Menu

📖 CHƯƠNG 3

~9 phút đọc1.749 từ3/8 chương

Tiêu Minh Tranh đỡ ta trở về, vì mắt ta mù lòa, mẹ chồng đặc hứa cho ta được dùng bữa ngay trong viện.

Vốn dĩ để tỳ nữ hầu hạ là được rồi, ai ngờ Tiêu Minh Tranh cũng ở lại, tự tay gắp thức ăn cho ta.

Mới ăn được phân nửa, có người đi tới, nhỏ giọng bẩm báo điều gì đó bên tai chàng.

"Phu quân nếu có việc, cứ đi lo liệu trước đi." Ta ôn nhu nhỏ nhẹ nói.

Nam nhân bên cạnh đáp:

“Quả thực có chút chuyện, phu nhân cứ từ từ dùng bữa, ta sẽ cố gắng về sớm."

Chàng sải bước rời đi, ta loáng thoáng nghe thấy chàng nói với người bên cạnh một câu:

"Bắt hắn về đây cho ta, kẻ nào dung túng để hắn vô pháp vô thiên như vậy..."

Những lời còn lại ta liền nghe không rõ nữa.

Người đã đi xa rồi.

Nha hoàn thiếp thân Tiêu gia an bài cho ta tên là Khê Nguyệt, làm việc rất chu toàn.

"Thiếu phu nhân, nô tỳ hầu hạ người tắm rửa."

Chắc có lẽ vì Đại công tử Tiêu gia vẫn chưa thành gia lập thất, nên hạ nhân mới gọi thẳng như vậy (thay vì gọi Nhị thiếu phu nhân).

Tiêu Minh Tranh mãi đến tận đêm khuya mới trở về, việc đầu tiên sau khi về đến nơi là đi tắm gội.

Lát sau, ta nghe thấy tiếng bước chân chàng tiến lại gần.

Màn trướng bị vén lên, Tiêu Minh Tranh mang theo chút hơi nước ẩm ướt ngồi xuống bên mép sập, ta ngửi thấy mùi xà phòng tắm thoang thoảng.

"Phu quân?" Ta ngồi dậy, vươn tay muốn chạm vào chàng.

Bàn tay liền bị một bàn tay khác bắt lấy, rồi bao trọn vào trong.

"Thanh Thù, hôm nay ở trong phủ trải qua thế nào?" Chàng hỏi.

"Cũng tốt ạ."

Môn thân sự này, ta vốn lấy hai chữ "tín nghĩa" ra để ép Tiêu gia.

Cha mẹ chồng tuy không thích ta, nhưng cũng chưa từng làm khó dễ, có thể thấy năm xưa mẫu thân định hạ mối hôn sự này cho ta, chính là coi trọng nhân phẩm của phụ mẫu Tiêu gia.

Nay đến cả Tiêu Nhị lang người bị ép thành thân này, đối xử với ta cũng coi như không tệ.

Tiêu Minh Tranh nghe ta nói xong, "ừm" một tiếng:

“Nếu có chỗ nào không quen, cứ nói với ta."

Ta vốn định gật đầu, nhưng vạt áo ngang eo đột nhiên bị kéo bung ra.

Ta sửng sốt, ngay sau đó theo bản năng bắt lấy bàn tay đang luồn vào trong của Tiêu Minh Tranh.

"Phu quân, ta..." Trận hoan ái đêm qua qua đi, ít nhiều vẫn để lại chút khó chịu.

"Đêm qua ta thấy hình như có chút sưng, hôm nay đã đi mua thuốc rồi," Tiêu Minh Tranh khẽ bật cười, "Thoa thuốc cho nàng thôi, không trêu ghẹo nàng đâu."

Ta vẫn túm chặt lấy y phục của mình, lí nhí nói:

“Phu quân, để ta tự làm."

Nam nhân trước mặt khựng lại động tác, dường như lại chằm chằm nhìn ta một lúc lâu, sau đó ngậm cười nói:

“Được, nàng tự thoa đi."

Chàng nhét một cái bình sứ nhỏ vào tay ta.

