Menu

📖 CHƯƠNG 4

~9 phút đọc1.776 từ4/8 chương

Tiêu Minh Tranh hôm nay về sớm.

Chàng mang về chút bánh xốp nhân táo đỏ, vừa giòn tan lại thơm ngọt.

"Thái y nói với ta, mắt của nàng là do ngoại thương gây ra, đã chữa trị mấy năm, khôi phục không tồi, qua một thời gian nữa sẽ từ từ tốt lên."

Chàng đưa tay chạm nhẹ vào mặt ta, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một nụ hôn nhẹ bẫng rơi xuống nơi mí mắt.

"Vạn hạnh (Thật may mắn)." Chàng nói.

Ta sửng sốt một chút, khi phản ứng lại vội vàng nắm lấy tay chàng:

“Phu quân..."

Người bên cạnh khẽ bật cười:

“Ta hôn phu nhân của mình, thì làm sao?"

Tiêu Minh Tranh nói:

“Có phải ở nhà muộn phiền rồi không? Hai ngày nay ta coi như thanh nhàn, đưa nàng ra ngoài dạo phố nhé?"

Từ sau khi lên kinh thành, ta cũng chẳng mấy khi xuất môn.

Người mù lòa như ta, cảnh sắc bên ngoài cho dù có tươi đẹp phồn hoa đến mấy, những gì thực sự lãnh hội được, chung quy vẫn khác xa với người thường.

Ta muốn lắc đầu, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn có chút khao khát vương vấn.

Dường như đã nhiều năm lắm rồi, ta chưa được chân chính cảm nhận sự náo nhiệt.

Chẳng biết là do thần sắc của ta hiển lộ quá mức rõ ràng, hay là do Tiêu Minh Tranh quá tinh thông thuật nhìn mặt gửi lời.

Chẳng đợi ta mở miệng, chàng đã nói:

“Ra ngoài đi dạo một lát đi, mệt rồi thì chúng ta về."

Lời đã nói đến nước này, ta cũng chẳng chối từ thêm nữa.

Sự phồn hoa của kinh thành nào phải chốn khác có thể sánh bì, cho dù không nhìn thấy, chỉ lắng nghe âm thanh cũng đủ để cảm nhận được.

Đó là chưa kể dọc đường đi, Tiêu Minh Tranh cứ chốc chốc lại sai người mua về đủ loại món ăn vặt đặc sắc của kinh đô.

"Không ăn nổi nữa sao? Đưa ta." Đồ ăn trên tay bị người ta đón lấy, vị quý công tử này cứ thế ăn trọn miếng bánh ngọt ta đang ăn dở.

"Còn muốn mua gì nữa không? Nếu không thì chúng ta hồi phủ, mai lại đi dạo tiếp."

Ta gả vào Tiêu phủ, ít nhiều mang ý vị cưỡng ép cầu hôn.

Trước kia từng nghĩ, chỉ mong muốn có một chốn nương thân, đợi đến khi ta hoài thai đứa trẻ, liền thay chàng nạp thêm vài di nương mà chàng sủng ái, chỉ cần duy trì mối quan hệ với Tiêu Minh Tranh sống qua ngày là được.

Mẫu thân từng dạy, so với chuyện hai tình tương duyệt, phẩm tính của người chung gối quan trọng hơn nhiều.

Tiêu Minh Tranh tốt hơn rất nhiều so với những gì ta tưởng tượng.

Nhưng chàng cứ như thế này, lại càng khiến người ta bất an.

Đêm xuống, Tiêu Minh Tranh siết chặt lấy eo ta, từ trên cao nhìn xuống, cho dù ta mắt nhìn không thấy, vẫn y nguyên có thể cảm giác được sự nóng rực toát ra từ ánh mắt ấy.

"Đưa nàng ra ngoài chơi một chuyến mà vui đến vậy sao? Cứ quấn lấy ta không buông?" Chàng vừa ăn cướp vừa la làng mà trêu ghẹo ta.

"Ta không có..."

