta dìu lên hỉ kiệu.

Dọc đường chiêng trống rộn ràng, tiếng huyên náo bên tai không dứt.

Đợi đến lúc xuống kiệu, ta lại được dìu vào trong đại sảnh.

Bên tai thực sự quá náo nhiệt, ta cảm nhận được bên cạnh mình đang đứng một nam nhân có thân hình cao lớn.

Là Tiêu Minh Tranh, phu quân của ta.

"Nhất bái thiên địa—"

"Nhị bái cao đường—"

"Phu thê giao bái—"

Lễ thành, ta được đưa vào tân phòng.

Ta vốn dĩ không nhìn thấy, đương nhiên chẳng biết được bên ngoài lớp hỉ khăn kia, sắc mặt của phụ mẫu Tiêu gia có bao nhiêu phần phức tạp.

Lúc bái đường, loáng thoáng nghe thấy tiếng tân khách kinh ngạc, hỏi thầm rằng vì sao Tiêu Đại công tử lại không tham dự hôn yến của đệ đệ mình.

Tiêu phu nhân, cũng chính là mẹ chồng của ta, cười cười giải thích rằng trưởng tử của bà hiện thời bận chút công vụ, thế là người ngoài lại được dịp tâng bốc một phen về bản lĩnh của Tiêu Đại công tử.

Vào đến động phòng, bên tai liền thanh tĩnh đi không ít, chỉ còn lại mấy tỳ nữ do Tiêu gia sắp xếp đang hầu hạ bên cạnh.

Đợi đến khi tiếng ồn ào bên ngoài dần tan đi, ta liền biết, đêm đã khuya.

Cuối cùng, cửa phòng cũng bị đẩy ra.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên.

Đám tỳ nữ đồng thanh gọi một tiếng "Nhị công tử".

"Lui ra ngoài hết đi." Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy giọng nói của Tiêu Minh Tranh.

Ôn nhuận, trầm thấp mà êm tai.

Home
Sau