Ta bỗng ý thức được rằng, chàng vẫn đang ngồi ngay bên cạnh, còn ta thì phải tự bôi thuốc ngay dưới mí mắt chàng.

Tự bôi cho mình...

"Phu quân, có thể thổi tắt nến đi không?"

Tiêu Minh Tranh từ chối:

“Tắt nến đi rồi, sao ta biết nàng thoa thuốc có trúng chỗ hay không?"

Chàng quả thực là muốn nhìn.

Ta chần chừ mãi không nhúc nhích, hai má nóng râm ran.

Cuối cùng vẫn là Tiêu Minh Tranh vươn tay lấy lại bình sứ.

Động tác lần này của chàng vô cùng dứt khoát, chưa đợi ta kịp phản ứng, xiêm y đã theo đó mà rộng mở.

Khoảnh khắc cao thuốc và đầu ngón tay cùng lúc chạm vào, ta lạnh đến mức run rẩy.

Nhưng lớp đệm thịt trên ngón tay Tiêu Minh Tranh lại mang theo nhiệt độ, lạnh lẽo cùng ấm áp luân phiên.

Đêm qua lúc ý loạn tình mê, ta từng cùng chàng mười ngón đan cài, những ngón tay ấy vô cùng thon dài.

Hai đầu gối không tự chủ được mà khép lại, lại bị một tay khác của Tiêu Minh Tranh tách ra.

Ta hai mắt không thể nhìn, thế nhưng quang ảnh sáng ngời của ngọn nến trong phòng lại lập lòe ngay trước mắt, môi răng hé mở, trước ngực phập phồng.

Cố tình Tiêu Minh Tranh lại rút đầu ngón tay đang thoa thuốc ra, bốn ngón khép lại, khẽ vỗ nhẹ một cái, ngữ khí bình đạm đến mức khiến người ta chẳng phân biệt nổi thái độ của chàng:

"Tham ăn."

Tiêu Minh Tranh ban ngày hệt như một vị quân tử hiền hòa chu đáo, nhưng cứ hễ đêm xuống, chàng liền như biến thành một người khác.

Chàng rất trọng dục.

Nhất là sau khi ta nói với chàng rằng, ta muốn có một đứa con.

Lúc ta ý loạn tình mê, nước mắt tuôn rơi, những lời cầu xin tha thứ bất giác thốt ra khỏi miệng.

Tiêu Minh Tranh lúc này mới dừng lại, tựa như thưởng thức một phen dáng vẻ đáng thương của ta, rồi mới lên tiếng:

"Đã muốn có con, lại nói ta ức hiếp nàng, rốt cuộc là muốn hay không muốn?"

Ta không đáp lời, Tiêu Minh Tranh liền làm bộ muốn đứng dậy, ta vội vã vòng tay ôm lấy cổ chàng, nhỏ giọng nài nỉ:

“Muốn."

Nhưng Tiêu Minh Tranh ngược lại lại nằm xuống.

Chàng nói:

“Đã như vậy, vậy nàng tự mình đến mà đòi đi."

Rõ ràng biết ta mắt nhìn không thấy, vậy mà còn bắt ta phải tự mình mờ mẫm, chàng rõ ràng là đang khi dễ ta.

Tiêu Minh Tranh ban đêm hồ đồ làm bậy như vậy, thế mà sáng ra vẫn có thể dậy sớm.

Ta mơ màng tỉnh giấc, sờ sang bên cạnh đã chẳng thấy người đâu, trong phòng chỉ còn vang lên chút tiếng động sột soạt.

"Sao phu quân lúc nào cũng dậy sớm như vậy?"

Rèm trướng được vén lên, có người ngồi xuống bên mép sập, đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt ta.

"Phải đọc sách, tất nhiên là phải dậy sớm rồi."

Ta khẽ cười nói:

“Người không biết lại còn tưởng phu quân cũng giống như đại ca và phụ thân, phải đi thượng tảo triều đấy."

Câu nói này bất quá cũng chỉ là thuận miệng nói ra, chẳng ngờ tới bàn tay đang áp trên mặt ta lại khựng lại một nhịp.