Chỉ là so với ngày thường, ta lại càng dung túng cho sự quá đáng của chàng hơn một chút mà thôi.

Lời còn chưa kịp dứt, đã bị nhấn chìm trong nụ hôn của Tiêu Minh Tranh.

Chớp mắt một cái, ta gả vào Tiêu gia đã sắp được ba tháng.

Hôm nay, Khê Nguyệt nói phong cảnh trong hoa viên rất đẹp, ta liền đến ngồi nghỉ ở đình hóng mát một lát.

Thực chất là đang ngẩn người.

Bàn tay xoa nhẹ lên vị trí bụng dưới, đã sắp ba tháng rồi, thế mà hôm qua quý thủy lại tới.

Rõ ràng trước đó thái y tới thỉnh mạch, nói rằng thân thể ta không có vấn đề gì, nếu ta không có vấn đề, vậy người có vấn đề... lẽ nào là Tiêu Minh Tranh?

Thế nhưng, cũng không thể nào a.

Khê Nguyệt đã bị ta viện cớ sai về lấy đồ, ta muốn được ở một mình một lát.

Chẳng biết từ nơi nào chợt truyền đến tiếng người nói chuyện.

Một giọng nam trẻ tuổi, trong ngữ khí dường như mang theo vài phần khoe khoang, lại cách một khoảng xa, nên ta nghe không rõ lắm.

"Lớn bé có trật tự, dựa vào đâu mà thứ hắn không muốn liền nhét cho ta, ta cứ nhất quyết phải..."

"Tưởng bắt ta về thì ta sẽ sợ sao..."

Ở giữa còn đan xen vài câu từ bị gió thổi tản mát đi, ta hoàn toàn nghe không rõ nữa.

Là kẻ nào, dám lớn tiếng phô trương ở Tiêu phủ như vậy?

Tiếng bước chân dần dần tiến lại gần, ta vẫn không hề nhúc nhích, mãi cho đến khi tiếng bước chân kia dừng lại cách đó vài bước.

"Ngươi là ai..."

Ta nương theo tiếng nói nhìn về phía người tới:

“Là đại ca sao?"

Đợi đến khi âm thanh tới gần hơn chút nữa, ta mới có thể nghe cho rõ.

Rất giống với giọng nói của Tiêu Minh Tranh.

Nằm ngoài dự liệu chính là, sau khi ta lên tiếng, nam nhân cách đó không xa lại rơi vào một trận trầm mặc quỷ dị.

Nhưng ta có thể cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn chòng chọc lên người mình.

Gần đây đôi mắt đang từ từ hồi phục, quang ảnh cảm nhận được ngày một nhiều hơn.

Giống như hiện tại, ta thực chất đã lờ mờ nhìn thấy bóng người chớp động cách đó không xa.

Người nọ hồi lâu không nói lời nào, đến mức ta còn có chút hoài nghi có phải mình đã nhận nhầm người rồi hay không.

Một lúc sau, giọng nói kia lần nữa vang lên, cự ly cách ta đã gần hơn:

“Nàng là Tống Thanh Thù?"

Lần mở miệng này của hắn, mang theo vài phần khó tin cùng phức tạp khó thốt nên lời.

Ta khó hiểu, nhưng vẫn đáp lời:

“Ta là Tống Thanh Thù."

Người nọ dường như tiến lại gần hơn, ta cảm thấy có chút không ổn, theo bản năng lùi về sau hai bước, lại đụng phải một lồng ngực rộng lớn vững chãi, mùi huân hương quen thuộc thoảng tới.

"Phu quân?"

Người tới nắm lấy tay ta, "Ừm" một tiếng, sau đó hướng mặt về phía kẻ cách đó không xa:

“Đại ca về rồi sao?"

"Ngươi gọi ta là gì?"

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, câu nói này ta lờ mờ nghe ra được hương vị nghiến răng nghiến lợi.

"Đại ca," Nam nhân bên cạnh ta lại gọi một tiếng, ngay sau đó tiếp tục nói, "Đây là thê tử của ta, Tống Thanh Thù."

