Menu

📖 CHƯƠNG 5

~8 phút đọc1.688 từ5/8 chương

Phản, phản diện?

Chính là cái loại người cực kỳ cực kỳ xấu xa đó sao?

Ta ngây ngốc nhìn Trữ Cảnh, đầu óc ong ong.

Mấy dòng chữ kỳ lạ kia nói là thật sao...

Người trước mặt này không phải là Lý Đại Bổng, không phải là đệ đệ của ta?

"Tỷ tỷ?"

Thấy ta chậm chạp không nói lời nào.

Trữ Cảnh lộ vẻ nghi hoặc.

Ta nuốt nước bọt, ngập ngừng mở miệng:

“Tiểu Bổng Tử, đệ còn nhớ Tô Vân Vân ở đầu thôn không?"

Động tác của hắn khựng lại.

"Chính là cái đứa mắt to to, mặt tròn tròn, buộc hai bím tóc nhỏ, cười lên có hai lúm đồng tiền ấy. Lúc nhỏ đệ thích con bé lắm cơ mà, cả ngày hiến ân cần, có đồ gì ngon cũng để dành cho nó, còn nói cái gì mà lớn lên sẽ cưới nó làm nương tử nữa."

Trữ Cảnh "ừm" một tiếng, tiếp tục đấm chân cho ta.

"Bây giờ đệ với bộ dạng này mà đi tìm con bé, chắc chắn nó sẽ vui mừng khôn xiết."

Trữ Cảnh im lặng vài giây, ý cười nhàn nhạt:

“Chuyện hồi nhỏ, không tính toán làm gì."

Ta gật gật đầu.

Bề ngoài tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trái tim đã c.h.ếc lặng rồi.

Cha nó chứ, làm quái gì có đứa nào tên là Tô Vân Vân.

Đệ đệ ta hồi nhỏ nghịch như quỷ sứ, ngày ngày đuổi gà bắt vịt, mò cua bắt ốc, đối với con gái căn bản không có chút hứng thú nào.

Trữ Cảnh quả nhiên là đồ lừa gạt.

Trong lòng ta trào dâng một trận tuyệt vọng.

Trữ Cảnh hận đệ đệ ta đến thế, hắn giữ ta ở lại bên cạnh, nhất định là để lợi dụng ta trả thù đệ ấy.

Lý Đại Nha! Nguy to rồi!!!

Sau khi biết được chân tướng.

Ta không dám sai Trữ Cảnh đấm chân bóp vai nữa, cũng không dám sai hắn bưng trà rót nước, làm cái này làm cái nọ cho ta nữa.

Hắn cứ hễ sáp lại gần, ta liền tìm cớ lủi mất.

Hắn vừa mở miệng, ta liền cúi gằm mặt không nhìn hắn.

Hắn bưng trà cho ta, ta bảo không cần.

Hắn bóp vai cho ta, ta né tránh.

Hắn hỏi ta muốn ăn gì, ta bảo tùy ý.

Nhiều lần như vậy, sắc mặt hắn sầm xuống, trong giọng nói thế mà lại mang theo một tia tủi thân:

“Là đệ làm sai chuyện gì, khiến tỷ tỷ không vui sao?"

Ta lắc đầu, không dám nói nhiều.

Trữ Cảnh vươn tay, muốn sờ sờ mặt ta.

Cả người ta cứng đờ, giống như một con nhím bị hoảng sợ, toàn thân gai nhọn đều dựng đứng cả lên.

Hơi thở của Trữ Cảnh khựng lại.

Bàn tay đang giơ lên, mang theo chút cô đơn mà từ từ hạ xuống.

Không hiểu sao, trong lòng ta cũng có chút khó chịu.

Trời tối rồi.

Ta lén lút đeo chiếc tay nải đã thu dọn từ trước lên lưng, định bụng nhân lúc đêm tối trèo tường bỏ trốn.

Trăng đêm nay rất to, rất sáng.

