📖 CHƯƠNG 2
Quãng thời gian ở Tiêu phủ trước đây, ta chưa từng giáp mặt hai vị công tử nhà họ Tiêu.
Cho nên đêm nay, là lần đầu tiên ta và chàng gặp mặt.
Cửa phòng một lần nữa khép lại, thế nhưng nam nhân cách đó không xa vẫn mãi chẳng có động tĩnh gì.
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt chàng đang dừng trên người mình.
Hồi lâu, đối phương rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Ta có chuyện muốn nói với nàng."
Ngữ khí vô cùng bình tĩnh, chẳng nghe ra được nửa điểm hoan hỉ của ngày tân hôn.
Ta chần chừ đôi chút, dịu giọng nói:
“Phu quân có thể vạch hỉ khăn lên trước được không?"
Lại đợi thêm một lát, ta nghe thấy động tĩnh của hỉ cân được cầm lên.
Ngay sau đó, tấm khăn trùm đầu màu đỏ được vén lên, trên mặt ta không còn gì che chắn.
Chỉ là ta vẫn mắt nhìn không thấy.
Thế nhưng, người trước mặt sau khi vén hỉ khăn lên, lại chẳng rõ vì sao mà rơi vào trầm mặc.
Thiếu đi lớp khăn đỏ, ánh mắt dừng trên mặt ta kia rõ ràng lại càng thêm phần mãnh liệt.
"Phu quân, có phải Thanh Thù dung mạo khó coi lắm không?" Ta dò xét lên tiếng.
"Không phải." Chàng nói.
"Vậy chúng ta có phải nên uống rượu hợp cẩn rồi không?"
Lại là một trận trầm mặc, ta thực sự không dò đoán được vị Tiêu Nhị lang này đang nghĩ gì. Đang lúc định mở lời nói gì đó, thì chợt nghe thấy tiếng rót rượu.
Cổ tay ta bị nắm lấy, chén rượu đầy được nhét vào trong tay ta.
Tiêu Minh Tranh dẫn dắt, cùng ta uống cạn ly rượu giao bôi.
Rượu trôi xuống hầu họng, cay nồng đến mức khiến ta không nhịn được mà nhíu mày.
Rất nhanh, tửu ý dâng lên, ta cảm thấy vành tai có chút nóng.
"Phu quân," ta đưa tay quờ quạng về phía trước, đầu ngón tay móc phải đai lưng của Tiêu Minh Tranh, rõ ràng chẳng dùng chút lực nào, thế mà chàng lại thuận đà tiến lên trước một bước, "Ban nãy chàng có chuyện gì muốn nói với ta sao?"
Tiêu Minh Tranh bất mãn với mối hôn sự này, đêm nay ắt hẳn là muốn lập ra chút quy củ với ta.
Nào ngờ đâu, sau ly rượu hợp cẩn, giọng nói của Tiêu Minh Tranh lại trầm xuống:
“Không có gì nữa."
Ta không rõ nguyên do, nhưng cũng không vặn hỏi thêm.
Đêm động phòng hoa chúc, tự nhiên sẽ có chuyện quan trọng hơn cần làm.
"Phu quân, chàng có thể giúp ta gỡ phượng quan xuống được không?" Ta lại móc nhẹ vào đai lưng chàng thêm một cái.
Tiêu Minh Tranh không nói lời nào, chỉ đưa tay tháo chiếc phượng quan trên đầu ta xuống, tiếng châu ngọc va chạm vào nhau phát ra những âm thanh lanh lảnh.
Ta ngẩng đầu lên, kéo Tiêu Minh Tranh ngồi xuống bên cạnh.
Chàng chậm chạp như một khúc gỗ, nhưng ta đã tiến vào Tiêu gia làm Nhị thiếu phu nhân, nếu chỉ có cái danh mà không có thực, thì làm sao có thể ngồi vững được đây?
Nghe đồn nhi lang song sinh của Tiêu gia thân cao tám thước, tài mạo song toàn.
Ta chẳng tốn chút sức lực nào, Tiêu Minh Tranh đã cùng ta ngồi xuống bên mép giường.
"Phu quân," ta xích lại gần hơn chút nữa, bàn tay vốn đang móc lấy đai lưng chàng nay duỗi ra, dưới lòng bàn tay là lớp cơ bắp có phần căng cứng, "Canh giờ không còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi nhé?"
Lòng bàn tay chầm chậm dịch chuyển lên trên, nam nhân bên cạnh không có động tác gì, nhưng nhịp thở dường như đã có chút rối loạn.
Ta để tang ba năm, nay tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa.
Tiêu gia sớm đã quên lãng chuyện chỉ phúc vi hôn năm xưa, ỷ vào việc hai đứa con trai điều kiện xuất chúng mà kén cá chọn canh, bằng không cũng chẳng đến lượt ta có cơ hội gả vào đây.
Cách đây không lâu, ta còn nghe nha hoàn xì xào to nhỏ, nói rằng Tiêu phu nhân đã hối hận đến xanh cả ruột.
Hiện tại, ta không nhìn thấy dung mạo của Tiêu Minh Tranh, đương nhiên cũng chẳng biết thần sắc chàng ra sao.
Nhưng có thể khẳng định một điều, ánh mắt chàng đang dán chặt lên mặt ta, hoặc giả là lên từng cử động của ta.
Bàn tay ta áp lên trước ngực Tiêu Minh Tranh, khẽ khàng nói:
“Phu quân, tim chàng đập nhanh quá."