Sau đó, ta vậy mà lại nghe thấy vị Tiêu Đại công tử biết thư đạt lý trong lời khen ngợi của người đời kia cười lạnh một tiếng, xoay người phất tay áo bỏ đi.

"Phu quân, huynh ấy làm sao vậy?"

Nam nhân bên cạnh nắn nắn tay ta, sau đó ôm lấy vòng eo ta, khẽ nói:

“Không có gì, ta đưa nàng trở về."

Tối hôm đó, phía từ đường dường như rất đỗi náo nhiệt, ngay cả Tiêu Minh Tranh cũng không ở trong viện.

Hỏi tới Khê Nguyệt, nàng ấy ấp úng nói:

“Đại công tử phạm lỗi, đang chịu phạt ở từ đường."

Tiêu Minh Cẩn, mệnh quan triều đình tòng tứ phẩm, niềm tự hào của cha mẹ chồng ta, cũng sẽ phạm lỗi chịu phạt sao?

Ta lờ mờ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không thể nói rõ ra được.

Tiêu Minh Tranh rất muộn mới trở về, khi ấy ta đã nằm sấp xuống, tiếng chàng tắm rửa từ gian cách vách truyền đến. Không lâu sau, chàng mang theo mùi thanh hương thoang thoảng lên sập, tự nhiên ôm lấy ta, lại dễ như trở bàn tay phát hiện ra ta vẫn chưa ngủ.

"Có phải thân thể không thoải mái?" Lòng bàn tay chàng ấm áp, áp lên phần bụng dưới của ta.

Quả thực là có chút, nhưng đây chẳng phải nguyên nhân khiến ta trằn trọc không ngủ được.

"Đại ca phạm lỗi gì vậy? Ta nghe nói huynh ấy bị ăn đòn còn phải phạt quỳ."

Tiêu Minh Tranh nghe vậy, khẽ cười khẩy:

“Làm ra chuyện bại hoại gia phong, không cần quản hắn, mẫu thân luyến tiếc chẳng để hắn quỳ cả đêm đâu."

Ta vẫn muốn hỏi chuyện gọi là bại hoại gia phong rốt cuộc là chuyện gì, nhưng Tiêu Minh Tranh đã nghiêng người hôn tới.

Chỉ là một nụ hôn, đã đủ để khiến ta váng vất quay cuồng.

Ta chìm vào giấc ngủ trong nụ hôn triền miên ấy.

Sau đó liên tiếp mấy ngày liền cũng không còn chạm mặt vị Tiêu Đại công tử kia nữa, Tiêu Minh Tranh mấy ngày nay dường như cũng vô cùng bận rộn, đi sớm về khuya.

Nhưng có một chuyện rất kỳ quái.

Ta luôn có cảm giác mấy ngày nay có người đang chằm chằm nhìn mình, nhưng dò hỏi Khê Nguyệt vài lần, nàng đều nói trong viện tuyệt không có người nào khác.

Loại chuyện nghi thần nghi quỷ này, cũng không tiện mang ra nói với Tiêu Minh Tranh.

Gần đây đôi mắt đang dần dần khôi phục, tâm tình ta thực chất khá tốt.

Thái y từng dặn dò đôi mắt ta cần phải nghỉ ngơi nhiều, mỗi ngày sau buổi trưa, ta đều sẽ chợp mắt một lát.

Hôm nay lúc tỉnh lại, bên cạnh không có ai.

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng người nói chuyện, nhưng thanh âm càng lúc càng kích động, dường như đang cãi vã kịch liệt.

Ta xuống giường, mò mẫm đi tới sau cánh cửa, nghe càng thêm rõ ràng.

"Tiêu Minh Cẩn, huynh thật không biết xấu hổ! Đó là đệ muội của huynh, sao huynh có thể..."

Chưa kịp để ta phản ứng lại, một giọng nói cực kỳ quen tai khác liền vang lên:

"Đó là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, là đại tẩu của đệ!"

HomeTrước
Sau