Ta không hề chú ý tới, ngược lại còn nhớ ra chuyện khác:

“Phu quân, từ ngày ta gả vào đây, vẫn chưa từng được diện kiến đại ca."

"Huynh trưởng bận rộn, nàng chưa từng gặp qua cũng là chuyện bình thường, ngay cả ta ngày thường cũng ít khi giáp mặt." Một lát sau, ta mới nghe thấy người chung gối lên tiếng trả lời.

Đối với vị đại bá ca chưa từng hội mặt này, lòng ta dâng lên chút tò mò:

“Nghe đồn đại ca hành sự thay bệ hạ, rất được trọng dụng, tuổi còn trẻ đã là Trấn phủ sứ, có phải ngày thường huynh ấy phụ trách thẩm vấn phạm nhân không?"

"Không chỉ có vậy," Tiêu Minh Tranh giải hoặc cho ta, "Gặp phải kẻ không có mắt, đành phải dụng hình, có kẻ không chống đỡ nổi, liền c.h.ế.c thôi."

Chàng nói nhẹ tựa lông hồng, ta lại bất giác run rẩy một cái.

Suốt chặng đường lên kinh đô, ta đã hiểu được nhân mạng rốt cuộc có thể rẻ mạt đến mức độ nào, thế nhưng ngay tại khoảnh khắc này, ta vẫn cảm thấy sởn gai ốc.

"Thanh Thù, nàng sợ huynh ấy sao?" Nam nhân trước mặt đột ngột lên tiếng.

Ta lắc lắc đầu.

"Đừng sợ," lớp đệm thịt trên đầu ngón tay Tiêu Minh Tranh khẽ cọ qua mặt ta, "Tiêu Minh Cẩn sẽ không đối xử với nàng như vậy đâu."

Tiêu Minh Cẩn, huynh trưởng của phu quân ta.

Trước kia từng nghe nói Tiêu Minh Tranh coi như là một phú quý nhàn nhân, bởi vì huynh trưởng quá mức xuất chúng, thừa sức chống đỡ cả gia môn, nên chàng cũng vui vẻ tự tại.

Sau khi gả vào đây mới phát hiện, ngày thường chàng luôn ra ngoài, dường như là đến thư viện dùi mài kinh sử.

Đương nhiên, nay dù sao ta cũng phải nương tựa vào chàng, sẽ không thực sự đi so đo tính toán xem chàng làm gì ở bên ngoài.

Tiêu Minh Tranh có khi về muộn, nhưng tuyệt không hề trì hoãn chuyện sinh con.

Có một đêm, trong lúc mơ màng ta đã gọi tên chàng:

“Minh Tranh..."

Nam nhân trên người chợt khựng lại, ngay sau đó liền cắn nhẹ lên dái tai ta, khẽ gằn giọng:

“Gọi phu quân."

Mẹ chồng độ lượng, miễn cho ta quy trình đi thỉnh an sớm chiều.

Thêm vào đó ban đêm cùng Tiêu Minh Tranh không biết tiết chế, nên ban ngày ta tỉnh giấc muộn, có đôi khi ngay cả Tiêu Minh Tranh rời đi lúc nào ta cũng chẳng hay biết.

"Thiếu phu nhân, trong cung có thái y tới phủ thỉnh mạch cho người." Khê Nguyệt nói.

"Thái y?"

Đợi đến khi thái y được dẫn tới trước mặt, ta nghe thấy một giọng nói có phần trầm hậu vang lên:

"Hạ quan nhận sự ủy thác của Tiêu đại nhân, tới đây bắt mạch cho Thiếu phu nhân."

Tiêu đại nhân.

Trong phủ này người có thể được xưng hô là "đại nhân", chỉ có cha chồng và đại bá ca của ta.

Là Tiêu Minh Tranh nhờ vả đại ca chàng đi thỉnh thái y cho ta sao?

Đêm qua trước khi thiếp đi, dường như loáng thoáng nghe thấy chàng kề tai dặn dò điều gì đó.

Nhưng ta thực sự quá mức buồn ngủ, lời nói như gió thoảng bên tai, tuyệt không hề ghi tạc vào lòng.

HomeTrước
Sau