Chưa đợi chàng lên tiếng, ta lại men theo đó vuốt ve lên cổ, rồi lên mặt chàng.
Đầu ngón tay lướt nhẹ qua hầu kết, yết hầu của Tiêu Minh Tranh cũng theo đó mà trượt lên trượt xuống.
Chàng không cự tuyệt, ta liền dùng lòng bàn tay để cảm nhận mi nhãn của chàng.
"Phu quân quả nhiên tuấn mỹ y như lời người đời đồn đại." Ta nói.
Tướng mạo của mỗi người, chạm vào đều mang lại cảm giác khác nhau.
Tiêu Minh Tranh xương mày cao, sống mũi thẳng tắp, hốc mắt sâu, cốt tướng cực kỳ ưu việt, có xấu xí đi chăng nữa thì cũng chẳng thể khó coi đi đâu được.
Ta chạm vào môi chàng, đầu ngón tay nấn ná ở đó lâu hơn một chút.
Tiêu Minh Tranh không chủ động, ta liền chủ động.
Ta nhích lại gần, thật cẩn trọng in một nụ hôn lên khóe môi chàng, thấy Tiêu Minh Tranh không hề né tránh, nụ hôn ấy mới nhẹ nhàng di chuyển đến chính giữa làn môi.
Nam nhân từ đầu tới cuối cứ cứng đờ như khúc gỗ kia rốt cuộc cũng có động tĩnh.
Chàng cắn nhẹ ta một cái, ôm chặt lấy ta, trướng đỏ rủ xuống.
Lúc đợi gả, có vị ma ma từng nói với ta rằng, muốn giữ được trái tim nam nhân, ra ngoài phải đoan trang đắc thể, nhưng ở trong khuê phòng thì tốt nhất nên làm một hồ ly tinh.
Ta chẳng biết làm thế nào mới ra dáng một hồ ly tinh.
Chỉ là đến khi xiêm y trên người từng kiện rủ xuống, lòng bàn tay Tiêu Minh Tranh áp vào, ta mới kinh giác nhận ra tư vị khi được mơn trớn lại kỳ lạ đến nhường này.
Lòng bàn tay và các khớp ngón tay của Tiêu Minh Tranh có những vết chai mỏng, cực kỳ dằn vặt người ta.
Ma ma nói nam nhân thích nghe lời ngon tiếng ngọt, thế nhưng khi chân chính cảm nhận được sự nóng rực kia, đại não ta hoàn toàn trống rỗng.
Chỉ là ngay khoảnh khắc tiếp theo, những lời nức nở mang theo tiếng nấc của ta đã bị Tiêu Minh Tranh nuốt trọn.
Thống khổ và hoan du cùng lúc đan xen.
Cuối cùng là Tiêu Minh Tranh gọi nước, đích thân bế ta đi tẩy rửa.
Sáng hôm sau, phải đi kính trà cha mẹ chồng.
Lúc tỳ nữ hầu hạ ta chải đầu trang điểm, sau lưng vẫn luôn có một ánh mắt như hình với bóng dõi theo.
Vốn dĩ là tỳ nữ đỡ ta ra đại sảnh, thế nhưng lúc đứng dậy, một bàn tay hữu lực đã vươn tới, để ta khoác tay lên.
Ta hơi sững sờ:
“Phu quân, thế này không hay cho lắm..."
"Có gì mà không hay?" Giọng nam trầm thấp vang lên, bất chợt khiến ta nhớ lại những lời Tiêu Minh Tranh rỉ tai đêm qua.
Vành tai lại nóng bừng.
Chậm chạp mãi mới tới được tiền sảnh, ta hành lễ với cha mẹ chồng.
"Nhi tức thỉnh an phụ thân, mẫu thân."
Ta không nhìn thấy sắc mặt của cha mẹ chồng, chỉ cảm thấy ngữ khí của họ rất kỳ quái, thậm chí còn có chút... cảm xúc lẫn lộn phức tạp?
Nhưng nghĩ đến bệnh mắt của mình, họ không hài lòng với đứa con dâu này âu cũng là chuyện bình thường.
Ta vẫn thuận lợi kính trà cho hai người.
Sau đó là đi tới từ đường, điền tên ta vào gia phả.
Bất quá trước đó, Tiêu Minh Tranh và phụ mẫu chàng đã ở riêng với nhau một lúc.
Ta nghe không rõ nội dung cuộc trò chuyện, nhưng lại có thể nghe ra vài phần tranh chấp.
Lát sau, Tiêu Minh Tranh bước tới, khẽ nói:
“Thanh Thù, ta đưa nàng đi ghi danh vào gia phả."
Trong từ đường, Tiêu gia đã mời các tộc lão tới làm chứng.
Chuyện Tiêu gia cưới một nữ tử mù lòa về làm con dâu chẳng vẻ vang gì cho cam.
Nhưng nay ván đã đóng thuyền, thiết nghĩ các vị tộc lão cũng sớm đã chấp nhận.
Chẳng ngờ khi ghi tên vào gia phả, ta chợt nghe thấy một vị tộc lão kinh ngạc thốt lên:
“Chuyện, chuyện này sao có thể! Tiêu Minh..."
"Tam thúc công," Tiêu Minh Tranh ngắt lời đối phương, "Ta dẫn thê tử tới ghi danh vào gia phả, có vấn đề gì sao?"