Ta lén lút mò mẫm đến chân tường hậu viện, ném tay nải lên trước, rồi dẫm lên khe hở giữa các viên gạch mà leo lên.

Vừa mới trèo lên đến đầu tường, bên dưới bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp:

“Tỷ tỷ đây là muốn đi đâu?"

Ta cúi đầu nhìn xuống, suýt chút nữa thì hồn xiêu phách lạc.

Rõ ràng là Trữ Cảnh.

Ánh trăng kéo cái bóng của hắn dài thườn thượt, hắn đứng đó, hệt như một tôn sát thần.

"Tỷ tỷ." Hắn nhặt thứ gì đó từ dưới đất lên, "Tỷ làm rơi đồ này."

Lúc này ta mới nhìn rõ, đó thế mà lại là một chiếc yếm đào thêu uyên ương màu đỏ.

Chắc chắn là lúc nãy ta hoảng hốt, làm rớt ra từ trong tay nải rồi.

Trữ Cảnh dùng ngón trỏ khều chiếc yếm lên, chăm chú nhìn dưới ánh trăng.

Một sắc đỏ tươi tôn lên gương mặt như ngọc của hắn, thế mà lại lộ ra vài phần sắc dục.

Nhìn, còn nhìn!

Hai má ta đỏ bừng, hận không thể tìm một cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống:

“Còn không... còn không mau trả cho ta!"

"Tỷ tỷ còn chưa trả lời ta." Ánh mắt Trữ Cảnh sâu thẳm, "Nửa đêm nửa hôm thế này, tỷ tỷ ra đây làm gì?"

Ta giải thích bừa bãi:

“Bụng đói quá, muốn ra ngoài tìm chút đồ ăn."

Trong lòng ta tự biết, lời này nói ra, đến quỷ cũng chẳng thèm tin.

Trữ Cảnh lặng thinh không nói.

Ánh sáng từ đèn lồng hắt lên mặt hắn, lúc tỏ lúc mờ, không nhìn rõ biểu cảm.

Hồi lâu sau, hắn hơi nhếch môi:

“Ồ, vậy sao."

Hắn cất chiếc yếm vào trong tay áo, vươn tay về phía ta:

“Xuống đây đi. Trên tường gió lớn."

Ta không nhúc nhích.

Hắn thở dài, thả người nhảy một cái, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh ta.

Đầu tường rất hẹp, hai người chen chúc nhau, ta suýt chút nữa bị đẩy ngã xuống.

Hắn vươn tay ôm lấy eo ta, kéo ta nhích về phía hắn một chút.

"Tỷ tỷ, để đệ bế tỷ xuống."

Hắn cúi đầu nhìn ta, hơi thở phả bên tai ta, nóng rực.

Cả người ta cứng ngắc, không dám cử động.

Trữ Cảnh cứu ta xuống, sau đó dẫn ta đến gian bếp nhỏ.

Đầu bếp ngay trong đêm làm cho ta bốn món mặn một món canh.

Ta cắn răng cố nhét hết vào bụng, suýt chút nữa thì tự làm mình no c.h.ếc.

Trữ Cảnh đứng một bên nhìn ta, lạnh lùng lên tiếng:

“Tỷ tỷ cảm thấy ở trong phủ không vui sao?"

Ta gật đầu, rồi vội vàng lắc đầu, "... Sao, sao dám chứ."

Lần này, Trữ Cảnh im lặng không nói thêm lời nào nữa.

Sau đêm đó, hắn không còn sáp lại gần ta nữa.

Không còn sáng sớm đứng trước cửa phòng chờ ta ngủ dậy, không còn cả ngày lẽo đẽo lượn lờ quanh ta, không còn luôn miệng gặng hỏi tại sao ta lại xa lánh hắn.

Ta ngồi trong sân đọc thoại bản, hắn sẽ đứng từ xa dưới mái hiên nhìn một lúc, sau đó bỏ đi.

Tần Phong đến nói với ta, bảo rằng mấy ngày nay Thái úy luôn thẫn thờ một mình, nửa đêm cũng không ngủ, cứ ngồi trong thư phòng, đối diện với những bức họa treo kín tường mà ngắm.

"Là họa của Hứa cô nương sao?" Ta hỏi.

"Là họa của người đó." Tần Phong nói, "Những bức vẽ trong mấy ngày nay, ngài ấy đều đem treo lên cả rồi."

Ta ngẩn người một lát.

Buổi chiều, ta liền đi đến thư phòng.

Trên tường treo kín mặt ta.

Lúc đang cắn hạt dưa, lúc đang ngáp, lúc đang trừng mắt, lúc cười tít cả mắt.

Bức nào cũng được vẽ vô cùng tỉ mỉ, đến cả nốt ruồi nhỏ trên sống mũi ta cũng không bỏ sót.

Hắn cứ ngồi giữa những bức họa đó, quay lưng ra cửa, không hề nhúc nhích.

Ta không đi vào.

Ta không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.

Vài ngày sau, Trữ Cảnh muốn đưa ta ra ngoài.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi vào đông hắn cho phép ta ra khỏi phủ. Trữ Cảnh nói hoa mai ở chùa Thê Hà ngoài thành đã nở, muốn ta đi ngắm thử.

Xe ngựa lắc lư lóc cóc ra khỏi thành, ta cùng Trữ Cảnh ngồi trong xe, suốt dọc đường không ai nói với ai câu nào.

Chùa Thê Hà nằm trên núi, phải leo một đoạn bậc thang đá rất dài.

Ta leo được một nửa thì đã thở không ra hơi, ngồi xổm bên đường thở dốc. Trữ Cảnh đứng bên cạnh, bộ dạng muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?" Ta hỏi.

"Không có gì." Hắn đáp.

Hoa mai trên đỉnh núi quả thực nở rất đẹp.

Đỏ có trắng có, tầng tầng lớp lớp, hương thơm thanh lãnh u ẩn, lan tỏa khắp nơi.

Hương hỏa trong chùa rất vượng, người qua kẻ lại tấp nập. Ta đi theo dòng người tiến vào trong, chợt nghe thấy có người phía trước đang bàn tán.

"Đó không phải là Tống Ngự sử sao?"

"Tống Ngự sử nào?"

"Tống Dục Thù Tống đại nhân đó, Ngự sử Trung thừa."

"Nghe nói ngài ấy sinh ra đã mang một đôi mắt tím, giống hệt với vị Trấn Bắc Vương sát phạt tứ phương kia, chính là điềm lành của quốc gia. Cho nên a, rất được Thánh thượng sủng ái."

"Nghe nói ngài ấy cưới đích nữ của Thái sư sao?"

"Chứ còn gì nữa, mấy ngày trước vừa mới thành hôn, cái phô trương kia, chậc chậc..."

Bước chân ta khựng lại.

Mắt tím? Trên đời này thế mà lại có hai đôi mắt tím ư?

Ta chen lấn rẽ đám đông tiến lên phía trước.

Bên trong đại điện có một đám người đang đứng, người đứng giữa mặc một thân trường bào màu thanh thiên, dáng người thon dài, đang nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh.

Ánh sáng mặt trời hắt lên khuôn mặt hắn, đôi mắt kia, giống y hệt như trong trí nhớ của ta.

Mặt hắn so với lúc ta rời đi thì gầy gò hơn, góc cạnh rõ ràng, đường nét quai hàm cứng cáp, nhưng ngũ quan vẫn là ngũ quan đó, mày mắt vẫn là mày mắt đó.

Hắn khẽ mỉm cười, đang trò chuyện với người bên cạnh, lộ ra hàm răng trắng đều.

Đệ đệ của ta.

Đó là đệ đệ của ta.

Chân ta tự động bước đi, chạy nhào về phía đó.

"Tiểu Bổng Tử..."

HomeTrước
Sau